Phu Quân Thiên Vị [...] – Chương 5

​Tạ Cảnh Hành như bị giáng một roi chí mạng, sắc mặt trắng bệch. Ta không dừng lại mà nói tiếp:

— Điều ghê tởm nhất ở chàng không phải là việc chàng động lòng với người cũ, mà là chàng đã động lòng rồi nhưng vẫn cố tìm mọi lý do để giữ cho bản thân trông thật sạch sẽ, vô tội. Chàng luôn mở miệng nói nàng ấy đáng thương, nói nàng ấy vừa mới từ hôn đau khổ, rồi quay sang trách ta không biết điều, không rộng lượng.

​Chàng cúi gục đầu xuống:

— Sơ Đường...

​Ta nhìn chàng:

— Chàng thích thơ từ của nàng ấy, chàng thương xót nàng ấy, chàng cứ dũng cảm thừa nhận đi. Nhưng đừng vì thế mà biến ta thành một kẻ tục tằn, hẹp hòi để làm bệ đá tôn vinh sự thanh cao của hai người.

​Giọng chàng run rẩy:

— Ta chưa từng cảm thấy nàng tục tằn.

​Ta khẽ cười:

— Vậy sao lúc chàng đặt bút sửa bài 《Người Đàn Bà Bán Gạo》, tay chàng lại vững vàng đến thế?

​Chàng ngẩng đầu lên, hai mắt đã đỏ hoe:

— Ta quả thật không nghĩ nhân vật trong bài từ đó lại là nàng.

​Ta hỏi vặn lại:

— Thật sự không nghĩ tới, hay là cố tình lờ đi?

​Môi chàng khẽ động, nhưng trước ánh mắt sắc lẹm của ta, cuối cùng chàng vẫn không thể thốt ra lời dối trá ấy. Ta đặt chiếc cào tre xuống, lạnh lùng nói:

— Tạ Cảnh Hành, chàng thật giỏi tự lừa dối chính mình.

​Chàng đứng chôn chân ngoài cửa rất lâu. Qua một hồi lâu, chàng chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy:

— Ta vẫn chưa ký vào thư hòa ly.

​Ta đáp:

— Vậy thì bây giờ ký đi.

​Chàng đột ngột ngẩng phắt đầu lên:

— Sơ Đường!

​— Bên phía Tạ gia, ta đã cho người gửi thư báo tin rồi. Chuyện của hai chúng ta, ta không muốn kéo dài thêm nữa.

​Sắc mặt chàng trắng bệch:

— Nàng thật sự muốn hòa ly với ta sao? Chẳng lẽ nàng dọn ra ngoài này sống chỉ là để chờ ta tới dỗ dành vài câu thôi sao?

​Ta không thèm đáp lời, tiếp tục quay người đảo gạo:

— Chàng về đi.

​Tạ Cảnh Hành đứng thẫn thờ ở đó rất lâu. Cuối cùng, chàng lặng lẽ đặt tờ thư hòa ly chưa ký xuống bên cạnh cửa:

— Ngày mai ta lại tới tìm nàng.

​Ta đáp:

— Không cần.

​Nhưng chàng vẫn cố chấp tới. Ngày thứ hai, ngày thứ ba, rồi liên tiếp năm ngày liền, lần nào chàng cũng đứng im lặng ngoài cửa biệt viện. Có lúc chàng mang theo bánh ngọt ta thích, có lúc mang theo những cuốn sách quý, nhưng ta đều bảo Xuân Vu đem trả lại, quyết không nhận một thứ gì.

​Đến ngày thứ sáu, chàng mang theo một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng tờ giấy chép đầy thơ từ của Mộ Dung Tuyết đã bị chàng xé nát vụn. Chàng nhìn ta đầy khẩn khoản:

— Ta sẽ đốt sạch chúng trước mặt nàng.

​Ta nhìn chiếc hộp ấy, bình thản nói:

— Đốt đi.

​Chàng sững người, có lẽ không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát như vậy. Chàng liền bảo tiểu tư mang chậu than tới, tự tay thả từng mảnh giấy vụn vào lửa. Những mảnh giấy dần dần cháy rụi thành tro tàn. Chàng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn đầy vẻ hy vọng ta sẽ vì vậy mà mềm lòng. Ta hỏi:

— Đốt xong rồi chứ?

​Chàng gật đầu. Ta nói:

— Vậy chàng về đi.

​Ánh sáng hy vọng trong mắt chàng ngay lập tức tắt lịm.

​Cuối cùng, Mộ Dung Tuyết cũng bị người của Mộ Dung gia ép buộc đón đi. Trước khi rời kinh thành, nàng ta lén tới gặp ta một lần. Nàng ta đứng ngoài cổng biệt viện với sắc mặt tiều tụy, hốc hác, nhưng trong ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ không cam lòng:

— Bùi Sơ Đường, ngươi thắng rồi.

​Ta đang sàng gạo, nghe vậy liền ngẩng đầu lên hỏi:

— Ta thắng cái gì?

​Nàng ta cười lạnh cay đắng:

— Ngươi dùng mưu hèn kế bẩn ép Cảnh Hành không được phép gặp ta nữa.

​Ta đặt chiếc sàng xuống:

— Nếu chàng ấy thật sự quyết tâm muốn gặp nàng, một thê tử bị ruồng bỏ như ta cản nổi sao?

​Sắc mặt nàng ta cứng đờ. Ta bước tới trước cổng viện, nhìn thẳng vào nàng ta:

— Mộ Dung Tuyết, đến tận bây giờ nàng vẫn ngu muội nghĩ rằng ta là kẻ đứng kẻ giữa chen ngang tình cảm của hai người sao?

​Nàng ta siết chặt ống tay áo, nghiến răng nói:

— Nếu năm đó không có cuộc hôn nhân sắp đặt với ngươi, người chàng cưới đáng lẽ phải là ta!

​Ta gật đầu:

— Vậy sau khi từ hôn trở về kinh, nàng hoàn toàn có thể đường đường chính chính hỏi chàng ấy xem có muốn bỏ vợ để cưới nàng hay không. Tại sao nàng không dám?

​Sắc mặt nàng ta thay đổi liên tục. Ta nói tiếp:

— Nàng không dám hỏi, vì nàng sợ chàng ấy sẽ nhận ra bản chất hèn hạ, tâm cơ của nàng.

​Mộ Dung Tuyết tức giận giơ tay định tát ta, nhưng ta đã nhanh tay giữ chặt lấy cổ tay nàng ta:

— Đừng có dại dột mà giương oai ở địa bàn của ta.

​Vành mắt nàng ta đỏ ngầu lên, hét lớn:

— Ngươi là cái thá gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một con mụ thô tằn biết chọn gạo!

​Ta thản nhiên đáp:

— Đúng vậy, ta biết chọn gạo, và ta cũng biết cách chọn ra những hạt gạo hỏng để vứt đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...