Đi Khám Ngực Tôi [...] – Chương 7

# Đi Khám Vú Gặp Lại Bạn Trai Cũ

**14**

Sau một trận cuồng loạn, sáng hôm sau tôi đau nhức toàn thân, chẳng còn chút sức lực nào để ngồi dậy nổi.

“Còn đau không em?” Anh ôm lấy tôi từ phía sau, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Tôi giơ chân đạp anh một cái: “Cố Thời An, lần sau mà tôi còn bị anh dụ dỗ nữa thì tôi làm con cún!”

“Anh sai rồi, bảo bối.” Anh vội vàng nhận lỗi, giọng điệu vừa dỗ dành vừa nịnh nọt, “Hôm qua nhịn lâu quá nên anh không kiềm chế được… lần sau anh hứa sẽ nhẹ tay hơn. Nhưng mà… hôm qua em cũng—”

“Anh im miệng đi!” Tôi đúng là bị sắc đẹp làm cho mê muội rồi! Tôi lại nhẹ dạ để anh dụ dỗ mất rồi!

Tôi kéo chăn trùm kín đầu, bỗng nhiên phát hiện trên ngón áp út của mình có một chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh ánh lên.

Tôi sững người, mất mấy giây mới định thần lại được.

“Anh mua hôm sinh nhật em đó.” Cố Thời An nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng chỉnh lại nhẫn cho ngay ngắn, “Hôm qua đeo cho em thì… em mệt quá nên ngủ mất tiêu rồi.”

Tôi chết lặng: “Vậy là hôm đó… anh định…”

Anh gật đầu: “Ừm, anh muốn cầu hôn em.”

Tôi lặng người đi khá lâu, cuối cùng mới lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Từ trước đến nay, em cứ tưởng… anh yêu em ít hơn em yêu anh.”

Dù sao cũng là tôi chủ động theo đuổi anh trước, ngày trước anh chấp nhận quen tôi cũng giống như bị ép đồng ý vậy. Thế nên màn cầu hôn này thật sự khiến tôi quá đỗi bất ngờ.

“Sao lại thế được chứ?” Anh cười khẽ, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu nổi sự tự ti này của tôi.

“Vậy… anh yêu em ở điểm nào?” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, gặng hỏi thẳng thừng.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên trán tôi một cái: “Chỗ nào của em anh cũng yêu hết. Ở bên em, anh thấy rất vui và bình yên. Cảm giác được ở bên nhau cả đời thật sự là một điều hạnh phúc.”

Tự dưng trong lòng tôi thấy ấm áp hẳn lên.

“Thế từ khi nào anh thích em vậy?” Tôi tò mò hỏi tiếp.

Anh ho nhẹ một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng: “Từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em.”

“Áaaa! Thế mà anh còn để em theo đuổi lâu như vậy mới chịu đồng ý hả!” Tôi tức đến nỗi đấm anh một cái rõ đau.

“Nếu để em dễ dàng theo đuổi được, anh sợ em sẽ không trân trọng anh.”

“Đồ cáo già!”

Làm sao trên đời lại có người như Cố Thời An cơ chứ, vừa đứng đắn, vừa biết trêu chọc, lại còn gian xảo thế này nữa!

“Bảo bối, đồng ý lấy anh đi, được không em? Mẹ anh còn xem sẵn ngày cưới đẹp luôn rồi đó.”

“Không đồng ý, không đồng ý đâu! Rõ ràng anh cũng vừa gặp đã thích em, thế mà còn để em đuổi theo mệt đứt hơi. Giờ đổi lại anh phải theo đuổi em đi!”

**15**

Đúng lúc này, một người bạn thân thời thơ ấu của tôi từ nước ngoài trở về.

“Giang Tuệ Tuệ! Mau tới sân bay đón thần tiên tỷ tỷ của cậu nè! Nhớ cậu chết đi được mất thôi!”

Giọng nói oang oang của Thịnh Dã qua điện thoại vừa vặn lọt vào tai của ai kia đang đứng bên cạnh.

“Cậu ta là ai vậy?”

Ánh mắt anh chứa ba phần dò xét, bảy phần ghen tuông ra mặt.

Tôi cố tình nói giọng trêu chọc để chọc tức anh: “Anh ấy á? Là bạch nguyệt quang trong lòng của em đó.”

Cố Thời An quả nhiên im lặng, mặt không cảm xúc quay người đi làm.

Chẳng bao lâu sau, cô sư muội đã gửi cho tôi một chuỗi tin tức nóng hổi từ bệnh viện:

【Chị dâu ơi! Sáng nay anh Cố ngáo ngơ đến mức đeo ống nghe ngược luôn kìa!】

【Anh ấy vừa bị phát hiện lén đọc truyện “Anh ấy trở về sau bao năm, còn tôi chỉ có thể lặng lẽ rút lui”.】

【Đến giờ ăn cơm mà anh ấy cũng dùng để nghiên cứu truyện ngôn tình nữa cơ!】

【Hiện tại anh ấy đang đọc cuốn “Cẩm nang cứu vớt tình yêu khi nguy cơ mất vợ”!】

Tôi ngồi ở nhà đọc tin nhắn mà cười đến suýt sặc cả cơm.

