Sau Khi Nhận Thân, [...] – Chương 9

Chương 9

​Lý Nguyên Thù móc ngón tay vào tay ta, buồn bực nói:

“Rõ ràng nàng là chung đụng với ta rồi mới nảy sinh tình cảm, bây giờ còn giả vờ cái gì nữa!”

​Chậc, nói lời hay thì không chịu nghe đúng không? Ta đè hắn lên thân cây, cúi đầu cắn nhẹ lên môi hắn. Hắn lập tức bế ngang ta lên, vận khinh công lao thẳng về phía phòng ta. Tay ta chạm vào chuỗi ngọc châu bên hông hắn, khẽ bật cười:

“Thì ra ngươi đã chuẩn bị từ trước.”

​Đến khi cởi lớp áo ngoài, ta mới nhìn rõ bên trong hắn mặc gì. Da Lý Nguyên Thù vốn rất trắng, mỗi lần căng thẳng từ cổ tới tai đều đỏ bừng. Hắn không nói một lời, chỉ không ngừng cúi xuống hôn ta. Màn đêm còn dài, chúng ta còn rất nhiều thời gian ở bên nhau.

​Hôn kỳ của ta và Lý Nguyên Thù đã được định xong. Ngày nào hắn cũng cho người đưa đồ tới phủ, hận không thể dọn sạch cả tư khố của mình mang tới cho ta. Phụ thân mẫu thân đau đầu nói:

“A Thước, bảo Ngũ Hoàng tử đừng tặng đồ nữa, kho trong phủ sắp chất không nổi rồi.”

​Trong sân đặt mấy chiếc rương lớn, bên trong đều là y phục và trang sức hắn chuẩn bị cho ta, vừa mở nắp ra đã bị ánh vàng ngọc ngà làm hoa cả mắt. Lâm Tĩnh Sanh trở về đúng lúc ấy, vừa bước vào sân nhìn thấy ba chiếc rương đầy bảo vật, nàng ta lập tức vui vẻ nói:

“Phu thân! Mẫu thân! Hai người làm cho con nhiều y phục thế này sao?”

Nàng ta vừa xem vừa chê:

“Sao lại có cả đồ cưỡi ngựa? Con đâu có thích cưỡi ngựa. Mẫu thân! Con ghét nhất màu thiên thanh, người hồ đồ rồi sao mà lại may y phục màu thiên thanh cho con?”

​Mẫu thân bước tới đẩy nàng ta sang một bên, nhíu mày nói:

“Đừng động vào. Tất cả đều là Ngũ Hoàng tử tặng cho A Thước.”

​Lâm Tĩnh Sanh ngẩn người, lúc này nàng ta mới nhìn về phía ta. Nhìn thấy cây trâm mẫu đơn trên đầu ta, nàng ta nổi giận:

“Đó là bảo vật trưởng tỷ cất giữ bao năm! Tỷ ấy từng hứa chờ ta xuất giá sẽ dùng làm của hồi môn cho ta, ngươi dựa vào đâu mà dám đeo nó?”

​Lâm Tĩnh Sanh xông tới định động thủ với ta. Ta nắm lấy cổ tay nàng ta, trở tay tát một cái.

​Bốp! Nàng ta không dám tin nhìn ta:

“Ngươi... Ngươi, một nha đầu ăn mày, dám đánh ta?”

​Từ nhỏ Lâm Tĩnh Sanh đã được nâng niu như châu như bảo, chưa từng phải chịu chút ấm ức nào. Hơn một tháng ở trang viện, trong phủ cũng chẳng ai đi tìm nàng ta. Tẩu tẩu của Thẩm gia từng khuyên nhủ:

“Đệ muội, muội cũng nên về phủ xem thử đi, nghe nói bây giờ Lâm Thước rất được sủng ái.”

​Lâm Tĩnh Sanh lại chẳng để tâm:

“Đó chỉ là thủ đoạn của phụ thân mẫu thân ép ta chịu thua mà thôi. Chỉ cần ta tỏ ra đáng thương một chút, họ sẽ lập tức vứt bỏ nha đầu ăn mày kia. Tẩu tẩu, ta phải để họ sốt ruột thêm một thời gian nữa.”

​Nàng ta vốn cho rằng lần này trở về, phụ thân mẫu thân sẽ lại chiều theo mình mọi chuyện. Nhưng nàng đã nghĩ sai. Thấy phụ thân mẫu thân thờ ơ không phản ứng, nàng ta đảo mắt rồi bướng bỉnh nói:

“Phụ thân! Mẫu thân! Con muốn gả cho Thẩm Trạng nguyên!”

