Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 1

CHƯƠNG 1

### 01

Trong yến tiệc Xuân Hoa, hương thơm của bánh bách hoa lan tỏa khắp sân viện.

Ta lúc đó mới ba tuổi, cứ bò bên lan can, mắt trông mong nhìn người lớn nâng chén qua lại, nước bọt trong miệng nuốt xuống hết ngụm này đến ngụm khác.

"Tiểu tổ tông của ta ơi, đại phu bảo hôm nay người bị đầy bụng, một miếng cũng không được ăn!" Ma ma xách ta khỏi mép bàn, như xách một con mèo con nhỏ nhắn.

Ta bị ném lên chiếc giường mềm trong căn phòng bên cạnh. Nghĩ đến bàn đầy bánh hoa quế, bánh táo nghiền và đào ngâm mật ngoài cửa kia, nước mắt ta cứ thế tí tách rơi xuống: "Đường Đường đói… Đường Đường đói quá…" Ta khóc đến mức không thở nổi, nhưng chẳng ai để ý đến ta cả.

Cửa phòng bên bỗng “kẽo kẹt” một tiếng, hé ra một khe nhỏ. Một cái đầu nhỏ thò vào, trông lanh lợi khỏe khoắn, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại. Là tiểu công tử nhà họ Cố, Cố Tuấn Xuyên. Chàng bốn tuổi, lớn hơn ta một tuổi, ngày thường trên bàn tiệc luôn thích cướp kẹo hồ lô của ta, vốn dĩ ta chẳng thích chàng cho lắm. Nhưng lúc này, trong tay chàng đang cầm một miếng bánh bách hoa đã cắn mất một nửa, mắt ta lập tức sáng lên.

"Đường Đường muốn ăn!" Ta chảy nước miếng, vươn tay muốn với lấy.

Cố Tuấn Xuyên vội giấu bánh ra sau lưng, vẻ mặt nghiêm túc bước tới, ngồi xổm trước mặt ta: "A nương ta bảo, đầy bụng mà ăn nữa sẽ bị đau bụng đấy."

"Đường Đường không sợ đau! Đường Đường cứ muốn ăn!"

"Không được." Chàng nhét ngay miếng bánh bách hoa vào miệng, ăn hết sạch trong dăm ba miếng.

Ta hoàn toàn sụp đổ, gào khóc thật to. Cố Tuấn Xuyên luống cuống tay chân, bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên vai ta, vừa gãi đầu vừa suy nghĩ, bỗng nhiên như nảy ra một chủ ý ghê gớm lắm: "Muội đừng khóc nữa! Ta có cách rồi!"

Chàng ngó nghiêng bên trái bên phải một lượt, xác nhận trong điện không có ai khác, sau đó… nghiêm trang cởi chiếc áo nhỏ của mình ra. Ta sững sờ, hạt nước mắt nhỏ vẫn còn treo trên mặt. Chỉ thấy chàng để lộ lồng ngực nhỏ trắng nõn, phẳng lì đến mức không thể phẳng hơn, rồi nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc:

"Nếu muội thật sự đói, ta có thể cho muội bú sữa."

"……"

Ta lúc ba tuổi tuy đầu óc không nhanh nhạy lắm, nhưng cũng biết “cho bú sữa” là bản lĩnh chỉ A nương mới có. Nhưng vẻ mặt của Cố Tuấn Xuyên thật sự quá chắc chắn, chắc chắn đến mức ta bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã nhớ nhầm rồi không.

"Thật, thật sự có thể sao?" Ta vừa nức nở vừa hỏi.

"Đương nhiên là được!" Chàng vỗ ngực: "Ban đêm lúc ngủ, ta thấy A nương ăn, cha ta cũng ăn như thế mà! Chậc chậc chậc, thơm lắm đó!" Nói xong chàng còn chép miệng mấy cái, bắt chước giống y như thật.

Và thế là ta tin. Một đứa trẻ ba tuổi đang đói đến cực điểm, cái gì cũng dám tin.

### 02

Thế là ta ghé sát lại, há miệng ra, nhắm chuẩn vào cái chấm nhỏ nhỏ hồng hồng bên ngực trái của chàng… rồi ra sức mút xuống.

Không có sữa. Ta lại đổi sang bên phải, tiếp tục ra sức mút. Vẫn không có sữa. Ta sốt ruột đến mức hốc mắt đỏ lên, vừa mút vừa gọi: "Ca ca! Ca ca!"

"Muội đã dùng sức như thế rồi, sao vẫn không có sữa nhỉ?" Cố Tuấn Xuyên nhíu đôi mày nhỏ, cúi đầu nhìn lồng ngực của mình, rồi ngẩng đầu nghĩ một lát, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Không thể nào… Hay là muội dùng sức chưa đúng cách?" Thậm chí chàng còn vươn tay ấn gáy ta, ép về phía ngực mình: "Dùng sức thêm chút nữa xem!"

