Phu Quân Thiên Vị [...] – Chương 1
Chương 1
Ta cầm kỳ thư họa thứ gì cũng không thông. Trước khi gả cho Tạ Cảnh Hành, bà mối từng hỏi ta giỏi việc gì. Ta nghĩ rất lâu rồi đáp:
— Biết chọn gạo.
Cả phòng đều bật cười. Tạ Cảnh Hành cũng cười, nhưng không hề có ý chế giễu. Chàng nói:
— Biết chọn gạo rất tốt, trong nhà dù sao cũng phải ăn cơm.
Chàng là công tử thanh quý nổi danh kinh thành. Ai nấy đều cho rằng chàng nên cưới vị thanh mai biết làm từ thơ kia, nhưng chàng lại cưới ta. Sau khi thành hôn, chúng ta ai làm việc nấy, nâng đỡ lẫn nhau. Ta hỏi chàng có chê ta vô vị hay không, chàng gắp một đũa rau xanh vào bát ta rồi bảo:
— Vô vị một chút cũng tốt, những thứ ngoài kia ta nghe đã đủ rồi.
Ta ghi nhớ câu nói ấy suốt một thời gian dài, cho đến khi vị thanh mai trúc mã của chàng từ hôn rồi trở về kinh thành. Trong tiệc Khúc Thủy, nàng ta chỉ thuận miệng ngâm một câu từ mới, chén rượu trong tay Tạ Cảnh Hành đã khựng lại giữa không trung. Sau khi tan tiệc, chàng ở lỳ trong thư phòng chép kín cả một trang giấy câu từ ấy. Ta cầm tờ giấy lên nhìn, chàng lập tức đưa tay tới đoạt lại:
— Đừng xem.
Ta hỏi:
— Hay đến mức không thể cho ta xem sao?
Chàng im lặng một lát, giọng nói thấp xuống:
— Nàng vốn không hiểu, hà tất cứ phải hỏi?
Tờ giấy bị Tạ Cảnh Hành siết chặt trong tay khi mực vẫn chưa kịp khô. Ta nhìn vết mực đen bị đầu ngón tay chàng quệt nhòe, khẽ nói:
— Ta quả thật không hiểu, nhưng chàng có thể giảng mà.
Chàng khẽ nhíu mày:
— Đây không phải chuyện có giảng hay không.
Ta hỏi:
— Vậy là chuyện gì?
Chàng không đáp. Ta thu tay lại, đứng trước án thư. Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu, ánh đèn lờ mờ rơi xuống tờ giấy kia, ta chỉ nhìn thấy nửa câu: "Sương chiếu cành khô soi mặt nước". Bốn chữ ấy, trong tiệc Khúc Thủy, khi Mộ Dung Tuyết vừa đọc lên thì cả bàn tiệc đều lặng đi trong thoáng chốc. Ta không nghe ra nó hay ở chỗ nào, ta chỉ thấy Tạ Cảnh Hành dừng chén rượu rồi nhìn Mộ Dung Tuyết rất lâu.
Mộ Dung Tuyết từ hôn trở về kinh, khoác trên người bộ y phục màu nguyệt bạch thanh tao. Trong tiệc không ai dám cười nói lớn tiếng, chỉ có nàng ta cười rất khẽ, tựa như một làn gió nhẹ lướt qua mặt nước. Ai nấy đều nói nàng ta đáng thương. Vốn dĩ mối hôn sự trước đó là một nhân duyên tốt ở kinh thành, nhưng vị hôn phu của nàng ta đi nơi khác ba năm không trở về, đến lúc quay lại thì bên cạnh đã có thêm một nữ tử khác, Mộ Dung Tuyết liền dứt khoát từ hôn.
Sau khi nghe tin ấy, Tạ Cảnh Hành đã đứng thẫn thờ dưới hành lang rất lâu. Ta hỏi chàng có phải trong lòng khó chịu hay không, chàng đáp:
— Dù sao cũng là bạn cũ.
Ta tin chàng. Nhưng hiện giờ, chàng lại chép kín cả một trang giấy câu từ nàng ta thuận miệng ngâm ra. Ta hỏi thì chàng lại nói ta không hiểu. Lời này nghe còn đau lòng hơn cả việc chàng đoạt lấy tờ giấy.
Ta cúi đầu nhìn tay chàng:
— Trước đây chàng từng nói, ta không hiểu những thứ đó cũng không sao.
Tạ Cảnh Hành giống như bị câu nói ấy đâm trúng, vội giải thích:
— Ta không hề chê nàng.
— Vừa rồi chàng đã chê.
— Ta chỉ sợ nàng xem rồi sẽ khó chịu.
Ta khẽ cười:
— Ta còn không hiểu, vì sao phải khó chịu?
Chàng bị ta hỏi đến nghẹn lời. Đúng lúc đó, bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ rất khẽ. Mộ Dung Tuyết đứng dưới hành lang, trong tay bưng một chiếc bát sứ trắng, trên tóc chỉ cài duy nhất một cây trâm ngọc đơn sơ:
— Cảnh Hành, lúc nãy trong tiệc huynh uống rượu lạnh...
Nàng ta ngẩng đầu nhìn thấy ta, như thể bây giờ mới phát hiện ta cũng ở đây, liền đổi giọng:
— Tẩu tẩu cũng ở đây sao?
