Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 6

Ta bị ép đối diện với đôi mắt đen nhánh của chàng, bên trong phản chiếu gương mặt ta, lúc này còn đỏ hơn cả cá chép gấm đang bơi vui vẻ dưới nước.

"Chàng… nhìn cái gì mà nhìn!"

"Nhìn cái miệng nhỏ cứng đến mức có thể đập vỡ hạt óc chó của nàng." Chàng buông tay, lùi lại nửa bước, lấy từ trong tay áo ra một sợi dây đỏ.

Sợi dây đỏ đã cũ đến mức bạc màu, mép viền đều xù lông, xem ra đã được cất bên mình rất lâu rồi.

"Đây là…" Ta sững sờ.

"Năm đó lúc nàng mút ngực ta, nó rơi từ trên đầu nàng xuống." Chàng giơ sợi dây đỏ đến trước mắt ta, giọng nói trầm thấp, giống như đang kể một bí mật được cất giấu từ lâu, "Ta nhặt lên, cất giữ hơn mười năm. Thẩm Đường, nàng thật sự không hiểu tâm ý của ta sao?"

Nước mắt ta không hề báo trước mà rơi xuống. Không phải vì đau lòng, mà vì bỗng nhận ra, hóa ra những niềm vui bình thường của mình bấy lâu nay đều bắt nguồn từ sự cẩn thận dè dặt của một người.

Cố Tuấn Xuyên thấy ta khóc, vẻ ung dung trên mặt cuối cùng cũng vỡ vụn. Chàng luống cuống nâng tay lau nước mắt cho ta, nhưng miệng vẫn còn cố mạnh mồm: "Khóc cái gì? Ta còn chưa bắt đầu bắt nạt nàng mà."

"Chàng đúng là tên vô sỉ thối!" Ta đấm lên ngực chàng một cái, rồi lại một cái.

Chàng một tay giữ lấy tay ta, kéo mạnh vào lòng. Mùi đàn hương ngập trời phủ lấy ta, khi vùi mặt trong ngực chàng, ta nghe thấy tiếng tim chàng còn đập nhanh hơn cả mình.

"Thẩm Đường."

"Ừm."

"Không cho phép nàng gọi ta là tên vô sỉ thối, ta lớn hơn nàng, phải gọi là ca ca."

"Cút."

Chàng trầm thấp bật cười, tiếng cười truyền ra từ lồng ngực khiến tai ta tê dại: "Được, sau này sẽ có nhiều lúc nàng phải gọi thôi."

### 18

Cố gia đến cửa cầu thân, thật sự gọi là nhanh đến mức không thể nhanh hơn. Cố phu nhân có lẽ đã đợi ngày này từ lâu, Cố Tuấn Xuyên vừa mở miệng một cái là bọn họ lập tức tới cửa ngay.

Mẫu thân nói chuyện vui vẻ với Cố phu nhân, rồi lén trừng mắt nhìn ta một cái. Vẻ mặt bà như đang nói: "Ta biết ngay từ lâu rồi mà".

Hôn kỳ được định vào ba tháng sau, bên ngoài thì đồn rằng Cố Tuấn Xuyên và ta sớm đã có hôn ước từ nhỏ. Tin tức truyền ra ngoài, kinh thành lập tức nổ tung. Có người chúc phúc, có người chua ngoa, còn có người chạy đến trước cửa nhà ta hắt phân, nghe nói là thị nữ của Liễu tiểu thư làm.

A nương tức đến mức muốn báo quan, nhưng cha ta ngăn lại: "Ngày đại hỷ, đừng chấp nhặt với tiểu nhân làm gì."

Còn ta thì không cần ra mặt, bởi vì Cố Tuấn Xuyên nói chàng sẽ xử lý. Cách xử lý của chàng vô cùng đơn giản và thô bạo: cho tướng sĩ võ trang đầy đủ, mặt không biểu cảm đến cửa Liễu gia đứng gác mấy ngày liền. Không làm gì cả, chỉ đứng gác thôi.

Tiểu thương qua đường còn tưởng Liễu gia xảy ra đại sự gì, ai nấy đều tránh thật xa. Liễu gia sợ mất mật, ngay trong đêm đã đưa Liễu tiểu thư đến thôn trang ngoài thành lánh mặt.

