Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 2
CHƯƠNG 2
### 05
"Cái gì gọi là kén ăn?!" Đợi chàng đi xa, ta mới phản ứng lại, tức đến mức giậm chân liên tục.
Hứa Yến ngược lại tính tình rất tốt, híp mắt bóc hạt dẻ cho ta: "Cố tướng quân đây là thấy muội và ta thân thiết, nên ghen đó thôi~"
"Hắn ghen cái gì chứ? Ta có là gì của hắn đâu!"
"Muội không từng mút ngực hắn sao?" Giọng Hứa Yến nhẹ bẫng, "Theo lý mà nói, hắn phải chịu trách nhiệm với muội."
"Đá là chuyện hồi nhỏ! Hơn nữa… hơn nữa cũng có mút ra thứ gì đâu!"
"Muội còn muốn mút ra thứ gì nữa?"
Ta nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên.
Hứa Yến cười cười, nhét hạt dẻ đã bóc xong vào tay ta: "Được rồi, đừng tức nữa. Trước đó ta có nghe ngóng một chút, lần này Cố tướng quân hồi kinh, e là sẽ ở lại lâu dài."
Ở lại lâu dài sao? Trong lòng ta bỗng nhiên nhảy lên một cái, nhưng ta vội vàng đè nén cảm xúc ấy xuống. Chàng ở lâu hay không thì liên quan gì đến ta? Ta căng thẳng làm cái gì chứ?
Nhưng tối hôm đó, ta liền mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, ở căn phòng bên cạnh, Cố Tuấn Xuyên cao lớn uy vũ nhưng vẻ mặt lại giống hệt hồi nhỏ, chàng cởi vạt áo ra, để lộ lồng ngực rắn chắc. Chàng nhìn ta với vẻ mặt nghiêm túc: "Không phải muội đói sao? Chỗ ta có sữa này. Đường Đường, muội có mút không?"
Ta: "......"
Sau đó ta bị dọa cho tỉnh giấc. Khi tỉnh lại, ta phát hiện khăn gối của mình đã ướt đẫm nước miếng.
"Thẩm Đường ơi Thẩm Đường, ngươi thật là chẳng có chút tiền đồ nào cả!" Ta hung hăng vỗ lên trán mình một cái.
Vốn tưởng chuyện hoang đường ấy cứ thế trôi qua. Không ngờ sáng sớm hôm sau, A nương đã hớn hở xông vào phòng ta: "Đường nhi! Tin vui đây! Cố gia sắp đến phủ chúng ta làm khách!"
Chiếc lược trong tay ta "cạch" một tiếng rơi xuống đất.
"Ai cơ? Cố gia nào?"
"Còn Cố gia nào nữa? Đương nhiên là nhà Cố tướng quân rồi! Cố phu nhân và ta là bằng hữu tri kỷ, bà ấy vừa hồi kinh, người đầu tiên bà ấy đến thăm chính là ta!"
Trước mắt ta tối sầm, lồng ngực lớn trong giấc mơ tối qua đúng lúc này lại hiện lên mồn một trong đầu.
"Đúng rồi, tiểu công tử Cố gia… à không, bây giờ phải gọi là tiểu Cố tướng quân rồi, chàng cũng đến nữa." A nương vui mừng đến mức mắt cười híp lại chẳng thấy mặt trời đâu: "Ta nhớ hồi nhỏ quan hệ hai đứa tốt lắm, con còn từng mút ngực nó nữa mà…"
"A nương!!!" Ta che mặt, chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ.
### 06
Người Cố gia đến nhanh hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Chiều hôm đó, Cố phu nhân đã dẫn Cố Tuấn Xuyên tới cửa. Ta trốn sau tấm bình phong lén nhìn ra ngoài.
Cố Tuấn Xuyên diện một bộ trực chuyết màu xanh thiên thanh dịu mát, bên hông thắt đai da màu mực, càng tôn lên vòng eo thon hẹp như bước ra từ trong tranh. Chàng ngồi ngay ngắn ở ghế khách, sống lưng thẳng tắp, dáng vẻ lạnh lùng như người lạ chớ gần. Nhưng cố tình đôi mắt phượng kia luôn vô tình hay cố ý liếc về phía tấm bình phong bên cạnh.
