Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 2
Chương 2
Lâm Tĩnh Sanh một lòng muốn gả cho vị Trạng nguyên lang ôn nhu nho nhã. Nếu không phải phụ thân mẫu thân quản nàng quá chặt, chỉ e nàng còn có thể làm ra chuyện không có mai mối mà tư thông với người ta. Thế nhưng dù ta đã trở về, phụ thân mẫu thân vẫn không đồng ý mối hôn sự ấy.
Mẫu thân kiên nhẫn khuyên nhủ:
"Tĩnh Sanh, con nghe mẫu thân nói."
“Thẩm Trạng nguyên có mẹ góa, còn có huynh trưởng, tẩu tẩu và một muội muội chưa xuất giá.”
“Người trong nhà nghe thì không nhiều, nhưng với người xuất thân bần hàn như hắn, gả vào đó toàn là chuyện phiền lòng.”
“Không nói đâu xa, chỉ riêng việc mỗi tháng con bỏ ra ba mươi lăm lượng bạc mua son phấn, mỗi quý lại may năm sáu bộ y phục mới.”
“Bổng lộc một tháng của Thẩm Trạng nguyên được bao nhiêu chứ?”
Lâm Tĩnh Sanh lại chẳng hề để tâm:
“Phụ thân mẫu thân đã chuẩn bị cho con nhiều của hồi môn như vậy, nuôi cả nhà họ cũng dư sức.”
Ngồi bên cạnh nghe những lời ấy, ta không khỏi hâm mộ. Phải được cưng chiều đến nhường nào từ thuở nhỏ mới có thể sống tùy ý như vậy. Mẫu thân nhận ra cảm xúc của ta, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta. Thấy cảnh ấy, Lâm Tĩnh Sanh lập tức bước tới, thô bạo đẩy ta ra, ghét bỏ nói:
“Ngươi bẩn như thế, đừng làm mẫu thân ta lây bệnh.”
Ta lúng túng đứng sang một bên, vội vàng giải thích:
“Phu nhân yên tâm, ta không có bệnh.”
Lâm Tĩnh Sanh tựa vào lòng mẫu thân làm nũng:
“Mẫu thân, giờ đã có nha đầu ăn mày này thay con thực hiện hôn ước rồi, người cứ để con xuất giá đi.”
Mẫu thân vẫn lắc đầu. Lâm Tĩnh Sanh cũng chẳng buồn giả vờ ngoan ngoãn nữa. Nàng ta đứng phắt dậy, tức giận quát lớn:
“Nếu người vô tình vô nghĩa như vậy, thì con không nhận người là mẫu thân nữa!"
“Dù sao mẫu thân của Thẩm lang đối xử với con tốt vô cùng.”
“Con cũng chẳng thiếu một người mẹ!”
Nghe những lời ấy, ta theo bản năng nhìn về phía mẫu thân, không nhịn được nói:
“Sao cô nương có thể nói những lời tổn thương lòng người như vậy?”
“Ta vừa tới kinh thành không lâu đã nghe nói chuyện nhà Thẩm Trạng nguyên."
“Mẫu thân hắn ngày đêm giặt thuê cho người ta, huynh trưởng và tẩu tẩu cùng nhau làm việc kiếm tiền, ngay cả muội muội hắn cũng thêu thùa kiếm sống để nuôi một người đọc sách."
“Dân gian đều khen ngợi cả nhà đồng lòng đồng sức."
"Nghe qua thì thanh danh quả thực rất tốt."
“Nhưng nếu thực sự trở thành thê tử của Thẩm Trạng nguyên, đó mới là chuyện khó khăn."
“Cô nương phải phụng dưỡng mẫu thân hắn, chăm sóc huynh tẩu, lại còn phải lo cho muội muội hắn.”
“Chỉ cần có chút sơ suất, người khác sẽ lập tức dị nghị.”
Ta lớn lên ở thôn quê, nhìn thấy lòng người nhiều hơn Lâm Tĩnh Sanh. Những gia đình nghèo khó như nhà Thẩm Trạng nguyên, một khi đổi đời, người chịu khổ nhất thường là con dâu. Ta cũng thay mẫu thân khuyên nhủ:
“Lâm cô nương, phu nhân cũng là vì muốn tốt cho cô nương.”
“Cô nương nói mẫu thân của Thẩm Trạng nguyên đối xử tốt với cô nương, đó cũng là vì muốn cô...”
