Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 10

Lâm Tĩnh Sanh là đứa trẻ được phụ thân mẫu thân nuôi lớn, tính tình nàng ta chỉ là không biết trời cao đất dày nhưng tuyệt đối không phải kẻ gian ác, cùng lắm chỉ là hơi ngốc một chút. Chính vì có được quá nhiều nên mới không biết trân trọng.

​Mẫu thân lấy danh sách của hồi môn đưa cho nàng ta:

“Tĩnh Sanh, đây là của hồi môn của con, đừng làm loạn nữa. Về phòng rửa mặt thay y phục đi, lát nữa mẫu thân sẽ tới tìm con để bàn chuyện hôn sự.”

​Ai ngờ vừa nhìn danh sách, Lâm Tĩnh Sanh đã cuống lên:

“Mẫu thân! Trang viện suối nước nóng ở Tây Sơn đâu? Con đã hứa cho trưởng huynh Thẩm gia rồi. Không được! Người phải cho con!”

Nàng ta lại xem kỹ thêm một lượt rồi tức giận nói:

“Sao chỉ cho con từng này? Định bố thí cho ăn mày à?”

​Lâm Tĩnh Sanh vừa khóc vừa làm loạn. Ta chẳng buồn nhìn nữa, cùng Lý Nguyên Thù đi ra ngoài. Đến cửa phủ, ta thấy một nam nhân thanh tú ôn hòa đang sốt ruột đi đi lại lại, vừa nhìn thấy chúng ta, hắn lập tức bước tới:

“Nhị cô nương, xin người bảo gia đình cho ta vào. Dạo gần đây danh tiếng của người vang khắp kinh thành, ai cũng biết phủ Thượng thư yêu thương người đến mức nào, Tĩnh Sanh chắc chắn sẽ rất buồn. Nàng ấy tính tình bốc đồng lại kiêu căng, nếu khiến Lâm đại nhân và Hàn phu nhân lạnh lòng, sau này khi tỉnh táo lại chỉ e nàng ấy sẽ càng đau khổ hơn.”

​Người này chính là Thẩm Trạng nguyên, người trong lòng của Lâm Tĩnh Sanh. Nghe qua thì quả thật có chút đầu óc và lương tâm, ta cho người mở cửa cho hắn vào.

​Trên đường tới ngoại thành, Lý Nguyên Thù hạ giọng nói:

“Phu thân nàng đã điều Thẩm Trạng nguyên vào Hộ bộ, có vị thượng quan trực tiếp là phụ thân nàng đè ở trên, cho dù Thẩm gia biết Lâm Tĩnh Sanh là thiên kim giả, họ cũng không dám bạc đãi nàng ấy. A Thước, nếu trong lòng nàng không thoải mái, ta sẽ nghĩ cách điều tên họ Thẩm đó ra khỏi kinh thành, đến lúc ấy phụ thân mẫu thân nàng không gặp được Lâm Tĩnh Sanh nữa, thời gian lâu dần tình cảm cũng sẽ nhạt đi.”

​Ta thản nhiên nói:

“Không cần đâu. Ơn sinh thành và ơn dưỡng dục vốn đã khó lòng lựa chọn. Thật ra phụ thân mẫu thân và trưởng tỷ đều hiểu rất rõ, người ta yêu thương nhất trong lòng vẫn là tổ mẫu và ca ca. Dù sao cũng là tình cảm hơn mười năm, không thể ngày một ngày hai mà thay thế được. Nhưng họ quả thực cũng cảm thấy áy náy, muốn bù đắp cho ta cho nên mới không tiếc vàng bạc châu báu mà cho ta. Con người ấy mà, không thể cái gì cũng muốn có, như vậy thì quá tham lam. Ta đã thấy đủ rồi.”

​Lý Nguyên Thù không nhịn được bật cười:

“Phụ thân mẫu thân nàng là nhìn thấu tính tình lạnh nhạt của nàng, họ sợ yêu thương nàng chưa đủ nàng sẽ quay đầu bỏ đi mất. Hôm nay ta thấy Hàn di mẫu tới chỗ Thái hậu xin đồ, ngay cả Thái hậu cũng sợ rồi.”

​Ta vốn là người thực tế. Phụ thân mẫu thân yêu thương ta, cho ta bạc thật vàng thật, ta nhìn thấy được, sờ thấy được; trưởng tỷ đau lòng vì ta, yêu chiều ta, che chở ta ở bên ngoài, ta cũng cảm nhận được; Lý Nguyên Thù yêu ta, vậy thì phải mang sính lễ hậu hĩnh tới cầu thân, nâng niu ta, tôn trọng ta. Những thứ ta có đã đủ nhiều rồi, hà tất phải tranh đoạt chút lợi nhỏ ấy. Hơn nữa, với tính tình của Lâm Tĩnh Sanh, chỉ khi làm hao mòn hết tình cảm của người nhà nàng ta mới biết tỉnh ngộ, chỉ khi chịu đủ khổ sở nàng ta mới hiểu tình yêu thương của gia đình đáng quý đến mức nào. Đến lúc ấy... chỉ e đã quá muộn.