"Chàng cũng quá bá đạo rồi đó." Miệng ta nói vậy, nhưng trong lòng lại ngọt ngào đến mức muốn nổi bong bóng.

"Không bá đạo một chút, sao bảo vệ được nàng?" Chàng lật binh thư, đầu cũng không thèm ngẩng lên.

Ta ghé lại gần nhìn chàng, phát hiện chóp tai chàng đã đỏ ửng lên rồi: "Cố Tuấn Xuyên, tai chàng đỏ rồi kìa."

"Nóng."

"Đầu đông nóng cái gì chứ?"

"Nàng ở gần ta quá, bị hơi nóng của nàng hun đỏ đấy."

Ta cố ý ghé gần thêm một chút, chóp mũi gần như chạm vào gò má chàng: "Như thế này thì sao?"

Chàng bỗng gập mạnh binh thư lại, quay đầu nhìn ta, trong mắt như có ngọn lửa đang bùng cháy: "Thẩm Đường, nàng thật sự không biết sợ là gì đúng không?"

"Ta sợ cái gì chứ?"

"Sợ ta…" Chàng nhướng mày, đầy ý vị kéo ta ngồi lên đùi chàng, "Bây giờ sẽ để nàng thử xem rốt cuộc ta có sữa hay không."

"…Cố Tuấn Xuyên! Chàng đúng là tên lưu manh vô sỉ!" Ta nhảy dựng lên chạy mất dép, phía sau lưng truyền đến tiếng cười trầm thấp của chàng. Tiếng cười ấy đuổi theo ta thật xa, mãi cho đến tận trong giấc mộng.

### 19

Ba tháng nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn. Những ngày chuẩn bị xuất giá bận đến mức chân không chạm đất, ta ngay cả thời gian nhớ Cố Tuấn Xuyên cũng không có.

Viên Quất thì vừa vui vẻ vừa không biết mệt, ngày nào cũng báo cáo động tĩnh của Cố gia với ta:

"Cô gia hôm nay đưa tới một trăm hai mươi gánh sính lễ!"

"Cô gia cho tu sửa một tòa nhà ở phía Đông thành, bảo là làm biệt viện hồi môn cho cô nương!"

"Cô gia đánh nhau với Hứa thiếu gia rồi!"

"Cái gì?!" Khung thêu trong tay ta suýt nữa bay ra ngoài, "Vì sao lại đánh nhau?"

Viên Quất nhịn cười nói: "Bởi vì Hứa thiếu gia nói một câu ‘biểu muội hồi nhỏ còn đòi gả cho ta đấy’, thế là cô gia liền trở mặt."

"…Cái tên Hứa Yến lắm miệng này!" Ta tức đến mức giậm chân liên tục, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà mỉm cười. Con người Cố Tuấn Xuyên này, ở bên ngoài là đại tướng quân uy phong lẫm liệt, sao cứ đến chỗ ta là lại biến thành một hũ giấm chua như vậy chứ?

Trước ngày thành thân một hôm, ta lén chuồn ra ngoài gặp chàng. Tiểu binh ở thao trường thấy ta, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, gọi một tiếng "phu nhân" vô cùng cung kính.

Viên Quất vẻ mặt khó hiểu: "Những người này làm sao vậy? Ai nấy cứ như vớ được vàng ấy."

Tâm phúc của Cố Tuấn Xuyên ghé tới giải thích: "Trước đó tướng quân đã đem số vải Thẩm cô nương chọn tặng cho gia quyến của các tướng sĩ này, hiện giờ bọn họ ai nấy đều nhớ đến lòng tốt của người đấy!"

Ta bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra chàng đã sớm bày một ván cờ lớn, chỉ chờ ta bước vào mà thôi.

Cố Tuấn Xuyên đang luyện kiếm trên thao trường, ánh kiếm bạc tung bay trong chiều muộn như một con du long. Thấy ta đến, chàng liền thu kiếm lại, sải bước đi tới: "Ngày mai thành thân rồi, hôm nay còn chạy ra ngoài, không sợ mất điềm may mắn sao?"

"Ta nhớ chàng." Hiếm khi ta thành thật một lần, nói xong bản thân liền đỏ bừng mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...