"Đường nhi! Ra gặp khách đi con!" Giọng A nương từ bên ngoài truyền tới, mang theo uy áp không cho phép từ chối.
Ta hít sâu một hơi, chỉnh đốn lại váy áo, bấm bụng bước ra ngoài: "Gặp qua Cố bá mẫu, gặp qua tiểu Cố… tiểu Cố tướng quân." Ta quy củ hành lễ, mắt chỉ dám nhìn chăm chăm vào hàng gạch xanh dưới đất.
"Ôi chao, Đường nhi đã lớn thế này rồi sao!" Cố phu nhân kéo tay ta, đánh giá từ trên xuống dưới, cười không khép được miệng, "Thật là một đại cô nương xinh xắn! Tuấn Xuyên, con mau xem này?"
Không khí như nghẹn lại suốt một nén hương.
"Ừm, cũng được." Giọng Cố Tuấn Xuyên truyền đến nhàn nhạt, như thể đang đánh giá tướng mạo của một con ngựa vậy.
Cũng được thôi sao?! Trong các quý nữ ở kinh thành này, nếu so về tài tính và dung mạo, ta mà nhận hạng hai thì ít ai dám nhận hạng nhất, thế mà vào mắt chàng lại chỉ là "cũng được"! Cố Tuấn Xuyên bị mù rồi sao?
Ta bỗng ngẩng đầu, đâm sầm đối diện với đôi mắt phượng nửa như cười nửa như không của chàng.
"Thế nào gọi là cũng được?"
"Tức là tốt hơn hồi nhỏ một chút." Chàng bưng chén trà lên, hờ hững thổi thổi, "Ít nhất bây giờ muội không còn chảy nước miếng nữa."
"Huynh——!"
"Đường nhi!" A nương trừng mắt nhìn ta, "Không được vô lễ!"
Ta nghiến răng nuốt ngược những lời định nói vào trong, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Tiểu Cố tướng quân thật khéo đùa. Chuyện hồi nhỏ, ta đã sớm quên sạch rồi."
"Vậy sao?" Cố Tuấn Xuyên đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn ta, khóe môi hơi cong lên: "Nhưng trí nhớ của ta tốt lắm. Từng chuyện một, ta đều nhớ rõ ràng."
### 07
Trong bữa tiệc tối, các trưởng bối nâng chén qua lại, bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Ta và Cố Tuấn Xuyên được sắp xếp ngồi ở vị trí cạnh nhau, ở giữa chỉ cách một chiếc bàn nhỏ. Mùi đàn hương thanh nhẹ từ người chàng từng đợt từng đợt bay tới, hun đến mức lòng ta phiền loạn.
"Lúc chúng ta ở Bắc Cương, Thẩm nha đầu vẫn chưa định hôn sự gì sao?" Cố phu nhân bỗng mở miệng, trong giọng nói mang theo vài phần thăm dò.
A nương khẽ thở dài: "Chẳng giấu gì tỷ, nha đầu này mắt cao hơn người, công tử nhà Thượng thư, thiếu gia nhà Thị lang, nó chẳng ưng một ai cả."
"Ta có biết một cháu trai, tính tình vô cùng tinh tế, ngày ngày ở bên cạnh Đường nha đầu nhà muội." Cố Tuấn Xuyên bỗng nhiên xen vào một câu như vậy.
Cố phu nhân nhướng mày liếc Cố Tuấn Xuyên một cái, rồi tiếp lời: "Nói đến hôn phối, Xuyên nhi nhà chúng ta cũng vẫn chưa định nơi nào cả."
"Phụt——" Một ngụm rượu hoa quế của ta nghẹn ngay ở cổ họng, khiến ta ho đến long trời lở đất.
Cố Tuấn Xuyên mặt không biểu cảm đưa qua một chiếc khăn tay, giọng điệu lạnh buốt: "Thẩm cô nương không cần kích động. Bản tướng quân đối với nàng, chẳng có ý nghĩ gì đâu."
"……"
Ta nhận lấy khăn lau miệng, lòng hiếu thắng lập tức trỗi dậy: "Trùng hợp thật, ta đối với Cố tướng quân cũng chẳng có ý nghĩ gì."
"Vậy thì tốt."
"Tốt lắm."













Bình luận