Nhật Kí Cưa Đổ [...] – Chương 7
CHƯƠNG 7: BA NĂM BA ĐỨA
Sau chuyện quỳ bàn giặt trên triều đình, danh tiếng “Hoàng đế sợ vợ” của Dạ Minh Uyên hoàn toàn truyền khắp kinh thành.
Ban đầu chỉ có trà lâu kể chuyện.
Sau đó đến quán rượu cũng kể.
Rồi đến ngoài chợ cũng kể.
Cuối cùng, ngay cả trẻ con đầu phố cuối ngõ cũng biết Hoàng đế bệ hạ trong cung rất sợ Hoàng hậu nương nương.
Mỗi lần Thanh Dao xuất cung, nàng đều cảm thấy ánh mắt dân chúng nhìn mình càng lúc càng kỳ lạ.
Có kính nể.
Có tò mò.
Có sùng bái.
Thậm chí có cả vài phần thương hại dành cho Dạ Minh Uyên.
Điều này khiến nàng vô cùng bực bội.
Rõ ràng người bị hại là nàng.
Rõ ràng người bị đem ra làm lá chắn cũng là nàng.
Tại sao cuối cùng cả kinh thành lại biến nàng thành nữ ma đầu?
Buổi chiều hôm ấy.
Thanh Dao ngồi trong cung Hoàng hậu.
Trước mặt đặt một chồng thoại bản mới mua ngoài phố.
Tiểu Đào đứng bên cạnh, không dám thở mạnh.
Thanh Dao lật trang đầu tiên.
Tên sách viết rất nổi bật.
《Hoàng Đế Sợ Vợ Ký: Phần Hai》
Nàng tiếp tục lật.
Trang đầu ghi:
"Đêm khuya trong cung Hoàng hậu, bệ hạ quỳ trên bàn giặt, khóc lóc cầu xin nương nương tha thứ."
Thanh Dao siết chặt tay.
Lật tiếp.
"Hoàng hậu nương nương lạnh lùng nói: Nếu còn dám tuyển tú, bổn cung đánh gãy chân ngươi."
Thanh Dao cười lạnh.
Lật tiếp.
"Bệ hạ run rẩy đáp: Nương tử, trẫm sai rồi."
Rắc.
Quyển thoại bản bị nàng bóp nát.
Tiểu Đào lập tức cúi đầu.
"Nương nương bớt giận."
Thanh Dao nghiến răng.
"Dạ Minh Uyên đâu?"
"Bệ hạ đang ở Ngự thư phòng phê tấu chương."
"Đi."
"Đi đâu ạ?"
"Đi lấy bàn giặt."
Tiểu Đào: "..."
Ngự thư phòng.
Dạ Minh Uyên đang ngồi sau long án.
Trước mặt là tấu chương chất cao như núi.
Hắn chống cằm.
Vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Từ khi làm Hoàng đế.
Hắn phát hiện cuộc đời mình chỉ còn hai việc.
Một là thượng triều.
Hai là phê tấu chương.
Nếu có việc thứ ba.
Thì là nhớ Thanh Dao.
Nhưng mỗi lần muốn bỏ việc đi tìm nàng, đám đại thần lại khóc lóc can ngăn.
"Bệ hạ, quốc sự quan trọng!"
"Bệ hạ, thiên hạ lê dân còn đang chờ!"
"Bệ hạ, người không thể ngày ngày chạy tới cung Hoàng hậu!"
Dạ Minh Uyên nghe đến đau đầu.
Hắn chỉ mới đi bốn lần một ngày.
Nhiều sao?
Không nhiều.
Rất hợp lý.
Đang lúc hắn định lén chuồn khỏi Ngự thư phòng, cửa bỗng mở ra.
Thanh Dao bước vào.
Sau lưng nàng.
Tiểu Đào cùng hai cung nữ hợp lực khiêng một cái bàn giặt.
Dạ Minh Uyên: "..."
Hắn lập tức ngồi thẳng.
"Nương tử."
"Sao nàng tới đây?"
Thanh Dao mỉm cười.
"Nghe nói bệ hạ nhớ bàn giặt."
"Ta đưa tới tận nơi."
Dạ Minh Uyên nhìn cái bàn giặt.
Lại nhìn nụ cười của nàng.
Lập tức đứng dậy.
"Nương tử."
"Ta có thể giải thích."
"Giải thích đi."
"Thoại bản bên ngoài không phải ta viết."