​Nếu là trước đây, phụ thân mẫu thân nhất định sẽ hết lời khuyên nhủ, thậm chí còn mua đủ loại đồ quý hiếm để dỗ dành nàng ta, bảo nàng đừng tùy hứng. Nhưng lần này thì khác, mẫu thân chỉ nhàn nhạt nói:

“Được, gả đi. Đã định ngày chưa?”

​Phụ thân bình tĩnh tiếp lời:

“Bảo hắn tới cầu thân đi.”

​Lâm Tĩnh Sanh sững sờ:

“Hai người dễ dàng đồng ý như vậy sao? Không sợ con từ hôn với Ngũ Hoàng tử làm Thái hậu nổi giận à?”

​Bấy lâu nay, để ngăn nàng ta qua lại với Thẩm Trạng nguyên, phụ thân mẫu thân luôn lấy Thái hậu ra dọa, cho nên Lâm Tĩnh Sanh vẫn cho rằng hôn sự của mình cực kỳ quan trọng. Ở trang viện quá lâu, tin tức bế tắc, nàng ta hoàn toàn không biết hôn sự giữa ta và Lý Nguyên Thù đã được định xuống. Phụ thân sợ ta không vui, vội nói:

“Tĩnh Sanh, con đã sắp gả cho Thẩm Trạng nguyên rồi, sau này không còn liên quan gì tới Ngũ Hoàng tử nữa, đừng nói bậy. Chỉ một tháng nữa thôi, A Thước sẽ gả vào phủ Hoàng tử.”

​Lâm Tĩnh Sanh kinh ngạc thốt lên:

“Sao có thể chứ? Lý Nguyên Thù mắt luôn để trên đỉnh đầu, con lớn lên cùng hắn từ nhỏ chưa từng thấy hắn cho con sắc mặt tốt. Hắn có thể để mắt tới một nha đầu ăn mày như Lâm Thước sao? Phụ thân, người đang lừa con đúng không?”

​Thì ra ngày đó nàng ta đắc ý nhường hôn sự cho ta là vì chắc chắn Lý Nguyên Thù sẽ không thích ta. Trùng hợp thay, Lý Nguyên Thù cũng tới. Hắn hẹn ta ra ngoại thành cưỡi ngựa nên đích thân tới đón, trưởng tỷ tới tặng quà cho ta vừa khéo đi cùng hắn vào phủ. Nghe Lâm Tĩnh Sanh gọi ta là nha đầu ăn mày, Lý Nguyên Thù lạnh giọng quát:

“Lâm Tĩnh Sanh, nếu còn để ta nghe thấy ngươi bất kính với A Thước lần nữa, đừng trách ta không khách khí.”

​Nhìn thấy hắn đi lại bình thường, Lâm Tĩnh Sanh kinh hãi:

“Lý Nguyên Thù! Ngươi đi được? Ngươi giả vờ sao?”

​Trưởng tỷ thấy nàng ta nói năng không biết trên dưới liền nhíu mày:

“Tĩnh Sanh, không được vô lễ. Mau xin lỗi Điện hạ và A Thước.”

​Lâm Tĩnh Sanh lại bật khóc:

“Ngay cả trưởng tỷ cũng thiên vị nha đầu ăn mày này! Rõ ràng con mới là nữ nhi, là muội muội của mọi người! Các người nuôi con mười tám năm, vậy mà nhanh như thế đã đứng về phía người ngoài. Con không tin!”

​Đúng vậy, phụ thân mẫu thân đã yêu thương nàng ta như châu báu suốt mười tám năm, sao có thể trong chớp mắt hoàn toàn không còn tình cảm được? Ngay sáng nay, mẫu thân còn kéo tay ta tâm sự:

“A Thước, mẫu thân đã chuẩn bị cho Tĩnh Sanh một phần của hồi môn, có hai cửa hàng rất tốt, đủ cho nó tiêu dùng cả đời. Nó tính tình thẳng thắn, lại bị chúng ta nuông chiều đến vô pháp vô thiên, ta sợ sau khi gả tới Thẩm gia sẽ chịu khổ. Nếu con thấy không vui, nhất định phải nói ra.”

​Ta nhìn danh sách của hồi môn dày cộp trong tay mình rồi cười:

“Mẫu thân, con đã có nhiều thứ như vậy rồi, hà tất phải tranh giành với nàng ấy vài cửa hàng? Dù sao Tĩnh Sanh cũng đã ở bên phụ thân mẫu thân nhiều năm, nàng ngang ngược thật đấy nhưng cũng có điểm đáng yêu của riêng mình. Chỉ cần nàng không chọc tới con, con sẽ không gây khó dễ cho nàng.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...