Nương Tử, Nàng Mau [...] – Chương 7

Chàng sững người một chút, sau đó vươn tay kéo ta vào lòng, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu ta: "Thẩm Đường."

"Ừm."

"Nàng có biết ta đã đợi ngày này bao lâu rồi không?"

Ta lắc đầu. Chàng cúi đầu, môi dán sát vào vành tai ta, giọng nói nhẹ như một tiếng thở dài: "Từ lúc thấy nàng thèm ăn đến mức chép miệng liên tục trong căn phòng bên cạnh năm đó, ta đã thích nàng rồi."

### 20

Đêm động phòng hoa chúc.

Ta ngồi trên giường cưới, khăn voan che khuất tầm mắt, chỉ nghe thấy tiếng nến cháy tí tách. Tiếng bước chân từ xa đến gần rồi dừng lại ngay trước mặt ta. Cây hỷ cân nhẹ nhàng vén khăn voan lên, để lộ gương mặt tuấn tú đến quá đáng của Cố Tuấn Xuyên. Chàng mặc hỷ bào đỏ thẫm, tóc đen búi gọn, giữa hàng mày mang theo ba phần men say và bảy phần nghiêm túc.

"Phu nhân." Chàng gọi một tiếng, giọng trầm khàn đến mức khiến chân ta bỗng mềm nhũn ra.

"Chàng… Chàng uống nhiều rượu lắm sao?"

"Uống một chút thôi." Chàng ngồi xuống bên giường, vươn tay nắm lấy tay ta, đầu ngón tay khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc trắng trên cổ tay ta, "Sợ nàng căng thẳng thôi."

"Ta mới không căng thẳng."

"Vậy sao tay nàng lại run thế này?"

Ta cúi đầu nhìn, tay mình quả thật đang run bần bật: "…Tại lạnh thôi."

"Trời đầu xuân rồi, lạnh cái gì chứ?"

"Chàng quản ta làm gì!"

Chàng cười khẽ thành tiếng, cúi người ghé sát lại gần ta. Mùi đàn hương quấn quýt lấy hương rượu, bao phủ lấy cả thân hình ta. Trong lúc tóc mai kề cận, chàng thong thả mở miệng: "Thẩm Đường, nàng còn nhớ không, hồi nhỏ nàng từng nói… bảo đợi khi nào ta có sữa hãy đến tìm nàng. Bây giờ..." Hơi thở của chàng phả qua môi ta, "...Đến lúc nghiệm thu rồi."

Nến đỏ lay động, màn trướng buông thấp. Ta nghe thấy giọng mình vỡ vụn trong lòng chàng, mang theo tiếng nghẹn ngào và hơi thở gấp gáp: "Cố Tuấn Xuyên! Chàng lừa ta… căn bản là không có sữa…"

Chàng cười trầm trong lồng ngực, động tác vẫn không hề dừng lại: "Không vội, từ từ thôi. Nàng và ta còn có rất nhiều thời gian."

"Chàng… Chàng đúng là tên đại vô sỉ…"

"Ừm, không gọi ta là vô sỉ nữa, gọi ca ca đi…"

Ta không chịu hé miệng, chàng liền dùng sức trêu chọc. Cho đến khi bị hành đến mức tan tác, không còn sức chống đỡ, ta mới khóc ròng: "Ca… ca ca!"

### 21

Những ngày sau khi thành thân còn hoang đường hơn cả ta tưởng tượng. Con người Cố Tuấn Xuyên này, ở bên ngoài lạnh lùng như một khối sắt nguội, nhưng cứ về phòng là lại biến thành một ngọn lửa rực cháy. Không kéo ta ăn cái này, thì lại dỗ dành ta thử cái kia, giày vò đến mức cả ngày ta đều eo mỏi chân đau.

"Cố Tuấn Xuyên, chàng có thể đứng đắn một chút được không?"

"Ta rất đứng đắn mà." Chàng nghiêm trang đút miếng bánh hoa quế đến bên miệng ta, "Đút phu nhân ăn cơm là chuyện đứng đắn nhất thiên hạ."

"Vậy tay chàng đang đặt ở đâu thế hả?!"

"Trên eo phu nhân. Sợ nàng ngồi không vững thôi."

Ta cúi đầu nhìn bàn tay đang không chịu an phận của chàng, hít sâu một hơi: "Cố Tuấn Xuyên, chàng còn như thế nữa thì tối nay ta sẽ đi ngủ với mẫu thân đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chut-chut/chuong-7.html.] -> *Đã lược bỏ phần này ở văn bản chính*

Tay chàng khựng lại, sắc mặt đen đi với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được: "Nàng dám."

"Chàng xem ta có dám không?"

