Phu Quân Thiên Vị [...] – Chương 6

Nàng ta sững sờ, ta liền buông mạnh cổ tay nàng ta ra:

— Và chính nàng mới là hạt gạo hỏng đáng vứt đi đó.

​Sắc mặt Mộ Dung Tuyết xanh mét:

— Bùi Sơ Đường!

​Ta nhìn nàng ta bằng ánh mắt khinh bỉ:

— Lúc viết bài từ mắng ta, nàng đắc ý lắm phải không? Vì nàng nghĩ ta thô tằn không hiểu văn thơ, nên sẽ không thể phản kích lại nàng. Nhưng nàng quên mất một điều rồi, mắng người đâu có nhất thiết phải dùng đến thơ từ hoa mỹ.

​Ta chỉ tay về phía cổng thành thành ngoài kia:

— Hiện giờ cả kinh thành đều biết rõ bản chất của nàng: một mặt thì vừa từ hôn vừa giả vờ đáng thương để tranh thủ sự đồng cảm, mặt khác lại lén lút ăn ở trong phủ của một nam nhân đã có thê thất. Họ cũng biết bài 《Người Đàn Bà Bán Gạo》 đầy ác ý của nàng đã bị đọc công khai nhục nhã thế nào trước mặt bách tính rồi.

​Sắc mặt nàng ta từng chút từng chút trắng bệch đi. Ta nói câu cuối cùng:

— Mộ Dung cô nương, thơ từ của nàng có viết hay đến đâu đi chăng nữa, cũng không bịt được miệng của thiên hạ đâu.

​Nàng ta tức đến mức toàn thân run rẩy, khóc đỏ cả mắt rồi xoay người bỏ đi. Khi đi đến cạnh xe ngựa, nàng ta đột nhiên quay đầu lại hằn học:

— Chàng ấy chắc chắn sẽ hối hận!

​Ta đáp:

— Cứ để chàng ấy hối hận đi.

​Nàng ta lại trừng mắt:

— Ngươi cũng sẽ phải hối hận!

​Ta bật cười:

— Ta có hối hận hay không thì để sau này tính. Nhưng hôm nay nhìn thấy nàng thảm hại như thế này, trong lòng ta thấy rất dễ chịu.

​Mộ Dung Tuyết tức đến mức suýt nữa đứng không vững, gia nhân nhà họ Mộ Dung phải vội vàng đỡ nàng ta lên xe ngựa rồi nhanh chóng đánh xe đi khuất. Xuân Vu đứng phía sau ta bấy lâu nay mới dám bật cười thành tiếng:

— Phu nhân, bây giờ người mắng người thật là lưu loát nha.

​Ta quay đầu nhìn nàng:

— Trước đây ta không lưu loát sao?

​Nàng lắc đầu:

— Trước đây mỗi lần mắng xong, người đều ấm ức rồi lén khóc một mình.

​Ta nghĩ ngợi một lát, hình như đúng là như vậy thật. Nhưng bây giờ thì không bao giờ có chuyện đó nữa.

​Ngày Tạ Cảnh Hành chịu đặt bút ký vào thư hòa ly, trời đổ một cơn mưa lớn. Chàng một mình đi dưới mưa tới biệt viện phía tây thành, người bị ướt sũng. Ta bảo Xuân Vu đưa cho chàng một chiếc ô, nhưng chàng bướng bỉnh không nhận, ta cũng mặc kệ chẳng thèm quan tâm nữa.

​Tờ thư hòa ly được đặt sẵn trên bàn đá ngoài hiên. Chàng nhìn chằm chằm vào nó rất lâu:

— Sơ Đường, nếu ta ký vào đây rồi, nàng sẽ thật sự không bao giờ quay về nữa sao?

​Ta lạnh lùng đáp:

— Chàng ký hay không ký, ta cũng tuyệt đối không bao giờ quay về cái nơi đó nữa.

​Chàng nở một nụ cười khổ sở:

— Nàng nói chuyện thật nhẫn tâm.

​— Ta vốn dĩ vẫn luôn thẳng thắn như vậy.

​— Trước đây nàng không nhẫn tâm đến thế...

​Ta nhìn thẳng vào chàng:

— Trước đây chàng cũng đâu có khốn nạn đến mức này.

​Xuân Vu đứng phía sau ta nghe thấy vậy, suýt chút nữa thì không nhịn được cười. Sắc mặt Tạ Cảnh Hành trắng bệch, nhưng chàng không thể phản bác được lời nào. Chàng run rẩy cầm bút lên, nhưng ngòi bút lơ lửng rất lâu vẫn không hạ xuống. Ta mất kiên nhẫn thúc giục:

— Ký đi, đừng kéo dài thời gian vô ích nữa.

​Giọng chàng khàn đặc:

— Ta cứ nghĩ nàng sẽ mắng ta thêm vài câu nữa chứ...

​Ta hỏi ngược lại:

— Chàng thích nghe ta mắng lắm sao?

​Chàng nhìn ta, trong ánh mắt ngập tràn một tia mong đợi tội nghiệp. Ta thấy thật nực cười:

— Tạ Cảnh Hành, bây giờ ngay cả việc bị ta mắng nhiếc, chàng cũng muốn giữ lại để làm kỷ niệm sao?

​Tay chàng run lên bần bật, một giọt mực đen sẫm run rẩy rơi xuống góc tờ giấy. Chàng đau đớn nhắm chặt mắt lại, cuối cùng cũng chịu hạ bút ký tên: Tạ Cảnh Hành. Ba chữ ấy được chàng viết vô cùng chậm rãi và nặng nề.

​Ta tiến tới cầm tờ thư hòa ly lên, đưa lên miệng thổi nhẹ cho vết mực mau khô:

— Danh sách của hồi môn của ta, ngày mai ta sẽ cho người tới Tạ phủ đối chiếu và thu dọn sạch sẽ.

​Chàng thấp giọng:

— Ta đã tự tay sắp xếp xong xuôi cả rồi.

​— Vậy thì tốt.

​— Thính Tuyết Các... ta đã cho người niêm phong lại rồi. Chàng nói thêm, nhưng ta không đáp lời. Chàng lại vội vàng tiếp tục:

— Những bản thảo thơ từ cũ trong thư phòng, ta cũng đã tự tay đốt sạch rồi.

​Ta vẫn giữ thái độ im lặng thờ ơ. Cuối cùng, chàng ngẩng đầu lên nhìn ta đầy đau khổ:

— Nàng thật sự không có điều gì muốn hỏi ta nữa sao?

​Ta cẩn thận cất tờ thư hòa ly vào trong hộp gỗ:

— Hỏi gì nữa đây?

​— Hỏi xem... sau này ta có còn gặp lại nàng ấy nữa không.

​Ta cười nhạt:

— Chàng muốn gặp ai, yêu ai là quyền của chàng, từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa.

​Sắc mặt chàng càng thêm tái nhợt như xác chết:

— Nàng... thực sự không còn chút để tâm nào nữa sao?

​Ta nhìn chàng. Nước mưa lạnh ngắt theo tóc mai chàng chảy dài xuống khuôn mặt. Nếu là trước đây, ta chắc chắn sẽ rất đau lòng, sẽ vội vàng sai người lấy khăn ấm lau người cho chàng, sợ chàng bị lạnh. Còn bây giờ, ta chỉ cảm thấy chàng đứng ở đây thật vướng víu và chắn đường.

​— Tạ Cảnh Hành, ta và chàng đã chính thức hòa ly rồi. Sau này chàng muốn dốc lòng sửa thơ từ cho ai, ở bên ai, đều không cần phải báo cáo với ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...