"Nhưng chuyện quỳ bàn giặt là ngươi nói."
"Ta nói vì chặn miệng Chu đại nhân."
"Vậy ngươi có thể nói cách khác."
Dạ Minh Uyên nghiêm túc suy nghĩ.
"Lần sau ta nói ta bị nàng treo lên đánh?"
Thanh Dao: "..."
Tiểu Đào: "..."
Cả Ngự thư phòng yên lặng.
Thanh Dao hít sâu một hơi.
"Dạ Minh Uyên."
"Hôm nay ngươi không quỳ thì đừng mong ăn cơm tối."
Dạ Minh Uyên rất thức thời.
Hắn bước xuống.
Quỳ lên bàn giặt.
Tư thế thành thục đến mức khiến người ta đau lòng.
Thanh Dao vốn đang tức.
Nhưng thấy hắn thật sự quỳ nhanh như vậy, lại không nhịn được muốn cười.
Nàng cố nghiêm mặt.
"Biết sai chưa?"
"Biết."
"Sai ở đâu?"
"Sai ở chỗ không nên để người kể chuyện viết nàng không đủ uy phong."
Thanh Dao trợn mắt.
"Dạ Minh Uyên!"
"Ta đùa thôi."
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng.
Ánh mắt sáng lên.
"Sai ở chỗ không nên lấy nàng làm cớ trước triều."
"Ta bảo đảm lần sau đổi cách khác."
"Còn có lần sau?"
"Không có."
"Thật?"
"Thật."
Thanh Dao cúi xuống nhìn hắn.
"Vậy sau này nếu có người lại nhắc chuyện tuyển tú?"
Dạ Minh Uyên không chút do dự.
"Chém."
Thanh Dao: "..."
"Không cần tàn bạo như vậy."
"Vậy phạt bổng lộc."
"Cũng được."
"Lưu đày?"
"Ngươi vừa phải thôi."
Dạ Minh Uyên cười.
Thanh Dao quay mặt đi.
Không muốn để hắn thấy mình cũng đang cười.
Sau chuyện đó, các đại thần quả nhiên yên tĩnh được một thời gian.
Nhưng triều đình yên tĩnh.
Hậu cung lại không hề yên tĩnh.
Bởi vì có người động tâm tư.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Tân đế trẻ tuổi.
Dung mạo tuấn mỹ.
Hậu cung chỉ có một Hoàng hậu.
Lại không có phi tần khác.
Dù Thanh Dao nổi tiếng là người không dễ chọc.
Nhưng vẫn có người không sợ chết muốn thử.
Một buổi chiều.
Dạ Minh Uyên xử lý xong chính sự, vừa bước ra khỏi Ngự thư phòng đã thấy một cung nữ bưng trà đứng dưới hành lang.
Cung nữ kia mặc áo xanh nhạt.
Dung mạo thanh tú.
Thấy hắn đi tới, nàng ta lập tức mềm mại hành lễ.
"Bệ hạ."
"Đây là trà an thần nô tỳ vừa pha."
Dạ Minh Uyên liếc nhìn.
"Đưa cho Lý công công."
Cung nữ hơi ngẩn ra.
"Bệ hạ không dùng sao?"
Dạ Minh Uyên nhướng mày.
"Ngươi muốn trẫm dùng?"
Cung nữ đỏ mặt.
"Nô tỳ chỉ lo bệ hạ mệt mỏi."
Dạ Minh Uyên im lặng một lát.
Sau đó rất nghiêm túc hỏi:
"Ngươi biết Hoàng hậu của trẫm không?"
Cung nữ sắc mặt khẽ đổi.
"Biết... biết ạ."
"Vậy ngươi còn dám đứng đây?"
Cung nữ: "..."
Dạ Minh Uyên tiếp tục:
"Trẫm khuyên ngươi."
"Muốn sống lâu thì cách trẫm xa một chút."
"Nếu để Hoàng hậu hiểu lầm, trẫm cứu không nổi ngươi."
Nói xong, hắn đi thẳng.
Cung nữ đứng tại chỗ.
Mặt trắng bệch.
Chuyện này rất nhanh truyền tới tai Thanh Dao.
Tiểu Đào thuật lại sinh động như thật.
"Bệ hạ nói: Nếu để Hoàng hậu hiểu lầm, trẫm cứu không nổi ngươi."
Thanh Dao đặt chén trà xuống.
"Là hắn tự nói?"
