Nhật Kí Cưa Đổ [...] – Chương 3
CHƯƠNG 3: THÁI TỬ SỢ VỢ
Tin tức Thái tử tuyển phi kết thúc nhanh chóng lan khắp kinh thành.
Người được chọn không phải thiên kim Thượng thư.
Không phải đích nữ Hộ bộ.
Cũng không phải tài nữ nổi tiếng nhất kinh thành.
Mà là Lâm Thanh Dao.
Con gái duy nhất của Trấn Quốc Đại tướng quân.
Người nổi tiếng vì đánh nhau nhiều hơn làm thơ.
Người từng đẩy Thái tử xuống hồ.
Người từng cầm thương đuổi đánh đám công tử khắp phố.
Người mà mỗi lần xuất hiện đều khiến các ma ma trong cung đau đầu.
Toàn bộ kinh thành lập tức náo loạn.
Sáng hôm sau.
Trong một trà lâu lớn nhất thành.
Người kể chuyện đang thao thao bất tuyệt.
"Chư vị có biết không?"
"Nghe nói hôm tuyển phi."
"Lâm tiểu thư trực tiếp chém gãy cột nhà."
Khán giả bên dưới hít một hơi lạnh.
"Thật sao?"
"Thật hơn vàng!"
"Lại còn dùng thương đâm thủng ba bia gỗ."
"Các vị thử nghĩ xem."
"Thái tử điện hạ sau này sống thế nào?"
Cả trà lâu lập tức cười ầm lên.
Tin đồn bắt đầu lan truyền với tốc độ kinh người.
Từ chuyện Thanh Dao chém gãy cột.
Biến thành đập sập đình.
Từ đập sập đình.
Biến thành đánh ngất hai thị vệ.
Đến cuối ngày.
Phiên bản truyền miệng đã trở thành:
Lâm Thanh Dao dùng một cây thương đánh bại mười tám cao thủ trong cung.
Trong khi đó.
Người tạo ra mọi chuyện lại vô cùng bình thản.
Dạ Minh Uyên đang ngồi trong Đông cung.
Vừa uống trà.
Vừa đọc tấu chương.
Khóe môi còn mang theo ý cười.
Thị vệ trưởng đứng bên cạnh nhìn mà rùng mình.
Từ lúc tuyển phi kết thúc.
Thái tử điện hạ cười hơi nhiều.
Mỗi lần như vậy.
Thường sẽ có người gặp xui xẻo.
Quả nhiên.
Ngay lúc ấy.
Một thái giám chạy vào.
"Điện hạ."
"Lâm tiểu thư lại trèo tường vào cung."
Dạ Minh Uyên đặt tấu chương xuống.
"Còn bao xa?"
"Đã qua Ngự hoa viên."
"Nhanh vậy?"
"Bởi vì người đánh ngất hai thị vệ canh cửa."
"..."
Dạ Minh Uyên bật cười.
"Cho nàng vào."
Một lát sau.
Cửa Đông cung bị đá tung.
Rầm!
Lâm Thanh Dao xách thương bước vào.
Khí thế như tới đánh trận.
"Nói!"
"Vì sao chọn ta?"
Dạ Minh Uyên chậm rãi nhấp trà.
"Không vì sao cả."
"Ta thích."
Thanh Dao trợn mắt.
"Ngươi thích thì ta phải gả sao?"
"Đúng."
"Ngươi vô lý!"
"Ta là Thái tử."
"Ngươi..."
Thanh Dao nghẹn họng.
Tên khốn này từ nhỏ đã như vậy.
Không nói lý.
Chỉ biết làm người ta tức chết.
Hai người giằng co nửa canh giờ.
Cuối cùng.
Thanh Dao tức giận bỏ về.
Dạ Minh Uyên ngồi nhìn theo.
Nụ cười trên môi dần biến mất.
Thị vệ trưởng ngạc nhiên.
Bởi vì hắn chưa từng thấy Thái tử nhìn ai như vậy.
Ánh mắt ấy.
Không giống nhìn kẻ thù.
