Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 6
Chương 6
Tên ghi trong gia phả của Lâm Thước là Lâm Tĩnh Huy. Cái tên ấy do Hàn phu nhân đặt, bà cảm thấy đứa trẻ này rực rỡ như ánh mặt trời.
Ngũ Hoàng tử chưa từng gặp vị Lâm nhị cô nương mới này, thế nhưng Tĩnh Vương phi lại khen nàng như tiên nữ giáng trần. Tĩnh Vương phi từng cảm thán:
“Nếu con gặp Tĩnh Huy, nhất định sẽ thích con bé. Đứa nhỏ ấy có một đôi mắt linh động khiến người ta nhìn là thương là yêu. Dung mạo lại càng khuynh thành tuyệt sắc. Giữa vẻ lạnh nhạt còn mang theo chút kiêu hãnh, giống như một đóa mẫu đơn dại trong núi sâu. Tóm lại là tốt đẹp muôn phần!"
Nghe những lời ấy, trong lòng Ngũ Hoàng tử chẳng gợn chút sóng. Nếu nói tới mẫu đơn dại nơi núi sâu, người hợp nhất với danh xưng ấy chỉ có Lâm Thước, kẻ lừa đảo kia. Nhớ lại những ngày bị nàng trói trên đầu giường, mặc sức bắt nạt, Ngũ Hoàng tử lặng lẽ uống nửa chén trà lạnh, rồi hắn lại không nhịn được mà nghĩ: Sao nàng còn chưa tới kinh thành? Nạn dân ở Thương Châu nhiều như vậy, chẳng lẽ trên đường gặp chuyện gì rồi?
Không đúng, Lâm Thước khôn như cáo, chỉ có nàng bắt nạt người khác chứ chẳng ai bắt nạt nổi nàng. Lẽ nào hết lộ phí? Cũng không đúng, trước lúc rời đi, hắn rõ ràng cố ý để lại rất nhiều bạc, đủ cho nàng tiêu dùng. Chẳng lẽ nàng không tới nữa?
Ý nghĩ trong đầu Ngũ Hoàng tử xoay chuyển liên tục. Không thể nào, Lâm Thước xem Trần ma ma và nam nhân kia còn quan trọng hơn mạng sống. Nếu nàng tới... Ngũ Hoàng tử thầm nghĩ, nên giao dịch với nàng thế nào đây? Nàng từng bắt nạt hắn như vậy, vì người nam nhân kia mà đánh gãy chân hắn, còn hạ độc hắn. Dù thế nào cũng không thể để nàng dễ chịu được.
Đúng lúc Ngũ Hoàng tử đang thất thần, hộ vệ bên cạnh khẽ ho vài tiếng. Hắn lập tức hiểu ra, đó là tín hiệu Hàn phu nhân và Lâm nhị cô nương đã tới cửa. Theo kế hoạch đã định trước, hắn lập tức cất cao giọng:
“Lâm đại nhân. Nói thật với ngài, ta đã có người trong lòng. Trong lòng ta, không ai có thể sánh bằng nàng ấy. Ta nhất định phải từ hôn với Lâm nhị cô nương.”
Lâm đại nhân nghe xong liền nghĩ: Vậy thì từ hôn đi, ông cũng không muốn A Thước gả qua đó chịu khổ.
Ta và mẫu thân vừa đi tới cửa đã nghe thấy Ngũ Hoàng tử quả quyết nói rằng mình đã có người trong lòng. Mẫu thân khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:
“Nếu đã vậy thì từ hôn đi. Nữ nhi của ta tốt như thế, không cần phải tranh giành với người khác."
Ta không nói gì, chỉ theo mẫu thân bước vào. Phụ thân lập tức tiến lên nghênh đón. Ta cung kính hành lễ:
“Tĩnh Huy bái kiến Điện hạ.”
Ngũ Hoàng tử nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt chẳng thể dời đi. Mẫu thân bất động thanh sắc bước lên một bước, ôn hòa nói:
“Điện hạ, nếu đã muốn từ hôn thì cũng không cần kéo dài nữa. Chi bằng giải quyết ngay hôm nay."
Ngũ Hoàng tử hoàn hồn, đột nhiên nói:
“Ta thấy Lâm nhị cô nương rất tốt. Không cần từ hôn nữa.”
