Nhật Kí Cưa Đổ [...] – Chương 1

CHƯƠNG 1: KHÓA VÀNG ĐỊNH MỆNH

Mùa xuân năm Khánh Đức thứ mười bảy.

Khắp kinh thành Đại Ninh tràn ngập không khí vui mừng.

Bởi vì phủ Trấn Quốc Đại tướng quân cuối cùng cũng có một vị tiểu thư.

Tin tức ấy vừa truyền ra, bá quan văn võ đều kéo tới chúc mừng.

Ai cũng biết Trấn Quốc Đại tướng quân Lâm Chiến cả đời tung hoành chiến trường, lập vô số chiến công, vậy mà đến gần bốn mươi tuổi mới có được một đứa con.

Lại còn là con gái.

Thế nên vị chiến thần nổi danh thiên hạ này gần như xem đứa trẻ như bảo bối quý nhất trên đời.

Ngày tiểu thư tròn một tuổi.

Cả phủ tướng quân giăng đèn kết hoa.

Tiệc mừng kéo dài từ sáng đến tối.

Ngay cả Hoàng đế và Hoàng hậu cũng đích thân tới dự.

Trong đại sảnh.

Một tấm thảm đỏ thật lớn được trải giữa nền nhà.

Trên thảm bày đủ loại vật phẩm.

Bút ngọc tượng trưng cho học vấn.

Ngọc tỷ tượng trưng cho quyền lực.

Tiểu kiếm tượng trưng cho võ công.

Binh phù tượng trưng cho thống lĩnh tam quân.

Vàng bạc châu báu tượng trưng cho phú quý.

Lâm Chiến ôm con gái đặt xuống thảm.

Ông xoa đầu nàng.

"Khuê nữ ngoan."

"Mau chọn thứ lợi hại nhất cho phụ thân xem."

Tiểu Thanh Dao chớp chớp đôi mắt đen láy.

Nàng ngồi im vài giây.

Sau đó bắt đầu bò.

Tất cả mọi người đều nín thở quan sát.

Bò qua thanh kiếm.

Bò qua bút ngọc.

Bò qua ngọc tỷ.

Bò qua cả đống vàng bạc.

Lâm Chiến bắt đầu thấy không ổn.

"Khuê nữ?"

"Con định đi đâu vậy?"

Tiểu Thanh Dao không trả lời.

Nàng tiếp tục bò.

Cuối cùng dừng lại trước mặt một cậu bé mặc áo đỏ.

Đó là Tứ hoàng tử Dạ Minh Uyên.

Năm nay vừa tròn hai tuổi.

Đang đứng cạnh Hoàng hậu ăn bánh.

Tiểu Thanh Dao ngẩng đầu nhìn hắn.

Dạ Minh Uyên cũng tò mò nhìn lại.

Hai đứa trẻ nhìn nhau vài giây.

Sau đó.

Thanh Dao đưa tay ra.

Chộp.

Toàn bộ đại sảnh yên lặng.

Tiếng khóc của Dạ Minh Uyên vang vọng tận mái nhà.

"Oa————!!!"

...

Lâm Chiến hóa đá.

Hoàng đế sặc trà.

Các đại thần trợn mắt.

Chỉ có Hoàng hậu cười đến mức phải vịn ghế.

"Ha ha ha ha!"

"Đứa nhỏ này thật thú vị."

"Nhiều thứ không chọn."

"Lại chọn trúng Cảnh nhi."

Hoàng đế nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cũng bật cười lớn.

"Được!"

"Nếu đã có duyên như vậy."

"Trẫm ban cho hai đứa trẻ một đôi khóa vàng."

Hôm đó.

Hai chiếc khóa vàng được đưa tới.

Mỗi người một chiếc.

Mặt khóa khắc bốn chữ.

Kim Ngọc Lương Duyên.

Không ai biết.

Bốn chữ ấy sau này lại trở thành sợi dây kéo dài cả một đời người.

Bốn năm sau.

Biến cố xảy ra.

Mẫu thân của Thanh Dao bệnh nặng qua đời.

Lâm Chiến quanh năm trấn thủ biên quan.

