Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 5
Chương 5
Nhìn thấy ta, hắn vô cùng kinh ngạc. Tổ mẫu đứng bật dậy, chắn trước mặt ta:
"Điện hạ! Xin người tha cho con bé!"
Ngũ Hoàng tử nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt âm trầm, mang theo tức giận:
“Hóa ra nàng còn dám xuất hiện?"
Ta giả vờ yếu thế:
“Ta chỉ là một nữ tử thôn quê.”
“Có được một đoạn tình duyên ngắn ngủi với người đã là đủ mãn nguyện, nào dám mong tới ngày mai."
“Hơn nữa ta còn nghe nói, người ở kinh thành đã có vị hôn thê rồi.”
Nghe ta nói vậy, khóe môi Ngũ Hoàng tử khẽ nhếch lên:
"Thì ra là ghen."
“Chuyện hôn sự đó, ta..."
Hắn không nói tiếp, bởi vì cây ngân châm của ta đã ghim vào cổ hắn, khiến hắn mê man bất tỉnh. Tổ mẫu sợ đến tái mặt, vừa kinh hãi vừa bất an:
“A Thước! Sao con có thể kích động như vậy?”
Ta nhốt Ngũ Hoàng tử trong phòng mình rồi bình tĩnh nói:
“Tổ mẫu, ca ca và Ngũ Hoàng tử giống nhau đến thế, người lại là ma ma trốn khỏi hoàng cung."
"Con đoán trong chuyện này nhất định có bí mật đủ để lấy mạng người.”
"Trong lúc chưa nghĩ ra nên xử trí hắn thế nào, con chỉ có thể làm vậy.”
“So với nỗi sợ hãi của tương lai, giữ được mạng lúc này mới là quan trọng nhất."
Ta đã lừa lấy thân thể của Ngũ Hoàng tử, lại còn giam giữ hắn. Cũng không biết lần gặp lại này, hắn sẽ mang vẻ mặt gì. Có khi nào tức đến mức đâm cho ta một kiếm hay không?
Ta thay y phục xong, bên ngoài truyền tới giọng của mẫu thân:
“A Thước, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta nên tới dự yến tiệc rồi.”
Một tháng nay ở phủ Thượng thư, ta được ăn ngon mặc đẹp, chăm sóc vô cùng chu đáo. Phụ thân mẫu thân mở tiệc lớn, thông báo với các thế gia quyền quý trong kinh thành rằng đích thứ nữ của Lâm gia đã trở về. Mọi người khó tránh khỏi bàn tán:
“Vậy Lâm Tĩnh Sanh thì sao?"
“Đúng vậy, trước kia nàng ta mới là đích thứ nữ của Lâm gia mà."
Phụ thân mẫu thân trịnh trọng nói:
“Từ hôm nay trở đi, Lâm Thước mới là minh châu trong lòng bàn tay của Lâm gia chúng ta."
“Một chuyện cũ nhiều năm trước suýt khiến chúng ta mất đi ái nữ.”
“Nay mất mà tìm lại được, cả nhà chúng ta đều cảm tạ ông trời thương xót."
"Còn Tĩnh Sanh, chỉ là một đứa trẻ chúng ta nhận nuôi từ sớm.”
Chỉ một câu “nhận nuôi” nhẹ bẫng, địa vị của Lâm Tĩnh Sanh ở kinh thành đã khác hẳn. Đáng tiếc nàng ta vẫn chẳng hề hay biết. Nàng ta dẫn cả nhà Trạng nguyên tới biệt viện của Lâm gia vui chơi hưởng lạc, suốt một tháng không về phủ.
Người hầu ở trang viện tới bẩm báo:
“Nhị tiểu thư... không, là Tam tiểu thư. Tam tiểu thư còn muốn tặng trang viện đó cho đại lang và đại tẩu của Thẩm gia."
Người hầu hạ giọng nói:
“Tam tiểu thư nói món hồi môn ấy đã nằm trong danh sách đồ cưới của nàng, sớm muộn gì cũng thuộc về nàng. Cho nên nàng làm chủ trước, tặng cho Thẩm đại lang.”
Mẫu thân lạnh nhạt nói:
“Mặc nó làm loạn đi. Dù sao chẳng bao lâu nữa nó cũng gả tới Thẩm gia. Mấy ngày này ta không có thời gian quản nó.”
Khoảng thời gian ấy, mẫu thân bận rộn đưa ta tới các phủ đệ trong kinh thành thưởng hoa, uống trà. Danh tiếng của vị Lâm nhị cô nương là ta cũng hoàn toàn vang khắp kinh thành.