​Trên đường đi, ta nhớ tới những lời phụ thân nhắc nhở về chuyện trong cung, ta không khỏi hỏi:

“Nghe nói dạo gần đây Tam Hoàng tử nhảy nhót dữ lắm sao?”

​Lý Nguyên Thù được nuôi dạy như trữ quân, nhưng một ngày chưa phải Thái tử, chưa phải Hoàng đế thì vẫn còn vô số biến số. Lý Nguyên Thù khẽ đáp:

“Phụ hoàng rất coi trọng hắn.”

​Ta cười cười, đưa tay làm động tác dứt khoát:

“Lý Nguyên Thù, hay là ta giúp chàng xử lý hết đám huynh đệ kia, chàng mau làm Hoàng đế đi. Ta muốn làm Hoàng hậu. Đến lúc ấy quyền hành trong tay, đứng trên vạn người, ta còn rất nhiều chuyện muốn làm.”

​Lý Nguyên Thù nắm lấy tay ta:

“Đợi sau khi ta đăng cơ, chúng ta cùng lâm triều, cùng cai quản thiên hạ.”

​Nghe vậy, ta không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía xa. Lý Nguyên Thù hỏi:

“Nàng không tin sao?”

​Ta nhìn dãy núi phía chân trời rồi bình thản đáp:

“Ta tin chàng của giờ phút này.”

​Cho dù sau này Lý Nguyên Thù có đổi ý, ta cũng có vô số cách để giành lại những gì hắn đã hứa. Từ rất lâu trước đây, tổ mẫu từng nói với ta:

“Miếng ngọc bội của con lai lịch không hề đơn giản, nhất định là đồ của một vị quý nhân trong kinh thành. A Thước, con tới kinh thành tìm người thân đi.”

​Khi ấy, trong lòng ta đã nảy sinh dã tâm vô tận. Ta muốn đứng cao hơn, muốn đi xa hơn. Chỉ là tổ mẫu không muốn đi cùng ta, ca ca cũng bằng lòng sống yên ổn nơi quê cũ, ta không yên tâm về họ. Khi ấy, lúc đánh gãy chân Lý Nguyên Thù rồi hạ độc hắn, ta thật sự muốn ép tổ mẫu một lần. Nếu Lý Nguyên Thù mạng vong ở Thương Châu, người trở về hoàng cung sẽ là ca ca ta.

​Nhưng... Ta nhìn nghiêng gương mặt của Lý Nguyên Thù, thầm nghĩ đôi khi yêu một người cũng là một chuyện rất đẹp. Nó khiến ta nảy sinh lòng tham muốn có được cả cá lẫn tay gấu, khiến trái tim ta mềm mại hơn đôi chút. Có lẽ đó sẽ trở thành nhược điểm của ta, nhưng ta không sợ.

​Lý Nguyên Thù bắt gặp ánh mắt của ta, hắn ho khan một tiếng rồi nói:

“Đợi... đợi trời tối thêm một chút, ta sẽ bảo người mang lều tới.”

​Ta trợn mắt nhìn hắn rồi nhảy xuống ngựa:

“Nói cái gì vậy chứ! Ta đâu phải sắc quỷ đói khát!”

​Lý Nguyên Thù lập tức đuổi theo:

“Được rồi, được rồi. Bây giờ cũng được. Ta ở dưới nhé? Ta sợ cỏ làm nàng bị đau.”

​Ta bịt cái miệng lắm lời của hắn lại. Cành cây khẽ lay động, cánh hoa rơi đầy trên người chúng ta. Lý Nguyên Thù ôm lấy ta, ánh mắt mê man:

“A Thước... A Thước... Yêu ta nhiều hơn một chút được không?”

​Hắn khẽ rên lên một tiếng. Ta kéo vạt áo hắn ra xem, trên ngực hắn có một hình xăm nho nhỏ là một con chim thước. Ta véo nhẹ cằm hắn rồi thở dài:

“Lý Nguyên Thù, chàng thật sự rất ngốc.”

​Hắn lại ôm chặt lấy ta:

“Nếu ta thông minh hơn một chút, có lẽ nàng sẽ không yêu ta. Hồi ở Thương Châu... nàng từng rất muốn tiễn ta đi đúng không?”

​Nghe xem, hắn biết hết mọi chuyện nhưng cũng tha thứ cho tất cả. Vậy thì... cứ cùng nhau đi tiếp thôi.

​Trên cành cây phía trên đầu, một đôi chim thước đang ríu rít gọi nhau, tựa như báo hiệu tin vui sắp đến.

​- HẾT TRUYỆN -

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...