Cô Vợ Bé Nhỏ [...] – Chương 1

Sau khi đối tượng liên hôn của tôi bị mù.

Ngày nào tôi cũng mặc đồ cực kỳ mát mẻ đi qua đi lại trong nhà.

Thậm chí có lúc còn chẳng mặc gì.

Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, luôn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt.

Nhưng vành tai lúc nào cũng đỏ lên, thỉnh thoảng còn vô cớ chảy máu mũi.

Cho đến một ngày, tôi nghe được tiếng lòng của anh.

【Rốt cuộc có nên nói cho vợ biết mắt mình đã khỏi rồi không đây?】

【Nhưng eo của vợ trông mềm thật đấy.】

【Không biết ôm vào sẽ có cảm giác thế nào...】

【Chân của vợ dài quá.】

【Không biết nếu gác lên vai tôi thì...】

“Đừng nói nữa!”

Tôi lao tới bịt miệng anh lại.

---

1

Vừa từ quán bar trở về.

Cả người mệt rã rời.

Ba tôi ngồi trên sofa, khoanh tay cười tươi:

“Ba có một tin tốt muốn báo cho con.”

“Tốt gì cơ?”

“Công ty phá sản rồi.”

Tôi: “...”

“Ba, ba buồn quá hóa điên rồi à?”

“Con nghĩ gì thế? Ý ba là trong họa có phúc.”

“Phúc gì?”

Tôi bỗng có dự cảm chẳng lành.

“Nhà họ Ôn chuẩn bị liên hôn với chúng ta.”

Nhà họ Ôn?

Nhà họ Ôn chỉ có một người con trai.

Ôn Thời Tứ.

Nhưng trước đó không lâu anh ta gặp tai nạn xe cộ và bị mù.

Tôi phải gả cho một người mù sao?

Không được.

Tôi còn chưa chơi đủ đâu.

“Vậy là ba định bán con gái à?”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Ba à, thật ra con rất trăng hoa, thích ngoại tình, nếu gả vào nhà họ Ôn chắc chắn sẽ bị đánh gãy chân mất. Hơn nữa Ôn Thời Tứ còn là người mù...”

“Sao có thể nói chồng tương lai của con như thế?”

Ba tôi nổi giận đùng đùng.

Ba ngày sau.

Tôi bị trói chặt rồi nhét lên xe hoa.

---

Trong lễ cưới.

MC hỏi:

“Ôn Thời Tứ tiên sinh, xin hỏi anh có đồng ý cưới cô Khương Khương làm vợ không?”

Người đàn ông trước mặt có hàng mày sâu, đôi mắt lạnh lùng xa cách.

Bộ vest đen vừa vặn càng tôn lên khí chất như một ngôi sao điện ảnh.

“Tôi đồng ý.”

Anh lên tiếng, giọng nói lạnh nhạt.

Hừ.

Đồ mù đáng ghét.

Cục băng lớn.

Anh đừng hòng có được tôi!

Đẹp trai thì làm cơm ăn được chắc?

MC quay sang tôi:

“Vậy còn cô Khương Khương, cô có đồng ý gả cho Ôn Thời Tứ tiên sinh làm vợ không?”

Tôi lập tức hét lên:

“Không đồng ý! Không đồng ý... Ưm...”

Đám vệ sĩ phía sau kịp thời bịt miệng tôi.

MC vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp:

“Được rồi, xem ra hai vị quả nhiên tình đầu ý hợp.”

---

2

Nửa đêm.

Tôi tiếp tục bị trói chặt rồi ném lên chiếc giường tân hôn.

Mắng ba mình đến khô cả cổ họng, cuối cùng tôi cũng buồn ngủ.

Mơ màng giữa cơn ngái ngủ.

Có người mở cửa bước vào.

Tiếng giày da đắt tiền gõ lên sàn gỗ từng nhịp một.

Tôi lập tức tỉnh táo.

“Cứu mạng! Cưỡng ép mua bán hôn nhân! Cứu mạng!”

“Khương Khương.”

Người đàn ông chậm rãi chỉnh lại cổ tay áo.

Giọng nói như cơn mưa đêm mùa đông.

Làm tôi rùng mình.

“Anh muốn làm gì?”

Tôi mở to mắt nhìn anh từng bước tiến lại gần.

Cứu mạng!

Anh ta không phải người mù sao?

Sao đi lại vững vàng thế?

Đến cả gậy dò đường cũng không cầm!

“Ôn Thời Tứ! Tôi xin anh đấy, thả tôi đi! Dù sao anh cũng không thích tôi, tôi cũng không thích anh. Tôi giới thiệu cho anh người khác nhé? Bạn thân tôi! Cô ấy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng!”

Tôi gần như muốn quỳ xuống.

Khuôn mặt ấy chỉ còn cách tôi khoảng mười centimet.

Lạnh lùng đến đáng sợ.

Đôi mắt đen tuyền dù chẳng nhìn thấy gì.

Nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực và nguy hiểm.

“Nhưng chúng ta đã tổ chức hôn lễ rồi.”

Anh đứng thẳng người dậy, đưa tay định xoa đầu tôi.

