Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 5
"Cô nương, bên ngoài đều đang đồn người và Cố tướng quân có tư tình đấy." Viên Quất vừa chải đầu cho ta vừa lẩm bẩm: "Có cần ra ngoài làm rõ một chút không?"
"Làm rõ cái gì? Vốn dĩ là không có… Mà không, vốn dĩ là không có tư tình, người trong sạch tự khắc trong sạch!"
"Nhưng cô nương ơi, mỗi lần nghe thấy tên Cố tướng quân, tai người đều đỏ lên kìa."
"Đó, đó là vì tai ta nhạy cảm!"
"Ừm, phải rồi~ Tai cô nương nhà chúng ta chỉ nhạy cảm duy nhất với tên Cố tướng quân thôi."
Ta chẳng còn lời nào để bào chữa, giật lấy chiếc lược tự mình chải. Chải được một lúc, tay ta bỗng dừng lại. Hình như… ta thật sự để ý đến chàng rồi. Không phải kiểu để ý của "bạn chơi thuở nhỏ", mà là kiểu… không thấy sẽ nhớ, thấy rồi sẽ hoảng hốt, nghe tin chàng cưới người khác sẽ thấy đau lòng.
"Viên Quất."
"Vâng?"
"Thật ra… hình như ta thích Cố Tuấn Xuyên rồi."
Viên Quất ngẩn ra một giây, sau đó lộ ra vẻ mặt "em biết từ lâu rồi": "Cô nương, cả phủ chúng ta chỉ có mình người là mới nhận ra thôi đấy."
### 15
Biết là thích, thừa nhận là thừa nhận, nhưng ta không có ý định chủ động đi tìm chàng. Lỡ như ta hiểu sai ý, chàng chỉ đang trêu đùa ta thì chẳng phải ta sẽ mất mặt đến tận Bắc Cương sao?
Nhưng ông trời rõ ràng không định để ta yên ổn.
Ngày Trung thu, trong cung thiết yến, bách quan dẫn theo gia quyến tham dự. Ta theo cha và A nương vào cung, liếc mắt một cái đã thấy Cố Tuấn Xuyên ngồi ở hàng võ tướng, đang nói chuyện với vị tướng quân bên cạnh. Hôm nay chàng mặc một bộ cẩm bào màu mực, hoa văn chìm thêu bằng chỉ vàng, càng tôn lên vẻ quý khí bức người.
Ta chỉ nhìn một cái rồi dời mắt đi ngay, nhưng ánh mắt của chàng lại vô cùng nhạy bén bắt trọn lấy ta. Chàng khẽ nghiêng đầu, khóe miệng cong lên một độ cong nửa như cười nửa như không.
Sau đó, ngay trước mặt đám đông, chàng nâng chén rượu lên, từ xa xa hướng về phía ta mà mời rượu. Ánh mắt bốn phía đồng loạt rơi xuống người ta, có tò mò, có mập mờ, và còn có cả vài ánh mắt mang theo địch ý. Liễu tiểu thư cũng ở trong đó, ánh mắt nàng ta nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
Ta đành kiên trì nâng chén rượu lên, cách không chạm chén với chàng một cái, rồi uống cạn. Rượu cay xộc đến mức khiến ta ho liên tục, khóe mắt cũng bị hun đến đỏ hoe. Cố Tuấn Xuyên đặt chén rượu xuống, độ cong nơi khóe môi càng sâu thêm vài phần. Vẻ mặt chàng rõ ràng đang trêu chọc: "Tửu lượng chỉ có chút xíu thế thôi sao?"
Ta trừng mắt nhìn chàng một cái, ý muốn bảo: "Liên quan gì đến huynh chứ?"
Chàng nhướng mày, như thể đang đáp lại: "Ta cứ thích trêu nàng như thế đấy."
"Đường Đường~" Biểu ca Hứa Yến ngồi bên cạnh ghé lại gần, gắp mất viên bột sen trong bát của ta, nhỏ giọng nhắc nhở: "Muội và tên Cố Tuấn Xuyên kia liếc mắt đưa tình, tưởng đây là hậu viện nhà mình đấy à?"
"Ai liếc mắt đưa tình chứ! Ta đang trừng mắt nhìn huynh ấy!"
"Trừng đến tình ý dạt dào như thế, ta cũng muốn được trừng như thế đấy." Vừa dứt lời, Hứa Yến liền cúi đầu ghé sát tới, dáng vẻ như muốn ôm ấp trêu ghẹo.