"Đúng ạ."
"Hắn lại bôi nhọ ta."
Tiểu Đào do dự.
"Nô tỳ cảm thấy... bệ hạ giống như đang bảo vệ người."
Thanh Dao im lặng.
Một lát sau.
Nàng hừ nhẹ.
"Ai cần hắn bảo vệ."
Nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.
Tối hôm ấy.
Dạ Minh Uyên tới cung Hoàng hậu dùng bữa.
Trên bàn toàn món hắn thích.
Hắn nhìn một lượt.
Lập tức cảnh giác.
"Nương tử."
"Hôm nay có độc không?"
Thanh Dao liếc hắn.
"Ngươi muốn thử?"
"Không muốn."
"Vậy ăn."
Dạ Minh Uyên ngồi xuống.
Gắp một miếng cá.
Vừa ăn vừa hỏi:
"Nàng nghe chuyện cung nữ kia rồi?"
"Nghe rồi."
"Ta trong sạch."
"Ta có hỏi ngươi sao?"
Dạ Minh Uyên lập tức đặt đũa xuống.
"Nhưng ta phải tự chứng minh."
"Ta chỉ nhìn nàng ta một cái."
"Không, nửa cái."
"Còn chưa kịp nhìn rõ mặt."
Thanh Dao nhướng mày.
"Vậy nếu nhìn rõ rồi thì sao?"
"Vẫn không đẹp bằng nàng."
"Miệng ngọt cũng vô dụng."
"Ta nói thật."
Thanh Dao nhìn hắn.
Một lúc sau, nàng gắp cho hắn miếng thịt.
"Ăn đi."
Dạ Minh Uyên nhìn miếng thịt trong bát.
Mắt sáng lên.
"Nương tử gắp cho ta?"
"Không ăn thì trả."
"Ăn."
Hắn lập tức ăn sạch.
Vẻ mặt vui tới mức giống như vừa được thưởng vàng.
Thanh Dao nhìn hắn.
Không hiểu sao trong lòng lại mềm đi rất nhiều.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Dạ Minh Uyên làm Hoàng đế càng lúc càng quen tay.
Tuy hắn vẫn ghét thượng triều.
Vẫn ghét tấu chương.
Vẫn luôn muốn lười biếng.
Nhưng hắn làm việc rất tốt.
Các chính sách cũ được sửa đổi.
Thuế má vùng biên được giảm nhẹ.
Quân lương được kiểm tra lại.
Những quan viên tham ô bị xử lý không nương tay.
Bá quan dần nhận ra.
Vị tân đế này tuy ngoài miệng không đứng đắn.
Nhưng khi làm chính sự lại cực kỳ tỉnh táo.
Còn Thanh Dao cũng dần quen với thân phận Hoàng hậu.
Nàng không thích quản hậu cung.
Nhưng hậu cung vốn cũng chẳng có ai để quản.
Thế nên phần lớn thời gian, nàng dùng để luyện võ, đọc binh thư, hoặc ra ngoài cung uống trà nghe hát.
Mỗi lần nàng xuất cung.
Dạ Minh Uyên đều vô cùng oán niệm.
Một hôm.
Thanh Dao cùng vài vị phu nhân thân thiết ra ngoài trà lâu.
Nàng vừa mới ngồi xuống.
Chưa kịp uống hết nửa chén trà.
Một cung nữ đã chạy tới.
"Nương nương."
"Bệ hạ nói người đã rời khỏi ngài nửa canh giờ."
"Xin người lập tức hồi cung."
Thanh Dao: "..."
Các phu nhân đồng loạt cúi đầu cười.
Thanh Dao nghiến răng.
"Về nói với hắn."
"Bổn cung chết rồi."
Cung nữ sợ tới mức mặt trắng bệch.
"Nương nương..."
"Đi nói."
Cung nữ không dám cãi.
Chỉ đành vội vàng chạy về cung.
Các phu nhân cười tới mức run vai.
"Lâm tỷ tỷ."
"Bệ hạ thật sự rất dính người."
Thanh Dao lạnh lùng uống trà.
"Hắn có bệnh."
Chưa tới thời gian một chén trà.
Một thái giám lại chạy tới.
Mặt như đưa tang.
"Nương nương!"
"Không xong rồi!"
"Bệ hạ nghe nói người... người..."
"Ta chết rồi?"
Thái giám nuốt nước bọt.
"Vâng."
"Sau đó?"