Phụ thân lập tức cuống lên, lỡ lời nói:
"Điện hạ! Nhưng trong lòng người rõ ràng đã có người khác rồi mà! Chẳng lẽ nhìn thấy nữ nhi của thần xinh đẹp nên động lòng háo sắc, muốn phụ bạc người ta hay sao?"
Vừa dứt lời, ông cũng biết mình nói sai, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội. Ngũ Hoàng tử đưa mắt ra hiệu, hộ vệ bên cạnh lập tức lao tới đỡ phụ thân đứng dậy. Sắc mặt mẫu thân cũng trở nên khó coi. Ngũ Hoàng tử bực bội kéo kéo tay áo, liên tục nháy mắt với ta, ý bảo ta mau giải thích. Ta coi như không nhìn thấy.
Đúng lúc ấy... Thái y từ bên ngoài đi vào. Ông quỳ xuống đất, khóc lóc thảm thiết:
“Điện hạ! Là lão thần vô năng! Chân của người không thể chữa khỏi nữa rồi! Chất độc đã ngấm sâu vào phế phủ, rất có thể cả đời sẽ bệnh tật yếu ớt!”
Phụ thân và mẫu thân nhìn nhau, sắc mặt đại biến. Phụ thân lập tức đặt hôn thư và tín vật lên bàn:
"Điện hạ! Hôn sự này coi như hủy bỏ. Thần không dám làm lỡ việc người tìm lương duyên khác."
Ngũ Hoàng tử bật dậy như lò xo, vừa nhảy vừa nói gấp:
“Lâm đại nhân! Hàn di mẫu! Ta khỏi rồi! Từ lâu đã khỏi rồi! Mọi người nhìn xem, chân ta hoàn toàn không có vấn đề gì. Độc trong người cũng đã được giải rồi!”
Nhưng phụ thân và mẫu thân vẫn không hề thả lỏng. Hai người nhìn nhau rồi thấp giọng bàn bạc:
“Chất độc này e rằng đã ảnh hưởng tới đầu óc của Điện hạ.”
“Đúng vậy, hôn sự vẫn nên hủy."
Nhìn hắn nhảy nhót như khỉ, ta không nhịn được bật cười. Ngũ Hoàng tử trừng mắt nhìn ta:
“Nàng còn cười!"
Ta chủ động lên tiếng:
“Phụ thân, mẫu thân. Con và Ngũ Hoàng tử khá hợp ý nhau, muốn nói chuyện riêng vài câu.”
Phụ thân và mẫu thân đều biết ta là người có chủ kiến, do dự một lát rồi cũng rời đi.
Đợi họ đi xa, Ngũ Hoàng tử lập tức nhào tới, cắn mạnh một cái lên cổ ta. Hắn tức giận nói:
“Lâm Thước, nàng thật có bản lĩnh! Chớp mắt đã thành thiên kim phủ Thượng thư, lại còn muốn từ hôn với ta. Sao nào? Muốn vứt bỏ ta rồi tìm phu quân khác à? Ta nói cho nàng biết, khắp kinh thành này không tìm được người đàn ông nào chịu đòn giỏi hơn ta đâu!"
Ta đẩy hắn ra, khoanh tay trước ngực rồi nhìn hắn:
“Sao ngươi không nói thẳng với mẫu thân ta rằng chúng ta đã có quan hệ phu thê? Như vậy họ chắc chắn sẽ không ép ngươi từ hôn. Làm gì phải nhảy tới nhảy lui như kẻ ngốc vậy?”
Sắc mặt Ngũ Hoàng tử khựng lại, hắn miễn cưỡng đáp:
“Lỡ như nàng không muốn gả cho ta. Ta vô duyên vô cớ nói những lời ấy ra, chẳng phải sẽ hủy hoại thanh danh của nàng sao?"
Nói xong, hắn như buông xuôi tất cả:
"Đúng! Ta chính là vô dụng như vậy đấy! Nàng lừa ta, bắt nạt ta, đánh ta, hạ độc ta, vậy mà ta vẫn nhớ thương nàng. Lâm Thước, ta hết thuốc chữa rồi. Trần ma ma và vị ca ca kia của nàng đều được ta cho ăn ngon mặc đẹp, ta không hề bạc đãi họ. Hôm đó nói sẽ dùng cực hình với họ chẳng qua chỉ để dọa nàng thôi."









Bình luận