Cũng không giống nhìn bằng hữu.
Mà giống như...
Người giữ một bí mật rất lâu.
Ba ngày sau.
Triều đình nổ tung.
Nguyên nhân là sắc chỉ ban hôn được công bố.
Thái tử phi tương lai là Lâm Thanh Dao.
Văn võ bá quan chia thành hai phe.
Phe ủng hộ.
Phe phản đối.
Trong đó phản đối mạnh nhất là Lễ bộ Thượng thư Chu Văn Hải.
Lão đứng giữa đại điện.
Giọng nói vang dội.
"Bệ hạ."
"Việc này không ổn."
Hoàng đế chống cằm.
"Không ổn chỗ nào?"
Chu đại nhân lập tức nói.
"Lâm tiểu thư tính tình quá mạnh mẽ."
"Không hợp mẫu nghi thiên hạ."
"Không đủ dịu dàng."
"Nếu tương lai trở thành Hoàng hậu..."
"Thì còn ra thể thống gì?"
Nhiều đại thần lập tức phụ họa.
"Đúng vậy."
"Thần tán thành."
"Xin bệ hạ suy nghĩ lại."
Hoàng đế còn chưa kịp mở miệng.
Dạ Minh Uyên đã bước ra.
"Không được."
Toàn bộ đại điện yên lặng.
Chu đại nhân ngẩn người.
"Điện hạ?"
"Không đổi."
"Nhưng..."
"Không có nhưng."
Chu đại nhân cắn răng.
"Điện hạ."
"Người là Thái tử."
"Tương lai sẽ là Hoàng đế."
"Phải suy nghĩ cho xã tắc."
Dạ Minh Uyên gật đầu.
"Ta đang suy nghĩ."
"Vậy..."
"Cho nên càng phải cưới nàng."
"..."
Chu đại nhân cảm thấy huyết áp tăng lên.
Nhưng chuyện chưa dừng lại.
Một vị đại thần khác bước ra.
"Nếu điện hạ nhất quyết muốn cưới."
"Ít nhất sau này cũng phải nạp thêm trắc phi."
"Đông cung không thể chỉ có một nữ chủ nhân."
Lời này vừa dứt.
Toàn bộ đại điện đồng loạt nhìn sang Dạ Minh Uyên.
Ai cũng muốn biết phản ứng của hắn.
Kết quả.
Thái tử điện hạ thở dài.
Một tiếng rất dài.
Sau đó đau khổ nói:
"Chư vị không hiểu."
"Ta có nỗi khổ riêng."
Chu đại nhân sửng sốt.
"Nỗi khổ gì?"
Dạ Minh Uyên lại thở dài.
"Các vị biết Lâm Thanh Dao mà."
Toàn bộ triều đình gật đầu.
Biết.
Quá biết.
Ai mà không biết.
"Ta mà dám nạp trắc phi."
"Nàng sẽ đánh chết ta."
Toàn bộ triều đình:
"..."
Chu đại nhân suýt ngã.
"Điện hạ!"
"Người là Thái tử!"
"Thái tử thì sao?"
Dạ Minh Uyên vô cùng vô tội.
"Nàng là con gái Lâm Chiến."
"Nhạc phụ tương lai của ta cầm ba mươi vạn binh quyền."
"Ta đánh không lại."
Một vị đại thần khác run giọng.
"Điện hạ..."
"Người nói đùa phải không?"
"Ta rất nghiêm túc."
Dạ Minh Uyên gật đầu.
"Nếu các vị không tin."
"Có thể hỏi phụ thân nàng."
Lâm Chiến đang đứng cuối hàng.
Đột nhiên trở thành tâm điểm.
"..."
Ông muốn chửi thề.
Rất muốn.
Nhưng không thể.
Chu đại nhân quay đầu.
"Lâm tướng quân."
"Ngài thật sự dung túng nữ nhi như vậy sao?"
Lâm Chiến lập tức nổi giận.
"Con gái ta dịu dàng hiền thục nhất kinh thành!"
Toàn bộ triều đình nhìn nhau.
Không ai dám nói.