Đúng lúc đó, tin nhắn từ Cố Thời An lại đến:

【Bảo bối, em có biết vị trí cách xương đòn trái một centimet về phía trong, tại khoang liên sườn thứ năm là chỗ nào không em?】

Tôi ngớ người nhắn lại: 【Sao em biết được chứ?】

Cố bác sĩ trả lời: 【Đó là vị trí đỉnh tim. Nơi mà tim đập mạnh mẽ nhất.】

Tôi trợn trắng mắt: 【Anh nói tiếng người giùm em cái đi.】

Cố bác sĩ liền ngọt ngào: 【Ý anh là, đó là chỗ dành riêng cho em đấy.】

Tôi: 【……】 Không biết anh mò đâu ra mấy câu thả thính sến sẩm như vậy nữa.

Hôm nay, anh còn hiếm khi tan làm đúng giờ, liền nhắn ngay:

【Bảo bối, anh tan làm rồi nè.】

Tôi nhắn lại: 【Em phải đi đón bạn rồi.】

Trên đường kẹt xe cứng ngắc, Thịnh Dã đã phải chờ ở sân bay gần cả tiếng đồng hồ.

Đúng lúc đó, một tin nhắn khác của anh lại đến:

【Bảo bối ơi, anh bị sốt rồi, người mệt quá…】

Tôi vội vàng nhắn lại: 【Vậy anh tự uống thuốc trước đi, em đón bạn xong sẽ ghé qua nhà anh liền.】

Anh liền gửi tiếp một chuỗi tin nhắn dỗi hờn:

【Nhà anh không có sẵn thuốc… đầu đau búa bổ luôn…】

【Thôi, em cứ đi đón bạn đi, mặc kệ anh cũng được mà.】

【Chúc hai người đi chơi vui vẻ nha.】

【Không sao đâu, sốt nhẹ thôi chắc chưa nguy hiểm đến tính mạng được đâu.】

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng dạ rối như tơ vò.

Đúng lúc này, cuộc gọi thứ tám của Thịnh Dã tới: “Giang Tuệ, cậu bay sang hành tinh nào rồi đấy hả?”

“À thì… Thịnh Dã ơi…” Tôi lén lút quay đầu xe, “Bạn trai mình đang bị sốt tội nghiệp lắm, cậu tự bắt taxi về giùm mình nha~”

“Cậu định quay xe lại thật đấy à?”

“Khôngggg…”

“Giang Tuệ Tuệ! Cậu đúng là đồ trọng sắc khinh bạn mà! Sao anh ta không bệnh sớm, không bệnh muộn mà lại đổ bệnh đúng lúc này chứ? Chẳng phải là bác sĩ à? Không biết tự chữa bệnh cho mình chắc? Cái đồ trà xanh trá hình yếu đuối đáng ghét! Cậu tin không, ngày mai tôi sẽ lên tận phòng khám của anh ta để bóc phốt liền đấy!”

Tôi vội vàng cúp máy, nhấn ga phóng xe quay trở về nhà anh.

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Cố Thời An đang quấn chặt chăn, ngồi co rúm một cục trên ghế sofa.

“Anh thực sự bị sốt đấy à?” Tôi bước tới, đưa tay lên sờ trán anh để kiểm tra.

Anh lập tức vươn tay ra kéo mạnh một cái, ôm chặt lấy tôi vào lòng, giọng khàn khàn đầy vẻ quyến rũ: “Ừm… em có muốn thử xem ‘anh sốt 38 độ’ nó như thế nào không?”

“Cố Thời An, anh đúng là!!!” Đồ cáo già đáng ghét! Diễn xuất của anh đúng là đạt giải Oscar được rồi đấy!

Anh dụi dụi đầu vào cổ tôi, giọng nói khẽ khàng đầy vẻ tủi thân: “Bạch nguyệt quang của em trở về rồi cơ mà…”

Tôi bật cười thành tiếng, ngón tay nhéo nhẹ vào vành tai đang đỏ hồng của anh: “Sao thế hả bác sĩ Cố, anh định lặng lẽ rút lui thật à?”

Anh lập tức giữ chặt lấy hai cổ tay tôi, đè nghiến tôi nằm xuống ghế sofa, ánh mắt hừng hực: “Anh muốn lên chức làm chồng em.”

Những nụ hôn nóng bỏng nối tiếp nhau rơi xuống không ngớt.

Anh vừa bá đạo, vừa bày ra bộ dạng tội nghiệp mà thì thầm bên tai tôi: “Em không được đi gặp cậu ta đâu đấy. Làm ơn đi mà em…”

**Hoàn**

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...