Ta còn chưa nói hết câu, một cái tát đã giáng mạnh lên mặt ta. Tai ta ù đi vì đau. Lâm Tĩnh Sanh ngẩng cao đầu, kiêu căng nói:
“Một nha đầu ăn mày như ngươi cũng xứng lên mặt dạy dỗ ta sao?"
Bốp! Phụ thân đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát:
"Lâm Tĩnh Sanh!"
“Những năm qua đúng là chúng ta đã nuông chiều con quá mức!”
“Ngay cả lễ nghĩa liêm sỉ cũng không hiểu!"
Mẫu thân ôm lấy ta, nhìn dấu tay trên mặt ta rồi lạnh nhạt nói:
“Tĩnh Sanh, người thật sự là nha đầu ăn mày, chính là con.”
Ta không ngờ Lâm Tĩnh Sanh lại là thiên kim giả. Sau khi ta thất lạc năm ấy, mẫu thân bệnh nặng một trận, suýt nữa không qua khỏi. Cuối cùng vẫn là trưởng tỷ nghĩ ra cách. Trên đường đi, tỷ ấy vô tình gặp được Lâm Tĩnh Sanh, thấy nàng ta có vài phần giống ta. Thế là trưởng tỷ vội vàng đưa nàng ta về phủ, dỗ dành mẫu thân:
“Mẫu thân, người tỉnh lại đi.”
“Tĩnh Sanh đã tìm được rồi, người mau nhìn xem."
Nhắc tới chuyện cũ, trong mắt mẫu thân tràn đầy đau thương:
"Ta biết."
“Đ0́ không phải nữ nhi của ta."
“Làm mẹ, nào có ai không nhận ra nữ nhi ruột thịt của mình."
“Nhưng ta tự lừa mình dối người.”
“Mọi người dỗ dành ta, ta cũng tự dỗ dành chính mình.”
“Chỉ có như vậy, ta mới gắng gượng sống tiếp được.”
Phụ thân lau nước mắt cho mẫu thân, thở dài nói:
“Những năm qua, cả nhà chỉ cần nghĩ tới Tĩnh Sanh thật sự không rõ tung tích là lại càng yêu thương con gấp bội.”
“Chúng ta luôn nghĩ rằng, mình đối xử tốt với con, người khác cũng sẽ đối xử tốt với nữ nhi của chúng ta."
“Ai ngờ lại nuôi con thành tính tình ngang ngược, kiêu căng như hôm nay."
Nghe vậy, Lâm Tĩnh Sanh bật cười:
“Phụ thân, mẫu thân."
“Để ép con gả cho Ngũ Hoàng tử, hai người đúng là chuyện gì cũng nói ra được.”
“Trưởng tỷ đã kể với con từ lâu rồi.”
“Con và nha đầu ăn mày này là tỷ muội song sinh."
“Được rồi, con không nghe hai người nói bậy nữa.”
“Con đã hẹn Thẩm lang tới ngoại thành cưỡi ngựa, không thể lỡ giờ hẹn được.”
Nói xong, nàng ta mặc kệ tất cả rồi bỏ đi. Mẫu thân bỗng nắm lấy tay ta:
“Lúc Tĩnh Sanh đánh con, con vẫn luôn nhịn sao?"
Lòng bàn tay ta bị móng tay bấu đến đỏ ửng. Quả thực ta đã nhịn. Khi tổ mẫu vừa nhặt ta về nuôi, đám trẻ trong thôn thấy ta lớn lên xinh đẹp liền cố ý giật tóc ta. Chúng còn kéo ta xuống bùn, làm ta lấm lem khắp người. Lúc đầu, ta chỉ biết khóc lóc chạy về nhà, nhưng tổ mẫu lại nói:
"Đánh trả lại.”
“Một lần không đánh nổi thì đánh hai lần.”
“Đánh trực diện không thắng thì đánh từ phía sau."
“A Thước, chỉ khi con trở nên mạnh mẽ, người khác mới không dám bắt nạt con."
“Tổ mẫu có thể giúp con một lần, nhưng không thể giúp con cả đời.”
Ngày hôm sau, tổ mẫu xách một giỏ trứng gà, đưa ta tới bái một vị lão giáo đầu làm sư phụ. Khoảng thời gian học võ ấy thực sự quá khổ. Trong mơ ta cũng khóc:
“Tổ mẫu, con không học nữa.”
“Mệt quá, đau quá..."
Tổ mẫu cầm roi nhỏ quất vào người ta, đuổi ta ra ngoài luyện công.









Bình luận