Phu Quân Thiên Vị [...] – Chương 2
Chương 2
Ta đặt mạnh chiếc sàng xuống trước mặt chàng:
— Tạ Cảnh Hành, chàng cảm thấy ta phải rộng lượng đến mức nào mới vừa lòng chàng?
Chàng nhìn chiếc sàng gạo, nhất thời câm nín không nói nên lời. Đúng lúc ấy, bên ngoài có nha hoàn vào bẩm báo:
— Phu nhân, Mộ Dung cô nương tới rồi.
Tạ Cảnh Hành lập tức nhíu mày:
— Nàng ấy tới làm gì?
Ta nhìn chàng:
— Chàng căng thẳng cái gì chứ?
Chàng né tránh ánh mắt của ta. Khi Mộ Dung Tuyết bước vào, trong tay nàng ta cầm một quyển sách. Đứng ở cửa, nàng ta cung kính hành lễ với ta trước:
— Tẩu tẩu.
Ta nói:
— Vào đi.
Ánh mắt nàng ta rơi xuống chiếc sàng gạo, nụ cười khựng lại đôi chút rồi bước tới gần, giọng nói ôn nhu dịu dàng:
— Tẩu tẩu thật tỉ mỉ. Trước đây ta vẫn luôn ngưỡng mộ những người biết vun vén cuộc sống như vậy.
Ta nghe ra sự châm biếm, xem nhẹ trong lời nói ấy, nhưng Tạ Cảnh Hành ngồi bên cạnh dường như không hề nhận ra. Mộ Dung Tuyết đưa quyển sách cho chàng:
— Hôm qua trong tiệc có người hỏi ta về câu từ ấy. Ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy cách viết năm đó chàng dạy ta là hay nhất.
Tay Tạ Cảnh Hành đang đưa ra nhận sách chợt khựng lại. Chàng biết rõ ta đang nhìn nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy. Mộ Dung Tuyết khẽ nói:
— Nếu có thời gian, chàng sửa giúp ta một chút nhé.
Tạ Cảnh Hành đáp:
— Dạo này ta khá bận.
Vành mắt Mộ Dung Tuyết lập tức đỏ lên:
— Ta biết, hiện giờ danh tiếng của ta không tốt, chàng cũng nên giữ khoảng cách.
Nàng ta đưa tay muốn lấy lại quyển sách, Tạ Cảnh Hành theo bản năng giữ lại:
— Ta không có ý đó.
Mộ Dung Tuyết nhìn chàng. Giữa hai người họ cách nhau một chiếc sàng, trong sàng lại là số gạo cũ do chính tay ta nhặt ra. Đột nhiên ta thấy cảnh tượng này thật buồn cười. Ta cầm chiếc sàng lên rồi đứng dậy:
— Hai người cứ tự nhiên nói chuyện.
Tạ Cảnh Hành lập tức gọi:
— Sơ Đường.
Ta nói:
— Đừng gọi ta, ta còn phải tới tiệm gạo.
Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng:
— Tẩu tẩu không cần phải né tránh đâu.
Ta liếc nhìn nàng ta:
— Mộ Dung cô nương, nếu ta không đi, quyển sách này của hai người cứ đưa qua đưa lại như vậy chẳng phải rất bất tiện sao?
Sắc mặt nàng ta trắng bệch, Tạ Cảnh Hành cũng sa sầm mặt:
— Hôm nay nàng nói chuyện thật sắc nhọn.
Ta gật đầu:
— Hôm nay chàng cũng mù quáng lắm.
Tiệm gạo của ta nằm ở Đông Thị. Khi ta gả vào Tạ gia, nhà mẹ đẻ đã cho ta của hồi môn là một tiệm gạo này. Các quý nữ trong kinh thành đều cười chê của hồi môn của ta quê mùa, nhưng khi ấy Tạ Cảnh Hành lại bảo: "Tiệm gạo rất tốt, ăn cơm còn quan trọng hơn nghe hát". Lúc đó ta đã đỏ mặt rất lâu.
Về sau chàng thường cùng ta tới cửa tiệm. Chàng không biết chọn gạo nhưng lại thích đứng bên cạnh nghe ta bàn với chưởng quỹ về màu sắc, độ ẩm và mùi kho. Có một lần, chàng nhìn ta rồi bật cười: "Sơ Đường, lúc nàng nói về gạo, mắt nàng sáng lên đấy". Ta hỏi chàng có phải thấy ta buồn cười không, chàng đáp: "Là rất đẹp".
