Đi Khám Ngực Tôi [...] – Chương 4
# Đi Khám Vú Gặp Lại Bạn Trai Cũ
Tôi quay đầu đi, không thèm nhìn anh nữa.
“Giang Tuệ.” Anh đột nhiên gọi tên tôi, “Hôm em chặn số anh, đến ngày thứ hai mươi mốt, có một bệnh nhân tai nạn giao thông nhập viện trùng tên với em. Hôm đó, anh sợ đến chết đi được.”
Tôi ngẩn người ra.
“Hôm đó anh phát điên tìm em suốt bốn tiếng đồng hồ. Cuối cùng lại phát hiện em đang quẩy tưng bừng trong quán bar với bạn.” Ánh mắt anh cụp xuống, lộ ra chút tủi thân, trông giống hệt một chú chó lớn bị tổn thương.
“Tôi… tôi…” Tôi lúng túng không biết nên nói gì. Mọi ký ức và cảm xúc bỗng chốc rối tung cả lên.
Không khí trong phòng chợt nóng lên. Anh ngẩng đầu, đưa tay kéo lỏng cà vạt rồi mở liên tiếp ba cúc áo sơ mi. Khi anh hơi ngẩng cổ, đập vào mắt tôi là vòm cổ nửa kín nửa hở cùng xương quai xanh lộ rõ mồn một.
Anh cúi sát người xuống, bờ môi gần như lướt qua vành tai tôi: “Bảo bối, đừng giận nữa… được không?”
Hơi thở anh nóng rực khiến tai tôi vừa bỏng rát vừa tê dại. Nhìn gương mặt cận kề của anh, lý trí của tôi lại một lần nữa vô dụng mà mềm lòng.
Anh lại ghé sát hơn, kéo dài giọng đầy dụ dỗ: “Bảo bối, muốn hôn hôn không?”
Tên đàn ông xấu xa này lại đang dùng mỹ nam kế quyến rũ tôi. Mà phản ứng sinh lý của tôi đúng là không biết nói dối. Cai “chuyện đó” suốt bao lâu nay rồi, nhìn cực phẩm trước mắt, thật sự chỉ muốn đè anh xuống ngay tại chỗ. Không hôn thì phí của trời!
Đúng lúc này, dưới sân chung cư vang lên bài nhạc “Bướm say rượu” của đội nhảy quảng trường. Cảm giác lén lút như đang vụng trộm càng kích thích lòng người. Tiếng nhạc xập xình lẫn với tiếng hôn nhau đầy ám muội làm tụi tôi điên đảo, hôn đến mức trời đất quay cuồng.
“Cái hướng dẫn anh gửi cho em… em có thực hành không?”
“Chưa…”
Ngón tay anh bắt đầu lượn lờ không an phận: “Là bác sĩ phụ trách, anh có thể đích thân hướng dẫn cho em.”
Tôi chợt nhớ đến câu mẹ anh từng nhận xét: “Thằng bé ấy nghiêm túc lắm.”
Tôi âm thầm chửi thề trong lòng. Người nghiêm túc nào lúc hôn lại sờ khắp nơi như vậy chứ? Đúng là tên biến thái mặc vest!
**8**
Ngay lúc hai đứa tôi đang hôn đến mức không nỡ rời thì điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật.
Mẹ tôi ở đầu dây bên kia hốt hoảng hét lớn: “Tuệ Tuệ! Bà ngoại con ngất xỉu ở dưới sân rồi!”
Không kịp nghĩ ngợi gì thêm, tôi và Cố Thời An lập tức buông nhau ra rồi lao thẳng xuống lầu. Đến nơi, tôi thấy mẹ đang cầm hộp thuốc trợ tim, cuống cuồng chạy tới chạy lui khóc lóc.
Cố Thời An lập tức nhập vai một bác sĩ chuyên nghiệp. Anh hỏi nhanh: “Gọi cấp cứu chưa?”
