Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 7
Chương 7
Lời hay lời dở đều bị hắn nói hết rồi. Ta liếc hắn một cái:
“Ngươi còn sót một tội danh.”
Ngũ Hoàng tử nhìn ta. Ta ung dung nói:
“Gần gũi với ngươi.”
Mặt Ngũ Hoàng tử lập tức đỏ bừng. Hắn nhìn quanh bốn phía rồi lắp bắp:
“Ở đây không tiện lắm đâu. Phụ thân mẫu thân nàng vẫn còn đợi ở ngoài mà.”
Ta cạn lời:
“Ngươi đang nghĩ cái gì vậy?”
Đường đường là Hoàng tử, chẳng phải nên thận trọng trong lời nói hay sao? Sao nghĩ gì nói nấy thế này? Nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ của ta, Ngũ Hoàng tử thở dài:
“Mẫu hậu ta từng vì tình mà tổn thương, ngày nào cũng u sầu buồn bã. Hàn di mẫu và Tĩnh Vương phi sợ sau này ta cũng như mẫu hậu, bị tình cảm làm khổ. Cho nên hai người luôn dạy ta có gì là phải nói ra, đừng để hiểu lầm qua đêm. Nếu gặp được cô nương mình thích thì phải nhận rõ lòng mình, dâng hết chân tâm, đừng để người ta đoán tới đoán lui.”
Thì ra hắn là người thẳng thắn như vậy, mà tính tình hiện giờ của hắn lại do chính mẫu thân ta và Tĩnh Vương phi dạy dỗ nên. Trước đây ta vẫn luôn thắc mắc, lúc ở Thương Châu cùng hắn điều tra vụ án, hắn sát phạt quyết đoán, lạnh lùng nghiêm nghị; sau khi tới kinh thành, ta lại nghe các quý nữ bàn tán rằng Ngũ Hoàng tử giữ mình trong sạch, cao ngạo khó gần. Sao từ sau khi chung đụng với ta... lại biến thành một tên ngốc lắm lời như vậy?
Nghĩ kỹ lại, hai người chúng ta cũng coi như nồi nào úp vung nấy. Điều ta ghét nhất đời chính là loại người lạnh lùng ít nói. Hôm nay nếu gặp lại Ngũ Hoàng tử mà hắn bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, bắt ta khom lưng cúi đầu, lại lấy mạng sống của tổ mẫu và ca ca ép buộc ta, vậy thì ta chắc chắn sẽ dùng cách khác để đối phó với hắn.
Ngũ Hoàng tử trả lại hôn thư và tín vật cho ta, dặn dò:
“Cất kỹ vào, rồi nói với phụ thân mẫu thân nàng rằng chúng ta vừa gặp đã yêu. Nếu không phải ta thì nàng không lấy. Mau chọn ngày lành tháng tốt rồi thành thân đi.”
Ta nhìn hắn hai cái:
“Chuyện ở Thương Châu coi như xóa bỏ hết rồi sao?”
Ngũ Hoàng tử đau khổ đáp:
“Ta phát hiện ra rằng bất kể nàng làm gì, ta cũng luôn tìm được lý do để tha thứ cho nàng. Ta nhận mệnh rồi, Lâm Thước, ta thật sự nhận mệnh rồi. Chỉ cần nàng chịu gả cho ta, cho dù nàng nuôi vị ca ca kia ở bên ngoài, ta cũng sẽ không nói gì.”
Ta đá hắn một cái:
“Bớt nói nhảm đi. Ta với ca ca...”
Nếu nói ta hoàn toàn không có tình cảm với ca ca thì là giả, nhưng đó chỉ là tình cảm huynh muội, trong đó còn xen lẫn vài tâm tư phức tạp khó gọi tên. Nhưng ta biết rất rõ, ta sẽ có rung động nam nữ với Ngũ Hoàng tử, nhưng tuyệt đối sẽ không chạm vào ca ca dù chỉ một đầu ngón tay.
Ta thúc giục:
“Mau thả tổ mẫu và ca ca ta ra.”
Ngũ Hoàng tử nhíu mày hỏi:
“Sao nàng không tới trà lâu tìm ta? Nếu ta đứng ra làm chủ cho nàng, sau khi nhận thân sẽ không ai dám coi thường nàng nữa, nàng cũng có chỗ dựa vững chắc hơn.”
