Bảy Năm Giả Câm, [...] – Chương 14
Chương 14
Sắc mặt tất cả mọi người trong đại điện đều thay đổi. Bao gồm cả những quan viên trước đây quan hệ không tệ với Hàn gia nhưng vẫn luôn đứng ngoài quan sát. Lúc này bọn họ chỉ hận không thể co mình thành một hạt bụi.
Phụ hoàng chậm rãi đứng dậy.
“Truyền chỉ: Quân đóng tại trấn Thanh Hà lập tức giao nộp binh khí, do cấm quân tiếp quản. Du kích tướng quân Ngô Thanh Sơn bắt ngay tại chỗ, áp giải về kinh. Toàn bộ gia sản của Hàn Chính Võ tịch thu sung công, Hàn thị trong vòng ba đời không được khoa cử nhập sĩ. Binh bộ chỉnh đốn lại, tạm thời do Xu mật viện thay quyền sự vụ Binh bộ.”
Ba đạo chỉ vừa ra, triều đường trên dưới nghiêm nghị.
Sau khi bãi triều, Lục Phong Lâm chờ ta trên cung đạo. Vẻ mặt hắn rất phức tạp.
“Điện hạ, mật thư của Hàn Chính Võ mạt tướng chưa từng thấy.”
Ta đi trước hắn, không quay đầu.
“Ngươi không cần thấy.”
“Những mật thư ấy ——”
“Là thật. Chỉ là con đường lấy được, ngươi không cần biết."
Lục Phong Lâm im lặng một lúc.
“Mạt tướng chỉ muốn biết một việc.”
"Nói."
“Trong tay điện hạ rốt cuộc có bao nhiêu lá bài tẩy mà mạt tướng không biết?”
Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn một cái.
“Ngươi biết đủ nhiều rồi.”
Lục Phong Lâm cười khổ. “Mạt tướng hiểu.”
Những mật thư ấy là Thái phó Khương Trọng Yến giúp ta lấy được. Khương Trọng Yến từng nói ông không đứng về phe nào, nhưng ông cho ta tên một người: quản gia lão Chu trong phủ Hàn Chính Võ. Lão Chu làm ở Hàn phủ hai mươi năm, bị chủ nhà khấu trừ tiền công mười năm. Thứ gọi là lòng người, bị bạc đãi lâu rồi luôn sẽ có vết nứt, ta chỉ nhét một mồi lửa vào vết nứt ấy mà thôi.
Sau khi Hàn Chính Võ ngã, triều đường hoàn toàn đổi trời. Vị trí Tả tướng trống hơn nửa năm, phụ hoàng cuối cùng bổ nhiệm Tả tướng mới: nguyên Lễ bộ Thượng thư Trình Thụy Niên. Trình Thụy Niên là phái trung lập, không thiên không lệch, nhưng năng lực xuất chúng. Quan trọng hơn, ông ta không có bất kỳ quan hệ nào với hậu cung.
Phụ hoàng chọn ông ta là truyền một tín hiệu cho tất cả mọi người: triều đường là triều đường, hậu cung là hậu cung, không cho phép trộn lẫn nữa. Tín hiệu này cũng là nói cho ta nghe. Ta hiểu.
Từ đó về sau, ta không nhúng tay vào việc triều đường nữa. Mỗi ngày theo Thái phó học, ở Phượng Nghi cung bầu bạn với mẫu hậu, thỉnh thoảng đánh cờ với Ngũ hoàng tỷ. Làm một công chúa yên yên tĩnh tĩnh. Nhưng tất cả mọi người đều biết, sự yên tĩnh này là vì không ai còn dám chọc ta. Không phải ta thu móng vuốt, là chẳng ai muốn đưa cổ ra nữa.
Chớp mắt, ba năm trôi qua. Ta mười một tuổi. Ba năm này xảy ra rất nhiều chuyện. Phụ hoàng sắc lập Thái tử — không phải Mộ Dung Thiếu Phong (hắn đã bị phế làm thứ dân), cũng không phải bất kỳ hoàng tử nào vốn có danh vọng cao nhất — mà là Nhị hoàng huynh, Mộ Dung Ngọc Quyết. Sinh mẫu của Nhị hoàng huynh là Đoan phi đã mất sớm, Nhị hoàng huynh vẫn luôn được mẫu hậu nuôi lớn. Huynh ấy là người đôn hậu, tài học trên trung bình, không có dã tâm gì, nhưng hơn ở ổn trọng. Phụ hoàng chọn huynh ấy là vì huynh ấy an toàn. Một Thái tử không gây chuyện chính là lựa chọn tốt nhất sau cục diện rối loạn.
Mẫu hậu rất vui — dù Nhị hoàng huynh không phải con ruột của người, nhưng từ nhỏ lớn lên bên cạnh người, chẳng khác thân sinh là bao. Ngày sách phong Thái tử, Nhị hoàng huynh đến Phượng Nghi cung dập đầu ba cái với mẫu hậu.
“Ân dưỡng dục của mẫu hậu, nhi thần khắc cốt ghi tâm."
Mẫu hậu đỡ huynh ấy dậy, viền mắt đỏ lên. Sau đó Nhị hoàng huynh quay sang ta.
“Thất muội.”
“Nhị hoàng huynh."
“Ta biết, vị trí Thái tử này có công lao của muội.”
Ta lắc đầu.
“Không liên quan đến muội. Là quyết định của phụ hoàng."
Nhị hoàng huynh cười. “Dù thế nào, cảm ơn muội.” Huynh ấy do dự một chút. “Thất muội, sau này có việc gì cần Nhị hoàng huynh, cứ mở miệng.”
“Được.”
Khi ta nói “được”, trong lòng nghĩ đến một chuyện khác. Nhị hoàng huynh làm Thái tử là lựa chọn ổn thỏa nhất. Nhưng không phải tất cả mọi người đều hài lòng. Ví dụ như mẫu phi của Lục hoàng đệ, Lệ tần. Lệ tần xuất thân tướng môn, nhà mẹ nắm binh quyền Tây Nam. Nàng ta vốn tưởng Hàn Vĩnh Niên ngã, Mộ Dung Thiếu Phong bị phế, vị trí Thái tử nên đến lượt con trai nàng ta. Kết quả phụ hoàng lại chọn Nhị hoàng huynh không có thế lực ngoại thích.
Lệ tần không cam lòng. Nhưng nàng ta thông minh hơn Hàn Đức phi. Hàn Đức phi là chính diện cứng đối cứng, Lệ tần chưa từng đối kháng trực diện. Cách của nàng ta là lôi kéo.
Ngày thứ ba sau khi sách phong Thái tử, Lệ tần đến Phượng Nghi cung.
“Hoàng hậu nương nương, thần thiếp thỉnh an người.”









Bình luận