"Bệ hạ nói muốn tuẫn táng theo người."
Phụt!
Một vị phu nhân phun luôn ngụm trà.
Thanh Dao bóp nát chén.
"Dạ Minh Uyên!"
Nàng cưỡi ngựa hồi cung.
Vừa bước vào tẩm điện đã nghe tiếng khóc thảm thiết.
"Nương tử——"
"Nàng sao có thể bỏ ta mà đi——"
"Nàng đi rồi ta sống còn ý nghĩa gì——"
"Không bằng để ta đi theo nàng——"
Thanh Dao đứng ở cửa.
Mặt không cảm xúc.
Dạ Minh Uyên ngồi trên nhuyễn tháp.
Tay cầm khăn.
Khóc rất nhập tâm.
Bên cạnh còn có mấy cung nữ thái giám đứng thành hàng.
Ai nấy cúi đầu.
Nhưng vai đều run run.
Thanh Dao đi tới.
"Dạ Minh Uyên."
Tiếng khóc dừng lại.
Dạ Minh Uyên ngẩng đầu.
Nhìn thấy nàng.
Hắn lập tức lao tới ôm chầm lấy.
"Thanh Dao!"
"Nàng còn sống!"
Thanh Dao bị hắn ôm đến suýt nghẹt thở.
"Buông ra."
"Không buông."
"Ta bảo ngươi buông."
"Không."
"Ngươi khóc cái gì?"
Dạ Minh Uyên vùi mặt vào vai nàng.
"Ta luyện khóc tang."
Thanh Dao: "..."
Cung nữ thái giám: "..."
Thanh Dao túm tai hắn.
"Nói thật."
Dạ Minh Uyên lập tức ngoan ngoãn.
"Ta nhớ nàng."
"Ta mới ra ngoài nửa canh giờ."
"Nửa canh giờ cũng rất lâu."
"Ngươi là Hoàng đế."
"Hoàng đế cũng nhớ nương tử."
Thanh Dao tức cười.
"Ngươi còn biết xấu hổ không?"
"Trước mặt nàng không cần."
Từ sau chuyện đó.
Thanh Dao phát hiện Dạ Minh Uyên càng ngày càng dính người.
Nàng luyện võ.
Hắn ngồi bên cạnh phê tấu chương.
Nàng đọc sách.
Hắn ngồi bên cạnh phê tấu chương.
Nàng ăn điểm tâm.
Hắn vẫn ngồi bên cạnh phê tấu chương.
Nàng cau mày.
"Dạ Minh Uyên."
"Ngự thư phòng của ngươi cháy rồi sao?"
"Không."
"Vậy sao ngày nào cũng chạy tới chỗ ta?"
Hắn bình tĩnh lật tấu chương.
"Ở đây phê nhanh hơn."
"Vì sao?"
"Có nàng."
Thanh Dao im lặng.
Lại bị hắn làm cho nghẹn lời.
Không lâu sau.
Tin vui truyền ra.
Hoàng hậu có thai.
Cả hoàng cung vui mừng.
Dạ Minh Uyên nghe tin xong.
Đứng sững tại chỗ rất lâu.
Sau đó quay đầu hỏi thái y:
"Thật?"
"Thật ạ."
"Trong bụng Hoàng hậu có con của trẫm?"
Thái y cúi đầu.
"Vâng."
Dạ Minh Uyên lại hỏi:
"Con của trẫm và Hoàng hậu?"
Thái y: "..."
"Bệ hạ, đúng vậy."
Dạ Minh Uyên bỗng cười.
Cười như kẻ ngốc.
Sau đó lập tức chạy vào trong.
Thanh Dao đang nằm trên giường.
Thấy hắn xông vào.
Nàng nhíu mày.
"Ngươi chạy gì?"
Dạ Minh Uyên ngồi xuống bên giường.
Cẩn thận nhìn bụng nàng.
Sau đó đưa tay.
Muốn chạm.
Lại không dám.
Thanh Dao thấy hắn vụng về như vậy.
Không nhịn được cười.
"Chạm đi."
Hắn đặt tay lên bụng nàng.
Động tác nhẹ đến mức như sợ làm vỡ bảo vật.
"Thanh Dao."
"Chúng ta có con rồi."
"Ừ."
"Nàng có khó chịu không?"
"Cũng được."
"Muốn ăn gì?"
"Chưa nghĩ ra."
"Ta sai người chuẩn bị hết."