Không thể luôn mang theo con gái bên người.

Hoàng hậu vốn là khuê mật thân thiết của mẫu thân nàng.

Thương tiếc người bạn đã mất.

Bà chủ động đón Thanh Dao vào cung.

Từ đó.

Thanh Dao lớn lên trong hoàng cung.

Nàng có hai người bạn thường xuyên xuất hiện bên cạnh.

Một người là Nhị hoàng tử Dạ Minh Hàn.

Một người là Tứ hoàng tử Dạ Minh Uyên.

Nhưng tính cách hai người hoàn toàn trái ngược.

Dạ Minh Hàn ôn hòa như ngọc.

Lễ nghĩa chu toàn.

Học gì cũng giỏi.

Các tiên sinh trong Thượng thư phòng đều khen không dứt miệng.

Còn Dạ Minh Uyên...

Là tai họa của toàn bộ hoàng cung.

Hôm nay trèo cây.

Ngày mai leo tường.

Ngày kia dắt chó chạy vào ngự thiện phòng.

Ngay cả thái giám tổng quản nhìn thấy hắn cũng đau đầu.

Thế nhưng.

Không ai ngờ.

Người duy nhất có thể khiến vị tiểu ma vương ấy đau đầu.

Lại là Thanh Dao.

Một buổi chiều.

Thanh Dao đang ngồi trên xích đu trong Ngự hoa viên.

Gió xuân thổi qua.

Tà váy tung bay.

Nàng cười vui vẻ.

Xích đu càng lúc càng cao.

Đúng lúc đó.

Dạ Minh Uyên đi ngang qua.

Hắn dừng chân nhìn một lúc.

Sau đó lạnh lùng nhận xét.

"Đung đưa cao như vậy."

"Trông chẳng khác gì con khỉ."

Nụ cười trên mặt Thanh Dao lập tức biến mất.

"Ngươi nói ai?"

"Ngươi."

"Ngươi mới là khỉ!"

Thanh Dao lập tức nhảy khỏi xích đu.

Dạ Minh Uyên quay đầu bỏ chạy.

Một đứa đuổi.

Một đứa chạy.

Khắp Ngự hoa viên náo loạn.

Kết quả.

Thanh Dao tự vấp chân mình.

Ngã úp mặt xuống đất.

Dạ Minh Uyên không những không đỡ.

Còn ngồi xổm xuống.

Dùng ngón tay chọc chọc mặt nàng.

"Ôi."

"Khóc lên xấu thật."

Thanh Dao bật khóc.

Dạ Minh Uyên bắt đầu luống cuống.

Hắn lục tung người tìm quà dỗ dành.

Cuối cùng lấy ra một thứ.

Một con rắn vàng nhỏ.

"Cho ngươi."

"Đừng khóc nữa."

Thanh Dao mở mắt.

Nhìn thấy con rắn.

Tiếng khóc lập tức tăng gấp đôi.

"Aaaaaaaa——!!!"

Cả Ngự hoa viên rung chuyển.

Hôm đó.

Hoàng hậu cầm chổi lông gà đuổi Dạ Minh Uyên chạy ba vòng quanh hồ.

Còn Thanh Dao được ôm vào lòng dỗ dành suốt một canh giờ.

Từ đó.

Mỗi lần gặp Thanh Dao.

Hoàng hậu đều phải thay con trai xin lỗi.

"Thanh Dao."

"Con đừng chấp nó."

"Nó chỉ hay nói mấy câu đáng đánh thôi."

Thanh Dao lau nước mắt.

"Nương nương."

"Lần sau hắn còn lấy rắn dọa con."

"Con sẽ đẩy hắn xuống hồ."

Hoàng hậu thở dài.

"Có thể nhẹ tay hơn một chút không?"

"Không thể."

Nửa năm sau.

Lời đe dọa trở thành hiện thực.

Trong một lần cãi nhau.

Thanh Dao thật sự đẩy Dạ Minh Uyên xuống hồ Thái Dịch.

Hoàng tử tương lai vùng vẫy giữa nước.

