Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 4

Ta im lặng một chút, nhét cả đĩa nho vào lòng nàng, nói rõ ràng từng chữ: "Ngọt như thế thì ngươi ăn hết đi!"

Viên Quất ngồi bên cạnh bưng đĩa, cứ thế mỗi lần một quả, ăn đến vui vẻ, lại còn không quên hỏi ta: "Cô nương thật sự không cần sao? Vậy em sẽ ăn hết cho người nhé~ Haiz~ Cũng không biết khi vị tiểu Cố tướng quân kia thành thân rồi, chúng ta còn có thể ăn được loại nho mật ngọt như thế này nữa không?"

Ta kéo chăn trùm kín đầu, hốc mắt từng đợt từng đợt cay xè.

Tối hôm đó, ta trằn trọc mãi không sao ngủ nổi, trong đầu toàn là gương mặt lạnh lùng đáng ghét của Cố Tuấn Xuyên. Nếu chàng thật sự cưới Liễu tiểu thư, Cố bá mẫu sẽ không tặng dưa ngọt cho ta nữa. Chàng cũng sẽ không xuất hiện trong chuỗi ngày tháng của ta nữa. Càng sẽ không dùng ánh mắt như muốn lấy mạng người kia để nhìn ta nữa.

Ta trở mình, vùi mặt vào gối, buồn bực lẩm bẩm một câu: "Liên quan gì đến ta chứ." Nói xong, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi, làm ướt đẫm cả khăn gối.

### 12

Sáng sớm hôm sau, Viên Quất vội vã chạy vào phòng: "Cô nương! Cố tướng quân đến rồi! Hắn muốn gặp người!"

"Không gặp."

"Hắn bảo… nếu người không gặp, hắn sẽ biên chuyện mút ngực năm đó thành thoại bản, để cho mấy ông lão kể chuyện khắp kinh thành ngày nào cũng đem ra kể."

"…Thật vô sỉ!" Ta nghiến răng nghiến lợi mặc y phục xong, lao ngay ra tiền sảnh.

Cố Tuấn Xuyên đang đứng dưới mái hiên, ánh nắng ban mai rơi trên vai chàng, phủ lên một tầng vàng mỏng hiền hòa. Chàng nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của ta, đầu mày khẽ nhíu lại: "Muội đây là bị làm sao vậy?"

"Không sao cả… chỉ là, chỉ là bị dị ứng phấn hoa thôi."

"Giữa ngày thu lấy đâu ra phấn hoa?"

"Ta… hoa quế nhà ta nở, ta bị dị ứng đấy thì sao!"

Chàng sa sầm mặt, ngược lại trông còn mang dáng vẻ như thể chính mình mới là người bị bắt nạt.

Ta nhỏ giọng hừ hừ: "Huynh đến đây làm gì? Huynh đã là phu quân tương lai của người khác rồi, còn cứ đến Thẩm phủ chúng ta mãi làm chi. Huynh không cần thanh danh nhưng ta còn cần thanh danh đấy!"

Cố Tuấn Xuyên chằm chằm nhìn ta một lúc lâu, bỗng khẽ bật cười một tiếng. Nụ cười rất ngắn, ngắn đến mức ta suýt nữa đã cho rằng mình nhìn nhầm.

"Yên tâm đi." Chàng cúi người ép sát lại gần ta, bóng dáng cao lớn đổ xuống bao trùm lấy ta. Rõ ràng là đang đứng ngược sáng, nhưng ta vẫn có thể nhìn thấy cả một dải ngân hà rực rỡ trong đôi mắt chàng, "Ta đã từng nói rồi, Thẩm Đường nàng phải chịu trách nhiệm với ta, ta sẽ không bước vào cửa nhà người khác đâu."

Trái tim nhỏ của ta "thình thịch thình thịch" đập loạn xạ, cũng chẳng biết là vì cái gì. Chỉ biết là sau khi chàng nói xong câu đó, trong đầu ta bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ muốn đặt tên cho đứa con tương lai mang họ Cố của hai đứa.

### 13

Lại qua nửa tháng sau, cha ta vội vã tan triều về nhà, trong miệng liên tục lẩm bẩm hai chữ "đại sự". Ta đang cùng mẫu thân chế hương trong lư, lòng dạ rối như binh hoang mã loạn, thế nào cũng không cầm chắc nổi chiếc cán đồng.

Mẫu thân liếc xéo ta một cái, rồi hỏi cha: "Hôm nay lên triều đã xảy ra chuyện gì thế?"