Vì hai đứa quá dùng sức, còn làm kéo bung cả dây đỏ buộc búi tóc nhỏ của ta ra.

Đúng lúc này, cửa phòng bên cạnh bị đẩy mạnh ra. Một đám người lớn đứng ở cửa, biểu cảm từ nghi hoặc chuyển sang khiếp sợ, rồi từ khiếp sợ chuyển sang đông cứng hoàn toàn.

Khăn tay trong tay A nương rơi rụng xuống đất. Chén trà Cố phu nhân đang bưng trên tay cũng "choang" một tiếng, vỡ tan tành. Cả sảnh lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng mút chùn chụt của ta là vang dội, chói tai.

Ta đầu tóc rối tung, vẫn đang ngậm lấy lồng ngực nhỏ của Cố Tuấn Xuyên, trong miệng mơ hồ oán trách: "Lạ thật đấy? Chậc chậc chậc… Sao vẫn không có sữa nhỉ…"

Cố Tuấn Xuyên để trần nửa người, đau đến mức hốc mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố chống đỡ. Chàng đưa ngón tay lên môi, khẽ suýt nhỏ để giải thích với mọi người: "Suỵt..... Muội ấy đang ăn cơm! Mọi người đừng quấy rầy muội ấy!"

Mọi người: "???"

### 03

Chuyện sau đó, ta đều nghe các nha hoàn trong phủ chắp vá kể lại. Nghe nói khi Cố Tuấn Xuyên bị A nương xách về nhà, chàng đã ăn một trận đòn roi mây ra trò. Không phải vì chuyện "cho bú sữa", mà là vì tội "dám lén A nương ăn cha". Cố phu nhân thẩm vấn trong phòng suốt nửa đêm, cuối cùng cũng tra ra được sự thật. Tên tiểu tử thối này ban đêm không ngủ, cứ bò ở khe cửa xem trộm cha mẹ thân mật, rồi hiểu lầm chuyện đó thành cho bú sữa.

Mặt Cố tướng quân xanh mét suốt ba ngày liền. Khi lên triều, ngẩng đầu gặp người quen, cúi đầu thấy cha ta, ông nghẹn nửa ngày cũng chỉ thốt ra được một tiếng "haiz".

Còn bên phía ta, A nương tức đến mức suýt nữa muốn nhét ta trở lại vào bụng để sinh lại lần nữa: "Con xem con có giống một cô nương không! Lại đi mút ngực bé trai nhà người ta! Sao con dám hả? Truyền ra ngoài thì sau này còn gả cho ai được nữa?!"

Ta tủi thân: "Nhưng con thật sự đói mà…"

"Đói cũng không được mút! Con không xem đó là chỗ con có thể mút bừa được à?"

"Nhưng ca ca bảo được mà…" Ta xoa xoa đôi tay nhỏ, vẫn cảm thấy mình không sai.

"Con... Con...!" A nương tức đến mức không ra hơi, cuối cùng phạt ta ở từ đường chép phạt 《Nữ Giới》 một trăm lần. Ta mới ba tuổi, chữ còn chẳng nhận được mấy chữ, cuối cùng phải nhờ cha ta dưới ánh nến vẽ hộ một trăm vòng tròn để nộp cho xong việc.

Vốn tưởng chuyện xấu hổ này sẽ theo thời gian mà bị lãng quên. Thế nhưng… không hề.

Tên tiểu khốn nạn Cố Tuấn Xuyên kia, mông vừa khỏi đòn là gặp ai trong học đường cũng rêu rao: "Thẩm Đường từng mút ngực ta, muội ấy chính là người của ta rồi! Sau này các ngươi ai cũng đừng hòng đánh chủ ý lên muội ấy!"

Ta tức đến mức đuổi theo chàng chạy khắp sân, chạy không kịp thì nhặt đá ném chàng. Nhưng vì sức nhỏ, đá ném không xa, ta tức đến mức giậm chân liên tục.

Chàng vừa né vừa hô lớn: "Muội đừng thấy áy náy! Ta sẽ chịu trách nhiệm với muội!"

"Ai cần huynh chịu trách nhiệm! Huynh còn chẳng có sữa!" Ta tức giận hét lên một câu.

Lời vừa thốt ra, cả học đường đều cười ồ lên. Cố Tuấn Xuyên đỏ bừng mặt, nghẹn nửa ngày mới rặn ra được một câu: "Ta… Sau này sẽ có thôi!"

"Vậy đợi bao giờ huynh có sữa hãy đến tìm ta!" Ta xoay người chạy biến, tai đỏ đến mức như thể sắp nhỏ máu.

Không ngờ chuyện này lại trở thành câu chuyện cười lưu truyền mãi không dứt trong đám con cháu thế gia ở kinh thành. Mỗi khi trên bàn tiệc có người nhắc đến điển cố "cho bú sữa", Cố Tuấn Xuyên lại sa sầm mặt không nói lời nào, còn ta thì trừng mắt nhìn quanh, chỉ hận không thể tìm một khe đất để chui xuống.