Tôi lập tức né tránh.

“Không sao! Vẫn ly hôn được mà!”

“Nhưng công ty của ba em cần vốn.”

Tôi khựng lại.

Đúng rồi.

Nếu bây giờ quay về.

Nhà cửa xe cộ chắc cũng bán sạch hết rồi.

Số nợ ấy có lẽ cả đời tôi cũng trả không nổi.

Tôi run lên.

Sắc mặt thay đổi ngay tức khắc.

“Ha ha, em chỉ đùa thôi mà. Thật ra em rất vui khi được gả cho anh. Dù sao thì anh cũng... anh cũng rất...”

Có tiền.

Tôi âm thầm bổ sung trong lòng.

Thôi vậy.

Cưới thì cưới.

Dù sao cũng lời không mất một ông chồng.

Đợi công ty ba tôi phục hồi rồi.

Ly hôn là được chứ gì?

Nghĩ thông suốt xong.

Tôi không giãy giụa nữa.

Mỉm cười với Ôn Thời Tứ.

“Được rồi, chồng.”

Cả người Ôn Thời Tứ cứng đờ.

“Đừng... gọi như vậy.”

“Ồ?”

Tôi cố tình.

“Chồng! Chồng! Chồng!”

Bỗng tôi nhớ ra điều gì đó.

“Nếu đã là liên hôn, vậy chúng ta phải giao ước ba điều! Sau này anh không được chạm vào tôi! Tôi ngủ giường! Anh ngủ sofa!”

“Trong nhà có phòng cho khách.”

Ôn Thời Tứ bất lực day trán.

“Vậy anh ngủ phòng khách!”

---

3

Sáng hôm sau thức dậy.

Ôn Thời Tứ đã đến công ty từ sớm.

Mù rồi mà vẫn chăm chỉ như vậy.

Không biết không nhìn thấy thì làm việc kiểu gì nhỉ?

Đang nghĩ ngợi.

Tôi bỗng cảm thấy nóng khủng khiếp.

Điều hòa hiển thị tận 39 độ.

Tôi bắt đầu tìm điều khiển.

Điều khiển đâu rồi?

“Này Siri! Bật điều hòa!”

Không ai đáp.

“Tiểu Ái Đồng Học! Bật điều hòa!”

Vẫn không ai trả lời.

Tôi nổi cáu.

Lập tức phát điên cởi sạch quần áo.

Ngã phịch xuống sofa ngủ luôn.

Ngủ đến trời đất tối tăm.

Bỗng nhiên cửa nhà mở ra.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên.

Tôi giật mình tỉnh dậy.

“Khoan! Đừng bật đèn! Tôi chưa mặc quần áo!”

Trên người chỉ còn đồ lót.

Nhưng đã quá muộn.

“Bốp!”

Đèn bật sáng.

Ôn Thời Tứ đứng ở cửa.

Ánh mắt vô định.

A.

Đúng rồi.

Tôi quên mất.

Anh ấy không nhìn thấy.

Hì hì.

Tôi yên tâm nằm xuống sofa tiếp.

“Anh về rồi à? Mau nấu cơm đi, tôi sắp chết đói rồi.”

“Em cả ngày chưa ăn gì sao?”

Không hiểu vì sao.

Ôn Thời Tứ trông có vẻ mất tự nhiên.

Ánh mắt né tránh.

Mù rồi mà còn biết ngại à?

Tôi càng muốn trêu anh.

Thế là chân trần bước tới.

Đi đến trước mặt anh.

Gần như dính sát vào người anh.

“Chồng à, em đẹp không?”

Tôi kéo tay anh.

Đặt lên eo mình.

Đồng tử của Ôn Thời Tứ lập tức co rút.

Mặt đỏ bừng.

“Đẹp... đẹp lắm.”

Anh quay đầu đi.

“Xì, mắt anh có nhìn thấy đâu, chán thật.”

Tôi xoay người bỏ đi.

Phía sau vang lên giọng nói đầy nghi hoặc của Ôn Thời Tứ:

“Không nhìn thấy? Ai nói với em là tôi không nhìn...”

Anh chợt dừng lại.

“Đúng vậy, tôi bị tai nạn xe nên mù rồi.”

“Vậy mau chữa đi.”

Tôi đi lên lầu chuẩn bị tắm.

Tắm xong.

Vốn định mặc áo choàng tắm.

Nhưng nghĩ trong nhà không có camera.

Lại chỉ có một người chồng mù.

Nên tôi lười mặc luôn.

Dù sao ngủ khỏa thân cũng thoải mái mà!

Đúng rồi!

Tôi lạch bạch chạy xuống lầu.

Thấy Ôn Thời Tứ đang ngồi trên sofa.

“Bật điều hòa giúp tôi với. Tôi không biết bật, nóng chết đi được.”

Không ai đáp lại.

Tôi khó hiểu cúi đầu xuống.

Thấy Ôn Thời Tứ ngồi yên trên sofa.

Vành tai đỏ bừng.

Cúi đầu không nhìn tôi.

“Anh có nghe thấy không đấy?”

Tôi đưa tay kéo cổ áo anh.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...