“Gọi rồi gọi rồi, xe sắp tới rồi.”
Ngón tay anh đặt lên cổ tay bà tôi bắt mạch, sắc mặt nghiêm nghị: “Nhồi máu cơ tim cấp tính. Đừng di chuyển bà, để bệnh nhân nằm nguyên vị trí chờ xe cấp cứu.”
Tay còn lại của anh nhanh chóng cởi khuy áo cổ của bà, bắt đầu tiến hành hồi sức tim phổi ngay tại chỗ không một phút chậm trễ.
Chẳng bao lâu sau, xe cứu thương tới nơi. Cả nhà tôi lập tức leo lên xe đi theo đến bệnh viện. Chúng tôi ngồi hành lang chờ đợi rất lâu, mãi cho đến khi cửa phòng cấp cứu bật mở.
Vị bác sĩ bước ra nói: “May mà có bác sĩ Cố cấp cứu kịp thời tại hiện trường, bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm rồi. Hiện tại cần nghỉ ngơi vài ngày, sau đó phải tiến hành phẫu thuật bắc cầu động mạch vành. Bác sĩ Cố sẽ là người trực tiếp thực hiện ca mổ.”
Cả nhà tôi lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc ấy, có một bác sĩ đồng nghiệp đi ngang qua nhìn về phía Cố Thời An, trêu chọc: “Ơ kìa, bác sĩ Cố hôm nay đi xem mắt ăn mặc có gu ghê ha~”
Lúc này, mọi ánh mắt của người nhà tôi mới đổ dồn về phía hai đứa.
Cổ áo sơ mi của Cố Thời An lúc nãy vội quá nên vẫn bung gần hết, trên yết hầu lộ rõ một vết hickey hình trái dâu đỏ chót. Còn tôi thì quần áo xộc xệch, tóc tai bù xù, ra khỏi nhà vội quá nên mỗi chân đi một chiếc dép khác loại. Cả hai đứa đều có đôi môi đỏ tấy như mới vừa hôn nhau đến sưng vù.
Mẹ tôi tròn mắt, lập tức phản ứng kịp: “Hai đứa bây… vừa nãy trốn trong phòng hôn nhau hả?!”
Không khí rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Cố Thời An vừa cài lại cúc áo vừa lộ vẻ lúng túng hiếm thấy.
Tôi giả vờ ho nhẹ, lắp bắp nói dối: “Bọn con… là do ăn mì cay quá thôi…”
Cả đám người đứng đó nhìn tụi tôi với ánh mắt bán tín bán nghi. May sao đúng lúc ấy, Cố Thời An chỉ về phía giường bệnh cứu nguy: “Bà tỉnh rồi.”
Mọi sự chú ý của mọi người mới lập tức chuyển khỏi tụi tôi. Anh bước tới sát giường bệnh: “Bây giờ bà cảm thấy thế nào rồi ạ? Có thấy tức ngực không bà?”
Bà ngoại tôi vừa mở mắt, nhìn thấy gương mặt đẹp trai của anh liền giật mình la to: “Ôi giời ơi, tôi chết thật rồi à? Sao vừa xuống địa phủ đã thấy tiên ông thế này?”
Mẹ tôi nửa cười nửa mếu nhắc nhở: “Mẹ à, đây là bác sĩ Cố, chính cậu ấy cứu mạng mẹ đấy. Vài hôm nữa cậu ấy còn là người mổ cho mẹ nữa cơ.”
Bà tôi nghe vậy liền tỉnh táo hẳn, gật đầu cảm ơn rối rít: “Cảm ơn cậu nhiều lắm, bác sĩ trẻ à. Mà… cậu đã lấy vợ chưa?”
Cố Thời An lễ phép đáp: “Dạ, cháu chưa ạ.”
Ánh mắt bà tôi bỗng sáng rỡ: “Cậu cứu mạng tôi, tôi cũng nên báo đáp. Hay là để cháu gái tôi… lấy thân báo đáp nhé?”