Sau đó, Cố gia phụng chỉ trấn thủ Bắc Cương, Cố Tuấn Xuyên phải theo cha rời kinh thành. Ngày chàng đi, ta kiễng chân bò lên tường thành lén nhìn theo. Chàng cưỡi một con ngựa nhỏ, bỗng quay đầu nhìn về phía tường thành một cái. Cách xa như vậy, không biết chàng có thấy ta không, nhưng chàng vẫn vẫy vẫy tay, sau đó cứ thế đi thẳng không ngoảnh đầu lại nữa.

Năm đó, ta bảy tuổi, chàng tám tuổi. Ta cứ tưởng đời này hai chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

### 04

Mười năm trôi qua. Bắc Cương đại thắng, Cố gia quân khải hoàn hồi triều. Cả thành treo đèn kết hoa, bách tính đứng chật kín hai bên đường để nghênh đón. Ta và thị nữ Viên Quất bị lạc nhau, đành đứng chen chúc trong đám đông náo nhiệt, trong lòng ngổn ngang không rõ là tư vị gì. Mười năm rồi, cậu bé từng bị ta mút ngực đến mức kêu oai oái năm đó, nay đã thành dáng vẻ thế nào rồi?

"Đến rồi, đến rồi!" Đám đông bắt đầu xôn xao.

Ta nhón chân nhìn về phía trước… Một đội thiết kỵ chậm rãi bước đi trên con đường lát phiến đá xanh. Người dẫn đầu khoác ngân giáp, bên hông treo trường kiếm, mày mắt lạnh lùng như thể được điêu khắc từ băng tuyết. Chàng cao hơn những người bên cạnh hẳn một cái đầu, vai rộng eo hẹp, cho dù mặc áo giáp nặng nề cũng không che giấu được khí thế sắc bén, hiên ngang. Ánh mặt trời chiếu lên gò má chàng, đường nét sâu sắc như dao khắc.

Ta ngẩn người một chút. Đây… đây thực sự là Cố Tuấn Xuyên sao? Tên tiểu mít ướt năm xưa đâu rồi?

"Chà ôi… Không ngờ Cố tướng quân lại tuấn tú đến mức này!" Các cô nương bên cạnh ta bắt đầu thi nhau ném khăn tay, ai nấy đỏ mặt như mông khỉ.

Sao tự dưng lại có nhiều cô nương thích Cố Tuấn Xuyên như vậy chứ? Mà cũng phải, đã nhiều năm trôi qua như thế, liệu chàng còn nhận ra ta không?

Đang suy nghĩ đến thất thần, bỗng nhiên có người từ phía sau vỗ vỗ vai ta: "Đường Đường, muội cũng đến xem náo nhiệt à?"

Ta quay đầu lại nhìn, hóa ra là biểu ca nhà cữu cữu của ta, Hứa Yến. Hứa Yến lớn hơn ta hai tuổi, sinh ra đã ôn nhuận như ngọc, mày mắt thanh tú tuấn nhã, ở kinh thành xưa nay luôn có danh xưng "công tử mặt ngọc". Lúc này trên tay huynh ấy còn xách một túi hạt dẻ rang đường mà ta thích ăn nhất.

"Biểu ca? Sao huynh cũng ở đây?" Ta vui mừng nhìn chằm chằm vào túi hạt dẻ trong tay huynh ấy.

"Đi ngang qua chỗ này, tiện đường mua cho muội thôi." Hứa Yến mỉm cười đưa tới: "Này, ăn lúc còn nóng đi."

Ta vội nhận lấy túi hạt dẻ còn bốc khói nóng hổi, bóc một hạt ném vào miệng. Hương vị ngọt ngào, mềm dẻo lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo theo cả lồng ngực cũng ấm áp, tâm trạng tức thì vui vẻ hẳn lên.

Đúng lúc này, đội ngũ diễu hành đột nhiên dừng lại. Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cố Tuấn Xuyên đã xoay người xuống ngựa từ khi nào, đang đứng ngay trước mặt chúng ta. Chàng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầu tiên dời từ mặt ta sang mặt Hứa Yến, tiếp đó dời từ mặt Hứa Yến xuống túi hạt dẻ trong tay ta. Trong đôi mắt phượng dài ấy là một dải hàn ý lạnh thấu xương.

"Thẩm Đường." Chàng mở miệng, âm sắc trầm thấp hơn mười năm trước rất nhiều, giống như lưỡi dao lướt qua băng lạnh: "Mười năm không gặp, muội chẳng thay đổi chút nào."

Ta còn chưa kịp nói gì, chàng đã liếc nhìn Hứa Yến một cái, khóe miệng khẽ cong lên thành một độ cong đầy nguy hiểm: "Hừ. Vẫn cứ… kén ăn như thế."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...