Ta gạt tay hắn ra:
“Những chuyện ta tự làm được, tại sao phải tìm ngươi?”
Ngũ Hoàng tử thở dài:
“Cũng đúng, nàng vốn luôn rất lợi hại.”
Ngũ Hoàng tử quả thực là một con đường tắt, nhưng nếu ngày đó ta dựa vào quyền thế của hắn để tới nhận thân, e rằng mọi chuyện sẽ là một kết cục khác. Phụ thân mẫu thân chưa chắc đã có sự áy náy và thương yêu ta như bây giờ. Có lẽ lòng người không lạnh lẽo như ta từng nghĩ, nhưng những gì ta có thể tự mình làm được và những thứ ta muốn có được, ta đều có thể tự tay giành lấy, không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Về tới phủ, ta kể sơ qua những chuyện xảy ra ở Thương Châu cho phụ thân mẫu thân nghe. Mẫu thân cảm thán:
“Hai đứa đúng là một đôi oan gia vui vẻ.”
Phụ thân lại lo lắng:
“A Thước từng đối xử với Ngũ Hoàng tử như vậy, liệu hắn thật sự có thể buông bỏ được sao?”
Mẫu thân liếc ông một cái:
“Năm đó ta đánh chàng thành đầu heo, chàng chẳng phải vẫn lẽo đẽo theo sau ta hỏi han đủ điều sao? Phàm là nam nhân nào được Thái hậu chọn cho ta, chàng đều tìm người ta tỷ thí.”
Phụ thân im lặng, mặt cũng đỏ lên. Mẫu thân dứt khoát quyết định:
“Được rồi! Chuẩn bị hôn sự đi. Chỗ của hồi môn trước đây ta còn thấy chưa đủ. Ta sẽ gửi thư cho Tĩnh Ninh bảo nó về phủ bàn bạc thêm xem còn nên bổ sung thứ gì, qua ít ngày nữa lại vào cung gặp Thái hậu xin ít đồ tốt. Người nhiều bảo vật lắm.”
Nghe nói tổ mẫu và ca ca đã trở về, ta lập tức đi tìm họ. Tổ mẫu vừa nhìn thấy ta, vành mắt đã đỏ lên:
“A Thước, chúng ta không sao. Điện hạ chỉ hỏi vài chuyện cũ mà thôi. Ăn ngon mặc đẹp, không hề bạc đãi chúng ta.”
Ca ca nhìn ta kỹ vài lượt rồi mới thở phào nhẹ nhõm:
“Không ngờ A Thước lại là thiên kim phủ Thượng thư. Ta còn sợ muội bị người trong phủ Thượng thư bắt nạt, thấy muội vẫn ổn là ta yên tâm rồi.”
Tổ mẫu lại nói:
“Hồi còn ở trong cung, ta từng gặp Hàn phu nhân. Lúc còn trẻ bà ấy đã là người nhiệt tình, tính tình cũng tốt. Ta đã nói với con từ lâu rằng bà ấy sẽ không bạc đãi A Thước, vậy mà con cứ không tin.”
Ta ôm lấy tổ mẫu rồi hỏi:
“Tổ mẫu, vậy sau này chúng ta không cần trở về Thương Châu nữa phải không? Giờ con có rất nhiều viện tử, rất nhiều cửa hàng, đủ để người sống sung sướng cả đời rồi.”
Sau khi tổ mẫu và ca ca ngồi xuống, họ mới kể cho ta nghe một chuyện cũ. Thì ra lúc Hoàng hậu nhập cung đã mang thai. Tổ mẫu thất thần nói:
“Năm ấy ta theo đại tiểu thư gả xa tới Giang Nam. Lúc đó người vừa có tin vui được một tháng. Sau khi cô gia say rượu rơi xuống nước rồi mất tích, chẳng bao lâu sau đại tiểu thư đã được âm thầm đón về kinh thành, nhập cung làm Hoàng hậu. Bên ngoài đều nói người nhập cung là muội muội song sinh của đại tiểu thư được nuôi ở Giang Nam.”









Bình luận