Hôm nay là thọ yến của Tĩnh Vương phi. Các nhà quyền quý đều sẽ tới dự. Thuở nhỏ, Ngũ Hoàng tử từng được Tĩnh Vương phi che chở không ít, chắc chắn cũng sẽ tới chúc thọ. Trên xe ngựa, mẫu thân tỉ mỉ dặn dò ta:
"Ta, Tĩnh Vương phi và Tiên Hoàng hậu vốn là khuê trung mật hữu. Cho nên sau khi Tiên Hoàng hậu qua đời, ta và Tĩnh Vương phi đều chăm sóc Ngũ Hoàng tử, không để người của phe Quý phi bắt nạt nó."
Nhưng ta nhớ rất rõ, Ngũ Hoàng tử từng nói với ta rằng Tiên Hoàng hậu qua đời trong một trận hỏa hoạn. Nhắc tới Tiên Hoàng hậu, vẻ mặt mẫu thân đầy thương cảm:
“Đáng tiếc con không còn nhớ nữa. Lúc nhỏ con rất thích ở cạnh Tiên Hoàng hậu. Hôn sự giữa con và Ngũ Hoàng tử cũng là do Tiên Hoàng hậu định ra."
Chớp mắt đã tới Vương phủ. Vừa xuống xe, ta đã nhìn thấy trưởng tỷ đang chờ sẵn. Tỷ ấy năm xưa gả vào phủ Vĩnh Xương hầu, nay là Nhất đẳng Hầu phu nhân, vinh hoa phú quý vô cùng. Trưởng tỷ vừa thấy ta liền bước nhanh tới, nắm lấy tay ta cười nói:
“Bộ y phục và bộ trâm cài đầu ta đưa quả nhiên rất hợp với muội. Nhìn xem, chẳng khác nào tiên nữ."
Mẫu thân cười đáp:
“Đúng đúng đúng. Mắt nhìn của con là hạng nhất. Bộ trâm cài đầu này chính là bảo vật cất kỹ trong Hầu phủ.”
Trưởng tỷ đắc ý nói:
“Đ0́ là đương nhiên. Muội muội của ta xứng đáng với những thứ tốt nhất thiên hạ.”
Mọi người vừa nói vừa cười, khoác tay nhau tiến vào Vương phủ. Sau khi vào phủ, hàn huyên một lúc, tiểu tư bên cạnh phụ thân bước tới, hạ giọng nói:
“Phu nhân, Nhị cô nương. Lão gia đang gặp Ngũ Hoàng tử ở Tĩnh Tư đường, mời hai người qua đó."
Trong Tĩnh Tư đường, Ngũ Hoàng tử ngồi trên ghế chủ vị với sắc mặt bình thản, nhưng trong lòng đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn và Lâm Tĩnh Sanh tuy đính hôn từ nhỏ, nhưng thực ra không hề có tình cảm. Lâm Tĩnh Sanh chê hắn lúc nào cũng lạnh nhạt, chẳng biết nói lời dễ nghe, quà cáp tặng nàng cũng đều do ma ma chọn. Còn hắn nhìn dáng vẻ kiêu căng ngang ngược của Lâm Tĩnh Sanh mỗi ngày chỉ thấy phiền lòng.
Thế nhưng sau khi mẫu hậu qua đời, nhờ có Hàn di mẫu và Tĩnh Vương phi chăm sóc, hắn mới tránh được rất nhiều âm mưu hãm hại. Sau khi từ Thương Châu trở về, ý định từ hôn của hắn càng thêm kiên quyết. Cho nên vốn dĩ chân hắn và chất độc trong người đều có thể chữa khỏi, nhưng hắn lại bảo Thái y truyền tin ra ngoài rằng đời này sẽ tàn phế. Quả nhiên Lâm Tĩnh Sanh không ngồi yên được nữa, bắt đầu làm loạn đòi từ hôn.
Ai ngờ tiễn đi một người lại tới thêm một người khác. Lâm đại nhân cung kính nói:
“Điện hạ, phu nhân thần đang đưa nhị nha đầu tới đây. Chuyện từ hôn không phải chỉ vài ba câu của trưởng bối là có thể quyết định, cũng phải xem ý của con bé thế nào.”
Đời này nữ nhi Lâm gia đều dùng chữ “Tĩnh”.









Bình luận