Cung nữ thái giám hốt hoảng nhảy xuống cứu người.

Lúc kéo được hắn lên bờ.

Trong miệng hắn còn ngậm một con cá vàng.

Thanh Dao đứng bên hồ.

Nhìn cảnh tượng ấy.

Lần đầu tiên cảm thấy cuộc đời mình sắp kết thúc.

Nàng tưởng tượng ra cảnh cả phủ tướng quân bị liên lụy.

Tưởng tượng ra cảnh phụ thân cầm kiếm đuổi đánh mình.

Tưởng tượng ra cảnh bị lưu đày tới biên cương.

Kết quả.

Dạ Minh Uyên vừa nhả cá ra.

Việc đầu tiên hắn làm là chỉ tay vào nàng.

"Tạ..."

À không.

"Lâm Thanh Dao!"

"Ngươi chờ đó!"

Thanh Dao lập tức đáp trả.

"Chờ thì chờ!"

"Tưởng ta sợ ngươi à!"

Hai đứa đứng bên hồ tiếp tục cãi nhau.

Còn Hoàng hậu thì đau đầu muốn ngất.

Những năm tháng sau đó.

Hai người lớn lên trong tiếng cãi vã.

Thanh Dao học võ.

Dạ Minh Uyên học cưỡi ngựa.

Thanh Dao học bắn cung.

Dạ Minh Uyên học kiếm pháp.

Thanh Dao đánh nhau với đám công tử nhà quan.

Dạ Minh Uyên đánh nhau với đám hoàng tử khác.

Mỗi lần gây chuyện.

Hai người đều bị phạt.

Nhưng không ai chịu nhận thua.

Không ai nhận ra.

Khi Thanh Dao bị bắt nạt.

Người đầu tiên xuất hiện luôn là Dạ Minh Uyên.

Khi Dạ Minh Uyên bị phạt.

Người lén mang đồ ăn tới cũng luôn là Thanh Dao.

Tình cảm tuổi thơ cứ như vậy.

Âm thầm lớn lên giữa những trận cãi nhau.

Mười bốn tuổi.

Dạ Minh Uyên được sắc phong Thái tử.

Ngày sắc phong.

Thiếu niên mặc triều phục màu vàng đen.

Đứng giữa đại điện.

Ánh mắt sắc bén.

Khí chất nổi bật.

Các đại thần đều khen ngợi.

Hoàng đế vô cùng hài lòng.

Nhưng khi lễ sắc phong kết thúc.

Vị Thái tử vừa được cả thiên hạ ca tụng kia lập tức trèo tường chạy sang phủ tướng quân.

Chỉ để cãi nhau với Thanh Dao.

"Nghe nói hôm nay ngươi được phong Thái tử?"

"Ừ."

"Chúc mừng."

"Cảm ơn."

Hai người yên lặng ba giây.

Sau đó đồng thời nói.

"Nhìn ngươi vẫn đáng ghét như trước."

"Nhìn ngươi vẫn đáng ghét như trước."

Cả hai cùng trợn mắt.

Rồi lại cãi nhau.

Như chưa từng thay đổi.

Nhưng thời gian thì đã thay đổi.

Thanh Dao dần trưởng thành.

Nàng trở thành thiếu nữ nổi tiếng nhất kinh thành.

Giỏi cưỡi ngựa.

Giỏi bắn cung.

Giỏi múa thương.

Dung mạo xinh đẹp.

Tính tình thẳng thắn.

Không ít công tử quý tộc đem lòng ngưỡng mộ.

Điều đó khiến Dạ Minh Uyên vô cùng khó chịu.

Nhưng chính hắn cũng không hiểu vì sao.

Cho tới ngày tuyển phi được công bố.

Khi nhìn thấy tên Thanh Dao xuất hiện trong danh sách.

Khóe môi hắn mới từ từ cong lên.

Bởi từ đầu tới cuối.

Người hắn muốn cưới.

Chỉ có một.

Lâm Thanh Dao.

Còn Thanh Dao lúc ấy vẫn chưa biết.

Một cái bẫy cực lớn.

Đang chờ mình phía trước...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...