"Ngươi nuôi heo à?"
"Nuôi nàng."
"Ngươi muốn chết?"
Dạ Minh Uyên lập tức sửa miệng.
"Nuôi con."
Thanh Dao hừ nhẹ.
Nhưng tay lại đặt lên tay hắn.
Hai người cùng nhìn bụng nàng.
Trong khoảnh khắc ấy.
Không còn triều đình.
Không còn tranh đấu.
Không còn những lời trêu chọc.
Chỉ có một đôi phu thê trẻ tuổi.
Đang chờ đón sinh mệnh đầu tiên của họ.
Từ ngày Thanh Dao mang thai.
Dạ Minh Uyên trở nên cực kỳ căng thẳng.
Nàng ăn ít một chút.
Hắn gọi thái y.
Nàng ngủ nhiều một chút.
Hắn gọi thái y.
Nàng hắt hơi.
Hắn gọi ba thái y.
Cuối cùng Thanh Dao không chịu nổi nữa.
"Dạ Minh Uyên."
"Ngươi còn gọi thái y nữa."
"Ta đánh ngươi."
Dạ Minh Uyên ngồi bên cạnh.
Vẻ mặt vô tội.
"Ta lo cho nàng."
"Ta chỉ hắt hơi."
"Nhỡ phong hàn thì sao?"
"Ta là người tập võ."
"Người tập võ cũng có thể bệnh."
Thanh Dao nghiến răng.
"Ta thấy ngươi mới có bệnh."
Dạ Minh Uyên gật đầu.
"Ừ."
"Bệnh nhớ nàng."
Thanh Dao cầm gối ném hắn.
Mười tháng sau.
Hoàng trưởng tử ra đời.
Cả hoàng cung vui mừng như Tết.
Dạ Minh Uyên đứng ngoài phòng sinh.
Gần như đi mòn cả nền gạch.
Khi nghe tiếng trẻ khóc vang lên.
Hắn lập tức muốn xông vào.
Ma ma vội cản.
"Bệ hạ!"
"Không được vào!"
"Vì sao?"
"Chưa dọn dẹp xong!"
"Trẫm muốn gặp Hoàng hậu!"
"Hoàng hậu nương nương bình an!"
Dạ Minh Uyên lúc này mới thở phào.
Một lát sau.
Hắn được cho vào.
Thanh Dao nằm trên giường.
Sắc mặt hơi trắng.
Nhưng tinh thần vẫn tốt.
Bên cạnh là đứa bé đỏ hỏn đang được nhũ mẫu bế.
Dạ Minh Uyên bước tới.
Việc đầu tiên không phải nhìn con.
Mà là nắm tay Thanh Dao.
"Đau không?"
Thanh Dao nhìn hắn.
Không biết vì sao mắt hơi cay.
"Đau."
Dạ Minh Uyên lập tức cúi đầu hôn tay nàng.
"Vất vả rồi."
"Thanh Dao."
"Ta sẽ không để nàng sinh nữa nếu nàng không muốn."
Thanh Dao ngẩn ra.
Nàng không ngờ hắn sẽ nói câu này.
Trong cung, con nối dõi quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Nhưng hắn lại nói.
Nếu nàng không muốn.
Sẽ không sinh nữa.
Nàng mím môi.
"Đứa bé đâu?"
Dạ Minh Uyên lúc này mới nhìn sang.
Nhũ mẫu vội bế hoàng tử tới.
"Bệ hạ."
"Đây là đại hoàng tử."
Dạ Minh Uyên cẩn thận nhận lấy.
Động tác cứng ngắc.
Đứa bé trong lòng hắn nhăn mặt.
Sau đó...
Tè lên long bào.
Cả phòng yên lặng.
Thanh Dao nhìn thấy.
Không nhịn được bật cười.
Dạ Minh Uyên mặt không cảm xúc.
Một lát sau.
Hắn đưa con lại cho nhũ mẫu.
"Bế đi."
"Đừng quấy rầy trẫm và Hoàng hậu nghỉ ngơi."
Nhũ mẫu: "..."
Thanh Dao cười đến đau bụng.
"Dạ Minh Uyên."
"Ngươi ghét con à?"
"Không ghét."
"Vậy sao mặt ngươi khó coi thế?"
"Hắn vừa ra đời đã tranh sủng."
Thanh Dao: "..."
Dạ Minh Uyên ngồi xuống bên nàng.
Vẻ mặt nghiêm túc.