"Trừng cái đầu quỷ nhà huynh ấy!" Ta nhanh tay lẹ mắt cầm một miếng bánh gạo nhét thẳng vào miệng huynh ấy.
Khi liếc mắt nhìn sang phía xa, ta lại thấy bàn tay siết chặt lấy cạnh bàn của Cố Tuấn Xuyên.
### 16
Yến tiệc qua nửa, ta mượn cớ đi chỉnh đốn y phục để lẻn ra ngoài hít thở bầu không khí.
Hoa quế muộn trong ngự hoa viên đang nở rộ, hương thơm nồng đến mức không tan ra được, thật sự thấm thía vào ruột gan. Ta đứng bên bờ hồ hóng gió, để gió đêm thổi tan đi chút hơi nóng do hơi rượu trên mặt.
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, không nhanh không chậm, lại mang theo một nhịp điệu khiến lòng ta hoảng loạn.
"Nàng trốn ở đây." Giọng Cố Tuấn Xuyên truyền đến từ phía sau, trầm thấp nặng nề như gió đêm xuyên qua rừng trúc.
Ta quay đầu lại: "Ai trốn chứ? Ta ra ngoài hít thở thôi."
"Hít thở và trốn đi, ta vẫn phân biệt được." Chàng bước đến bên cạnh ta, đứng sóng vai cùng ta, ánh trăng phác họa đường nét nghiêng mặt vừa sắc bén lại vừa dịu dàng của chàng.
"Huynh theo ta ra ngoài làm gì? Không sợ người khác nhìn thấy lại lời ra tiếng vào sao?"
"Sợ cái gì chứ." Giọng chàng nhàn nhạt: "Dù sao cả kinh thành đều đang đồn đại chuyện của chúng ta rồi."
"Ta và huynh thì có chuyện gì chứ?" Ta lắp bắp phản bác.
"Nàng nói xem?" Chàng nghiêng đầu nhìn ta, ánh trăng rơi vào mắt chàng, tựa như những vì sao vỡ đầy đất.
Tim ta đập nhanh như đánh trống, nhưng miệng vẫn còn cố mạnh mồm: "Ta không biết. Huynh thích đồn thì đồn, không thích thì thôi."
"Thẩm Đường." Chàng bỗng gọi tên ta, giọng chàng nhẹ hơn bình thường rất nhiều, tựa như chuồn chuồn lướt nước.
"Ừm?"
"Nàng còn nhớ, năm đó khi còn nhỏ nàng từng nói một câu không?"
"Câu gì?"
"Nàng bảo… đợi khi nào ta có sữa hãy đến tìm nàng."
Cả người ta cứng đờ ra.
Cố Tuấn Xuyên xoay người lại, đứng đối diện với ta, từng bước từng bước áp sát. Ta theo bản năng lùi về phía sau, gót chân chạm phải lan can đá bên hồ, không còn đường lui nữa. Chàng cúi đầu, vầng trán gần như sắp chạm vào đỉnh đầu ta, hơi thở phả qua gò má ta mang theo hương rượu nhàn nhạt.
"Bây giờ." Giọng chàng khàn thấp đến mức không giống bình thường, yết hầu khẽ lên xuống một cái, "Nàng có muốn thử lại không?"
### 17
Đầu óc ta "ong" một tiếng, nổ tung hoàn toàn.
"Cố Tuấn Xuyên, huynh… huynh đúng là một tên vô sỉ!" Ta vươn tay đẩy chàng ra, nhưng chàng vẫn bất động, ngược lại còn nắm lấy cổ tay ta, ngón cái dùng lực nặng nhẹ vuốt ve mạch đập trên tay ta.
Nơi đó đập nhanh đến mức như sắp nhảy ra ngoài.
"Tim đập nhanh như thế này sao?" Chàng cúi đầu nhìn cổ tay ta, khóe miệng mang theo một tia đắc ý: "Xem ra muội chỉ đang giả vờ thôi."
"Ai giả vờ chứ! Ta bị huynh dọa thôi!"
"Dọa thôi sao?" Chàng buông cổ tay ta ra, ngón tay thon dài nâng cằm ta lên, ép ta phải đối diện với chàng: "Thẩm Đường, nàng nói dối."













Bình luận