"Haiz, còn chẳng phải là vì đứa con trai nhà họ Cố sao."

"Chàng làm sao ạ?" Ta không nhịn được mà thốt lên hỏi ngay.

Cha uống một ngụm trà lớn, hạ thấp giọng kể: "Thiên tử ban hôn vốn là vinh dự lớn lao, vậy mà cái tên tiểu tử khốn nạn kia không biết lên cơn gì, đang yên đang lành lúc tan triều lại quỳ ngay trước mặt các đồng liêu để cầu xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ ban hôn. Thiên tử vốn là nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, hành động đó chẳng khác nào ngay tại chỗ bác bỏ thể diện của người, khiến người không có lối xuống đài. Nhưng tiểu tử Cố gia kia cứ quỳ lì ở đó, bệ hạ tức đến mức hạ lệnh phạt hắn năm mươi roi, nói rằng nếu đánh xong mà hắn còn sống thì cho phép lui hôn sự với Liễu gia."

Cái lư hương trong tay ta bị đánh đổ rầm xuống đất, ta vội vàng túm lấy vạt áo của cha: "Vậy hiện giờ huynh ấy thế nào rồi ạ?"

"Lúc cha rời khỏi cung thì hắn vẫn còn đang chịu roi đấy! Chậc chậc chậc, máu thịt be bét, cha không nỡ nhìn thẳng luôn, thế mà tiểu tử đó chẳng thèm rên rỉ lấy một tiếng. Cũng không biết là vì cô nương nhà ai mà ngỗ nghịch đến nông nỗi này?" Nói xong, cha mang vẻ mặt đầy hóng chuyện, nhướng mày hỏi ta: "Đường nhi, ta thấy con và tiểu tử đó từ xưa đến nay vốn rất thân thiết, con có biết gì không?"

Ánh mắt ta né tránh, vội vàng lắc đầu: "Không, con không biết gì ạ!"

Đêm đen gió lớn, ta tìm hết tất cả những loại kim sang dược (thuốc trị thương) tốt nhất trong phủ ra, nhờ Viên Quất lén đưa đến Cố gia. Nhưng đến khi Viên Quất trở về, trên tay vẫn nguyên vẹn những lọ thuốc đó.

"Chàng không nhận sao?!"

Viên Quất gật đầu, bắt chước lại lời người ta: "Tâm phúc của tiểu Cố tướng quân nói, tướng quân nhà bọn họ bảo nam nữ khác biệt, mong Thẩm cô nương tự trọng. Tâm ý thì bọn họ xin nhận, còn thuốc thì tuyệt đối không thể nhận. Cô nương à, Cố gia đây là đang đánh vào mặt người đấy! Không nhận thì thôi vậy."

Ta ngơ ngác, nghĩ mãi nghĩ mãi, hốc mắt cay xè đến mức không giữ nổi nước mắt: "Chàng ngốc lắm, ngốc thật đấy! Chính vì quá ngốc nên mới lạnh nhạt với ta… với chúng ta như thế."

"Cô nương, người đau lòng quá nên phát điên rồi đúng không! Cái gì mà ngốc với không ngốc, em chẳng hiểu người đang nói gì cả."

Nhưng ta thì hiểu, Cố Tuấn Xuyên là đang sợ lúc này bản thân tới cận kề với ta, sẽ làm vấy bẩn đến thanh danh của ta mà thôi.

### 14

Sóng gió của việc hủy bỏ ban hôn còn chưa qua đi, một con sóng lớn hơn đã lập tức ập tới.

Phủ An Dương hầu cảm thấy bị mất mặt, phụ thân của cô nương Liễu gia đã dâng tấu lên triều tham tấu Cố Tuấn Xuyên một bản, tội danh là “cậy binh tự trọng, coi thường hoàng ân”. Hoàng đế tuy không để bụng, nhưng những lời đồn đại ác ý đã lan khắp kinh thành.

Có người nói, lúc Cố Tuấn Xuyên đánh trận ở chiến trường đã cứu được một y nữ thông hiểu cổ kim, cho nên mới từ chối hôn sự với Liễu tiểu thư. Có người lại bảo, chàng đánh trận bị thương ở chỗ nam nhân, cho nên mới không dám cưới vợ.

Truyền tới truyền lui, cuối cùng lại biến thành câu chuyện: Cố Tuấn Xuyên và ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, hai nhà sớm đã ngầm định kết làm thông gia từ lâu rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...