Hai chữ "dịu dàng" này hơi đáng nghi.
Kết quả.
Sau buổi chầu.
Tin tức lan khắp kinh thành.
Ngay trong đêm.
Một tiết mục kể chuyện mới xuất hiện.
Tên là:
《Thái Tử Sợ Vợ Ký》
Nghe nói vừa ra mắt đã kín chỗ.
Khán giả cười đến đau bụng.
Lâm Thanh Dao biết chuyện vào ngày hôm sau.
Nàng đang luyện thương.
Tiểu Đào hớt hải chạy tới.
"Tiểu thư!"
"Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Thanh Dao giật mình.
"Phụ thân bị thương?"
"Không."
"Hoàng hậu bệnh?"
"Không."
"Vậy chuyện gì?"
Tiểu Đào run run lấy một cuốn sách nhỏ.
Đưa cho nàng.
Thanh Dao mở ra.
Trang đầu tiên viết thật to.
《Thái Tử Sợ Vợ Ký》
"..."
Thanh Dao đọc tiếp.
Đọc đến đoạn:
"Thái tử điện hạ vừa nhìn thấy Lâm tiểu thư đã quỳ xuống nhận sai."
Nàng bóp nát quyển sách.
Đọc đến đoạn:
"Đông cung tương lai do Lâm tiểu thư làm chủ."
Nàng bóp nát cái bàn.
Đọc đến đoạn:
"Thái tử điện hạ mỗi ngày phải xin phép mới được ăn cơm."
Nàng xách thương lao ra ngoài.
"DẠ MINH UYÊN!!!"
Một canh giờ sau.
Đông cung.
Dạ Minh Uyên đang ăn điểm tâm.
Bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Ta có linh cảm xấu."
Thị vệ trưởng gật đầu.
"Thuộc hạ cũng vậy."
Rầm!
Cửa bị đá tung.
Lâm Thanh Dao xuất hiện.
Tay cầm trường thương.
Sát khí ngút trời.
"Ngươi giải thích đi!"
Dạ Minh Uyên nhìn quyển sách trong tay nàng.
Lập tức hiểu ra.
Sau đó...
Hắn cười.
Cười rất vui vẻ.
Thanh Dao tức tới mức muốn đâm người.
Hai người rượt đuổi khắp Đông cung.
Thái giám bỏ chạy.
Cung nữ trốn hết.
Thị vệ trèo tường xem náo nhiệt.
Dạ Minh Uyên vừa chạy vừa cười.
"Là bọn họ tự viết!"
"Không liên quan ta!"
"Ngươi nghĩ ta tin à?"
"Tin đi!"
"Ta đâm ngươi bây giờ!"
"Đừng!"
"Thái tử bị đâm trước hôn lễ nghe không hay!"
Đúng lúc ấy.
Hoàng hậu xuất hiện.
Nhìn khung cảnh hỗn loạn.
Bà đau đầu.
"Các con đủ chưa?"
Hai người đồng thời im lặng.
Như hai đứa trẻ bị bắt quả tang.
Hoàng hậu thở dài.
"Nếu còn gây chuyện."
"Bản cung hủy hôn."
Thanh Dao sáng mắt.
"Thật sao?"
Dạ Minh Uyên lập tức nói.
"Không được!"
"Con sai rồi!"
"Con biết lỗi rồi!"
Toàn bộ Đông cung chìm vào yên lặng.
Thanh Dao ngẩn người.
Lần đầu tiên.
Nàng thấy Dạ Minh Uyên hoảng như vậy.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng nàng bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Rất nhẹ.
Rất mơ hồ.
Nhưng đủ khiến trái tim khẽ rung động.
Mà ở phía đối diện.
Dạ Minh Uyên cũng nhìn nàng.
Thật lâu.
Không dời mắt.
Bởi vì chỉ có hắn biết.
Mười năm thanh mai trúc mã.
Mười năm cãi nhau.
Mười năm chờ đợi.
Cuối cùng cũng sắp có kết quả rồi.
(Hết Chương 3)









Bình luận