Chúng ta giằng co nhau suốt ba giây, cuối cùng chàng đành bại trận, thu tay về rồi buồn bực nói một câu: "Vậy nàng ăn xong thì ngồi qua đây."

"Ngồi qua đó làm gì?"

Chàng ngước mắt nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm: "Qua đây trả nợ."

"Nợ gì cơ?"

"Nợ sữa. Năm xưa nàng từng ăn của ta, giờ ta phải ăn lại của nàng!"

"......" Con người này, thật sự là hết cứu nổi rồi.

### 22

Ngày tháng êm đềm trôi qua chẳng được bao lâu thì trong triều lại xảy ra đại sự.

Phủ An Dương hầu liên hợp với mấy vị lão thần dâng sớ đàn hặc Cố gia quân tội danh "tư tàng giáp trụ, mưu đồ bất chính". Hoàng đế tuy tin tưởng Cố gia, nhưng cũng không chịu nổi tấu chương đàn hặc chất cao thành núi. Cố Tuấn Xuyên bị triệu vào cung tra hỏi, một đi liền suốt ba ngày ba đêm.

Ta ở trong phủ chờ đến mức nóng ruột như lửa đốt, mỗi ngày đều đứng ở cửa trông mòn con mắt. Đến đêm ngày thứ ba, cuối cùng chàng cũng trở về. Trông chàng đầy vẻ mệt mỏi với quầng mắt xanh đen, nhưng vừa thấy ta, câu đầu tiên chàng hỏi lại là: "Sao lại gầy đi thế này? Không ăn cơm cho tử tế à?"

Nước mắt ta lập tức trào ra: "Chàng còn hỏi nữa à! Chàng có biết ta lo lắng đến mức nào không?!"

Chàng vươn tay ôm chặt ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giọng khàn khàn: "Đừng khóc, ta không sao rồi."

"Vì sao những người đó lại cứ muốn hãm hại chàng chứ?"

"Bởi vì trong tay ta nắm giữ binh quyền thôi, bọn họ đỏ mắt ghen tị ấy mà." Chàng buông ta ra, nâng mặt ta lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta rồi nghiêm túc hỏi: "Thẩm Đường, nếu có một ngày ta trắng tay, nàng còn muốn theo ta không?"

"Để ta suy nghĩ một chút đã."

Chàng sững người một lát, sau đó bày ra vẻ mặt như sắp phát điên: "Nàng thật sự đang tìm đường lui cho mình đấy à?! Nếu ta chẳng còn gì cả, Thẩm Đường, nàng có thể đừng bỏ rơi ta được không?"

### 23

Cuối cùng bệ hạ vẫn hạ chỉ, giáng Cố Tuấn Xuyên xuống làm hỏa đầu binh.

Ta khóc thành tiếng. Không phải vì bản thân mất đi chỗ dựa mà đau lòng, mà là ta đau lòng cho chàng, người đã dùng xương máu liều mạng bao năm trên chiến trường, cuối cùng công lao lại bị đổ sông đổ biển.

"Đều tại ta, nếu không phải vì cưới ta, chàng cũng sẽ không đắc tội với những người đó."

"Vốn dĩ triều đình là nơi lang sói hổ báo đấu đá nhau, liên quan gì đến một tiểu nương tử như nàng chứ?" Cố Tuấn Xuyên ra sức dỗ dành, ôm lấy ta.

Trước khi phải xuất chính, chàng xoa xoa đầu ta: "Nếu ta không trở về nữa, nàng đừng đợi ta."

Ta ngoan ngoãn gật đầu, khẽ sờ sờ vào chiếc bụng nhỏ của mình: "Ừm, không đợi đâu. Chàng cứ yên tâm đi, biểu ca Hứa Yến của ta vẫn chưa thành thân đâu nhé! Huynh ấy tính tình thanh chính, nhất định có thể đối đãi với ta và hài tử của chàng như con ruột vậy."

Cố Tuấn Xuyên nhìn chằm chằm vào bụng nhỏ của ta, ngẩn người ra một hồi lâu mới lắp bắp: "Nàng… nàng có rồi sao?"

Ta mỉm cười gật đầu. Chàng bỗng đỏ hoe cả mắt, cứng rắn ấn đầu ta xuống, để lại một dấu răng nhạt nơi khóe môi ta, rồi hung dữ đe dọa: "Nàng dám gả cho hắn thử xem!"

Ta cũng không chịu yếu thế: "Vậy thì chàng hãy sống sót mà trở về đi."

### 24

Tuy nhiên, chuyển cơ của sự việc đến rất nhanh. Cố Tuấn Xuyên đương nhiên không phải là người ngồi im chờ chết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...