Tôi đứng bên cạnh đứng hình mất năm giây. Cả nhà tôi đúng là cái nôi mê trai đẹp rồi!
Bà chỉ tay về phía tôi: “Nhìn xem, cháu gái tôi được không?”
Anh lén liếc nhìn tôi một cái, khóe môi cong nhẹ: “Dạ, rất tốt ạ.”
Bà tôi nắm lấy tay tôi, thở dài sầu não: “Tuệ à, bà vừa mới gặp cố tổ con trong mơ. Bà ấy nói số bà năm nay xung khắc, không qua nổi cái hạn này… trừ phi con chịu cưới chồng để bà được xông hỷ.”
Tôi cạn lời. Hai bà mẹ đứng một bên nghe xong thì mắt sáng như đèn pha, bắt đầu lôi điện thoại ra tra lịch xem ngày cưới: “Cho tụi nhỏ cưới liền đi!”
Bà tôi phụ họa liên tục: “Tiền sính lễ đủ không? Nếu không đủ thì bán bộ bàn ghế gỗ trắc vàng ông ngoại để lại!”
Đầu tôi muốn nổ tung. Bà tôi cũng giống hệt mẹ tôi, trúng độc của Cố Thời An mất rồi. Nằm trên giường bệnh mà miệng vẫn không ngừng nhắc tới hai chữ “cháu rể”.
Mấy ngày sau, khi tôi vào phòng bệnh thăm bà, đã thấy bà giơ một hộp bánh nhỏ khoe ngay: “Tuệ Tuệ, nhìn nè, bánh ngọt Tiểu Cố mua cho bà đấy, ngon ghê luôn!”
Tôi bĩu môi, giả vờ hờn dỗi: “Con cũng mua bánh cho bà mà? Sao bà không khen con câu nào?”
“Cái con mua để mốc meo ra rồi.”
“Đó là bánh bông lan ruốc phủ chà bông mà bà…”
Đang nói dở thì Cố Thời An bước vào, tay xách hai cốc trà sữa, cười nhẹ nhàng: “Bà ơi, trà sữa bà dặn cháu mua đây ạ.”
Tôi trố mắt nhìn anh: “Không phải chứ… bà vừa mới ra khỏi phòng cấp cứu mấy ngày mà anh đã cho bà ăn bánh uống trà sữa rồi?”
Bà tôi ôm lấy ly trà sữa, cắm ống hút vào hút sột soạt: “Thì sao nào? Bác sĩ bảo uống được!”
Tôi bó tay. Cố Thời An nhịn cười, đưa cốc còn lại cho tôi: “Sữa tươi trân châu nướng đường đen, loại không đường của em.”
Hừm, coi như anh còn có tâm, nhớ rõ sở thích của tôi. Tôi cũng đành ôm lấy ly trà sữa rồi hút sột soạt theo bà.
Bà tôi nhìn hai đứa ngồi cạnh nhau ăn ý như vậy, lại kéo tay tôi thở dài: “Tuệ à, đêm qua bà lại mơ thấy cố tổ con. Bà ấy bảo nếu con cưới trong năm nay rồi sinh cháu vào năm sau, bà có thể sống thọ tới tròn trăm tuổi đó.”
Tôi quay sang hỏi vặn lại: “Hôm qua bà còn bảo mơ thấy cố tổ dưới âm phủ đang thiếu chân giữ bàn chơi mạt chược cơ mà?”
“Hai chuyện đó không mâu thuẫn gì hết.” Bà kéo mặt nạ dưỡng khí xuống, nói một cách hùng hồn, “Hai đứa đứng đây lề mề làm gì? Cản trở bà kéo dài tuổi thọ đấy! Mau đi làm việc chính đi! Bà còn đang chờ bồng cháu cố đây!”













Bình luận