Ta không nói gì. Nàng ta nhẹ nhàng đặt bát sứ bên cạnh cửa:
— Ta nấu canh giải rượu. Hồi trước khi học ở Tạ gia, hễ Cảnh Hành uống rượu lạnh là sẽ đau đầu.
Tạ Cảnh Hành lập tức nói:
— Cứ để đó đi.
Mộ Dung Tuyết không bước vào. Nàng ta liếc nhìn tờ giấy trong tay chàng, rồi cúi đầu cười khẽ:
— Ta chỉ thuận miệng nói một câu thôi, huynh thật sự chép lại sao?
Sắc mặt Tạ Cảnh Hành cứng đờ. Ta nhìn nàng ta, lời nói ra tuy rất nhẹ nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào mặt ta, như thể đang chờ ta chịu nhục nhã. Ta liền hỏi:
— Mộ Dung cô nương biết nấu canh giải rượu sao?
Mộ Dung Tuyết khựng lại:
— Biết một chút.
Ta nói:
— Rất tốt, trong nhà dù sao cũng phải uống canh. Canh cô mang tới, ta sẽ bảo tiểu tư hâm nóng rồi đưa cho chàng uống. Chàng hiện giờ đã thành thân rồi, chuyện nửa đêm mang canh thế này, sau này đừng làm nữa.
Vành mắt Mộ Dung Tuyết lập tức đỏ lên:
— Tẩu tẩu hiểu lầm rồi.
Tạ Cảnh Hành nhíu mày lên tiếng:
— Bùi Sơ Đường.
Ta quay đầu:
— Làm sao?
Chàng mím môi:
— Tuyết Nhi vừa mới trở về kinh.
Ta gật đầu:
— Cho nên ta đã nói rất khách khí rồi.
Mộ Dung Tuyết cúi đầu:
— Cảnh Hành, ta về trước đây.
Lúc rời đi, ống tay áo nàng ta khẽ quệt qua cành hoa dưới hành lang tạo nên âm thanh rất nhẹ. Tạ Cảnh Hành đắm đuối nhìn theo bóng lưng nàng ta cho đến khi ta đặt mạnh bát canh giải rượu lên bàn:
— Còn nhìn nữa sao?
Chàng bỗng hoàn hồn, sắc mặt vô cùng khó coi:
— Tối nay nàng bị sao vậy?
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng:
— Ta cũng muốn biết, tối nay chàng bị sao vậy?
Đêm ấy, Tạ Cảnh Hành ngủ lại trong thư phòng. Sáng sớm hôm sau, chàng đến chính phòng tìm ta, trong tay cầm một gói giấy nhỏ đựng bánh gạo của tiệm bánh ở thành Nam mà ta rất thích ăn. Trước đây mỗi lần tan triều trở về, đi ngang qua đó chàng đều mua cho ta.
Ta vẫn ngồi bên cửa sổ chọn gạo. Trong đám gạo mới đưa tới có lẫn ít gạo cũ; không nhiều, nhưng nếu nấu cháo sẽ có vị chua. Tạ Cảnh Hành bước tới, nhìn thấy chiếc sàng nhỏ trước mặt ta thì giọng dịu đi đôi chút:
— Vẫn còn giận sao?
Ta nhặt phần gạo cũ ra:
— Không có.
Chàng nói:
— Đêm qua lời ta hơi nặng.
Ta không ngẩng đầu:
— Ừm.
Chàng mở gói giấy ra:
— Vừa mới ra lò đấy.
Ta cầm một miếng, bánh gạo vẫn còn nóng hổi. Ta cắn một miếng, vị ngọt nhàn nhạt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Tạ Cảnh Hành ngồi xuống đối diện ta:
— Tuyết Nhi từ hôn trở về kinh, cuộc sống không dễ dàng gì, nàng ấy không có mấy người thân thiết bên cạnh.
Ta nuốt miếng bánh xuống:
— Chàng đã nói rồi. Nhà họ Mộ Dung không còn ai nữa sao?
Tạ Cảnh Hành khựng lại:
— Ta không có ý đó.
Ta đặt miếng bánh gạo xuống:
— Nàng ấy có cha mẹ, có huynh trưởng, có gia sản của Mộ Dung gia. Chàng nói nàng ấy không có ai, là vì nàng ấy không có chàng bên cạnh sao?
Sắc mặt Tạ Cảnh Hành lập tức thay đổi:
— Sơ Đường, đừng nói chuyện khó nghe như vậy.
Ta tiếp tục chọn gạo:
— Nếu chàng không thích nghe, có thể ra ngoài.
Chàng nhìn ta, giống như lần đầu tiên phát hiện ra ta cũng biết đuổi người. Qua một lúc, chàng hạ thấp giọng:
— Ta chỉ hy vọng nàng rộng lượng với nàng ấy hơn một chút.
Ta ngẩng đầu lên:
— Nàng ta nửa đêm mang canh giải rượu tới cho chàng, chàng bảo ta phải rộng lượng. Chàng ở thư phòng chép thơ từ của nàng ta, chàng bảo ta đừng xem. Ta chỉ hỏi một câu, chàng lại bảo ta không hiểu.









Bình luận