"Nhưng vì là con của nàng."
"Ta miễn cưỡng thích hắn."
Thanh Dao cười mắng:
"Đồ trẻ con."
Một năm sau.
Thanh Dao lại mang thai.
Lần này là song sinh.
Một trai một gái.
Dạ Minh Uyên nghe tin xong.
Vừa vui vừa sợ.
Vui vì có con.
Sợ vì nàng phải chịu khổ.
Hắn ôm Thanh Dao rất lâu.
"Nếu lần này đau."
"Sau này thật sự không sinh nữa."
Thanh Dao tựa vào ngực hắn.
"Được."
Năm ấy.
Đại Ninh mưa thuận gió hòa.
Biên quan yên ổn.
Dân sinh khôi phục.
Lâm Chiến cũng chủ động giao lại binh phù.
Ông nói:
"Ta đánh trận cả đời rồi."
"Giờ nên về nhà bế cháu ngoại."
Dạ Minh Uyên tiếp nhận binh phù.
Trước mặt bá quan.
Trịnh trọng hành lễ với ông.
"Nhạc phụ vất vả."
Lâm Chiến hừ một tiếng.
"Biết là tốt."
"Đối xử tốt với Thanh Dao."
"Nếu không..."
Dạ Minh Uyên lập tức nói:
"Người đánh gãy chân con."
Lâm Chiến nghẹn lại.
Lời thoại bị cướp mất.
Thanh Dao đứng bên cạnh không nhịn được cười.
Sau khi Lâm Chiến giao binh phù.
Triều đình lại có người không yên phận.
Chu Văn Hải lại đứng ra.
"Bệ hạ."
"Nay Lâm lão tướng quân đã giao binh phù."
"Người không cần tiếp tục kiêng dè Hoàng hậu."
"Thần khẩn xin bệ hạ tuyển tú."
Cả triều lập tức im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều nhìn Chu đại nhân bằng ánh mắt kính nể.
Dũng sĩ.
Thật sự là dũng sĩ.
Dạ Minh Uyên nhìn ông.
Cười.
Nụ cười rất lạnh.
"Chu đại nhân."
"Ngươi thích nạp thiếp lắm sao?"
Chu đại nhân cứng người.
"Bệ hạ, thần là vì xã tắc..."
"Được."
Dạ Minh Uyên ngắt lời.
"Trẫm thành toàn cho ngươi."
Ngày hôm đó.
Chu đại nhân được ban mười vị ma ma già từ lãnh cung.
Mỗi người đều nghiêm khắc, khỏe mạnh, giọng lớn.
Phụ trách "chăm sóc" sinh hoạt thường ngày của Chu đại nhân.
Từ đó.
Triều đình không còn ai dám nhắc chuyện tuyển tú.
Ba năm.
Ba đứa trẻ.
Một Hoàng hậu.
Một Hoàng đế ngày càng sợ vợ.
Và một kinh thành ngày càng thích nghe chuyện của họ.
Nhưng chỉ những người thật sự ở gần mới biết.
Thứ gọi là sợ vợ ấy.
Thật ra không phải sợ.
Mà là yêu.
Là nhường.
Là đặt nàng ở nơi quan trọng nhất.
Đêm ấy.
Thanh Dao đứng bên cửa sổ.
Nhìn ba đứa trẻ ngủ say trong nôi.
Dạ Minh Uyên từ phía sau ôm lấy nàng.
"Đang nghĩ gì?"
Thanh Dao khẽ nói:
"Đang nghĩ."
"Chúng ta vậy mà thật sự đi tới hôm nay."
"Ừ."
"Ta cũng không ngờ."
Nàng quay đầu nhìn hắn.
"Không ngờ gì?"
"Không ngờ năm đó bị nàng chộp một cái."
"Lại phải bồi thường cả đời."
Thanh Dao đỏ mặt.
Đạp hắn một cước.
"Dạ Minh Uyên!"
Hắn cười ôm chặt nàng hơn.
"Nhưng ta cam tâm tình nguyện."
"Thanh Dao."
"Cả đời này."
"Ta chỉ cần nàng."
Ngoài điện.
Ánh trăng dịu dàng.
Gió đêm thổi qua rèm lụa.
Ba đứa trẻ ngủ say.
Còn đôi oan gia năm nào.
Cuối cùng cũng học được cách yêu nhau thật lòng.
(The end)
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.









Bình luận