Ta ghi nhớ câu ấy rất lâu, nhớ đến tận hôm nay và vẫn cảm thấy lời ấy từng là thật lòng. Nhưng lòng người rồi cũng thay đổi. Hiện giờ, lúc nhìn Mộ Dung Tuyết làm thơ ngâm từ, mắt chàng cũng sáng lên, thậm chí còn sáng hơn trước.
Chưởng quỹ thấy ta tới liền vội vàng ra đón:
— Đông gia, lô gạo thu này rất tốt.
Ta bốc một nắm lên xem, hạt gạo căng tròn, chỉ có phần đuôi hơi ẩm một chút liền bảo:
— Phơi thêm nửa ngày nữa nhé.
Chưởng quỹ vội vàng đáp lời. Ta vừa bước vào hậu đường thì Tạ Cảnh Hành đã đuổi tới nơi. Chàng đứng cạnh những bao gạo thô kệch, bộ trường bào nguyệt bạch sang quý trên người hoàn toàn không hợp với nơi này. Đám tiểu nhị đều biết ý cúi đầu lùi ra ngoài. Ta hỏi:
— Có việc gì?
Chàng nói:
— Ta và Tuyết Nhi không có gì cả.
Ta nâng một nắm gạo lên:
— Không có gì là bao gồm cả chuyện nàng ta nửa đêm mang canh tới? Hay là chuyện chàng chép kín cả trang giấy thơ từ của nàng ta?
Sắc mặt chàng rất khó coi:
— Nàng ấy chỉ nhờ ta sửa từ thôi.
— Vậy chàng cứ sửa đi.
— Nàng nhất định phải nói chuyện châm chọc như vậy sao?
Ta ngẩng đầu lên:
— Tạ Cảnh Hành, chàng nghe cho rõ đây. Chàng sửa từ cho nàng ta, ta không chết được. Chàng nhìn nàng ta, ta cũng không chết được. Nhưng đừng vừa làm những chuyện mập mờ ấy, vừa biến ta thành kẻ ích kỷ, hẹp hòi.
Chàng ngẩn người. Ta đổ nắm gạo trở lại bao:
— Ta không hiểu thơ từ, nhưng ta hiểu lòng người. Nàng ta khóc lóc trước mặt chàng là muốn chàng đau lòng, và chàng thật sự đã đau lòng rồi. Đơn giản như vậy thôi.
Sắc mặt Tạ Cảnh Hành từng chút từng chút trắng đi:
— Nàng ấy vừa mới từ hôn...
Ta cắt lời:
— Xem kìa, chàng lại bắt đầu bênh vực rồi.
Chàng bất lực nhắm mắt lại:
— Ta biết nàng để tâm.
— Chàng không biết đâu.
Ta bước tới sát trước mặt chàng:
— Điều ta để tâm không phải là nàng ta biết làm thơ, cũng không phải vì nàng ta xinh đẹp. Ta để tâm là vì trước đây chàng từng nói ta như thế này đã rất tốt, giờ nàng ta vừa trở về, ta như thế này lại thành kẻ thô kệch không hiểu gì cả.
Tạ Cảnh Hành nhìn ta, khoảnh khắc ấy dường như chàng muốn giải thích điều gì đó. Nhưng bên ngoài, một tiểu tư hớt hải chạy vào báo tin:
— Công tử, Mộ Dung cô nương ngất xỉu trước cổng Tạ phủ rồi!
Sắc mặt Tạ Cảnh Hành lập tức thay đổi, chàng xoay người định rời đi ngay. Đi được hai bước, chàng lại quay đầu nhìn ta:
— Lát nữa ta sẽ quay về nói chuyện với nàng.
Ta bật cười:
— Không cần đâu.
Chàng không nghe thấy, hoặc có lẽ chàng đã không còn để tâm nữa mà bước nhanh ra khỏi tiệm gạo. Chưởng quỹ đứng bên cạnh tức đến biến sắc:
— Đông gia, chuyện này thật quá đáng...
Ta giơ tay ngăn lại:
— Xem gạo tiếp đi.
Chưởng quỹ lập tức ngậm miệng. Ta tiếp tục chọn hàng, đang chọn dở thì lòng bàn tay bị một vỏ trấu đâm trúng, một vệt đỏ nhỏ hiện lên. Ta nhìn chằm chằm vào dấu đỏ ấy một lúc, đột nhiên nhớ tới trước đây Tạ Cảnh Hành thường cầm tay ta lên xuýt xoa, bảo vỏ trấu đâm người đau lắm, Sơ Đường cũng biết đau mà. Còn bây giờ, có lẽ chàng đang ôm đỡ Mộ Dung Tuyết. Nàng ta ngất rồi, nỗi đau của nàng ta hẳn là thanh cao và đẹp đẽ hơn nhiều.









Bình luận