Ta Giả Làm Ái [...] – Chương 3

10

​Đến tháng thứ hai ở Vương phủ, nửa cái mạng của ta cũng sắp bị giày vò mất rồi.

Cũng vào khoảng thời gian này, ta mới biết.

Huyền Lẫm nuôi rắn là vì loài rắn chúng ta trời sinh thân thể lạnh.

Dù dưới nắng gắt đến đâu, cơ thể vẫn luôn mát lạnh.

Còn Huyền Lẫm.

Từ nhỏ đã mắc một chứng bệnh kỳ lạ.

Mỗi khi phát bệnh, toàn thân nóng như lò lửa, nhất định phải ngâm trong nước đá mới có thể hạ nhiệt.

Mà con bạch xà ngài từng nuôi trước kia.

Lại có thể ngưng kết băng sương để giúp ngài giảm nhiệt.

Nghe được chuyện này từ miệng vị tướng quân kia, ta sốt ruột đến mức ăn liền ba con gà.

Ta tuy cũng là rắn tu hành.

Nhưng ô tiêu xà dù thế nào cũng không thể sánh với bạch xà, vương tộc của loài rắn, về mặt linh lực.

Nếu Huyền Lẫm cần ta.

Ta có thể giống như bạch xà kia, giúp ích cho ngài không?

Ta còn chưa nghĩ ra cách.

Huyền Lẫm đã phát bệnh rồi.

Hôm ấy.

Ngài vừa từ trong cung đi ra.

Vừa lên xe ngựa, nhiệt độ toàn thân đã tăng cao.

Người ngài nóng bỏng.

Trán phủ đầy mồ hôi nóng dày đặc.

Nhìn thấy ta đang co ro trong góc xe, ngài ngoắc ngoắc ngón tay.

“Lại đây.”

Ta bất giác bò về phía ngài.

Thuận theo cổ tay ngài quấn lên.

Huyền Lẫm nóng nảy khó chịu.

Những ngón tay thon dài liên tục vuốt ve trên người ta.

Không cẩn thận còn vén một mảnh vảy ở nơi nào đó lên.

Ta lập tức giật nảy mình.

Ái chà!

Đáng ghét!

Ngài sờ chỗ nào của người ta thế hả!

Vừa xấu hổ vừa tức giận, ta lập tức quất đuôi bốp một cái lên người ngài.

May mà lúc này thần trí ngài đang mơ hồ vì nhiệt chứng, không để ý tới ta.

Thấy vậy, ta lập tức động lòng tà.

Hí hí.

Ta cười gian rồi bò xuống nửa thân dưới của ngài.

Kết quả vừa mới bò được một đoạn.

Ngài đã xách bổng ta lên.

Đôi mắt híp lại.

Trong đó viết rõ rành rành:

“Ngươi có tin bổn vương chặt ngươi thành từng khúc không?"

​11

​Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc về phủ.

Huyền Lẫm xách theo ta đi ngâm nước đá.

Lần trước suýt chết đuối để lại bóng ma tâm lý quá lớn.

Cho nên ta sống chết quấn chặt lấy cổ ngài, nhất quyết không chịu xuống nước.

Ngài gỡ ta ra.

Kết quả phát hiện càng dùng sức, ta càng hoảng loạn, quấn càng chặt hơn.

Ngài đành kiên nhẫn dỗ dành.

“Xuống nước trước đi."

“Nhiệt độ cơ thể ngươi không bình thường."

“Nếu không ngâm nước sẽ sinh bệnh.”

Ta do dự một chút.

Nhiệt độ cơ thể ta bị Huyền Lẫm ảnh hưởng đến mức tăng cao.

Cảm giác nội tạng cũng sắp chín luôn rồi.

Nếu không ngâm nước đá.

Đúng là rất dễ toi mạng.

Ta buông cổ Huyền Lẫm ra.

Đầu đuôi thử quét qua mặt nước.

Lạnh thật.

Nhưng ta sợ chết đuối lắm.

Huyền Lẫm để ta quấn trên cánh tay ngài.

"Ta chỉ ngâm thân ngươi xuống nước."

“Đầu vẫn để bên ngoài."

“Yên tâm, sẽ không chết đuối đâu."

"Ta ở đây."

Ta lập tức quấn chặt lấy ngài.

Nhắm mắt không dám nhìn.

Động tác của ngài rất nhẹ nhàng.

Đúng như lời hứa, chỉ thả phần lớn thân thể ta xuống nước.

Đầu rắn của ta tựa trên cánh tay ngài.

Mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng ấy.

Huyền Lẫm.

Đẹp thật.

​12

​Sau khi ngâm nước đá xong.

Nhiệt độ cơ thể của cả hai cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Chỉ là.

On mặt nước nổi lềnh bềnh một lớp vụn sáp.

Cùng với những mảnh vảy đen bị nung đến cong mép rồi rơi ra khỏi người ta.

Thấy Huyền Lẫm nhìn chằm chằm vào đám vảy ấy.

Ta sợ ngài phát hiện vảy của ta không phải màu trắng.

Vì vậy lập tức vung đuôi.

Cuốn tấm màn trắng bên cạnh rơi xuống nước che kín mọi thứ.

Ngài khẽ cong môi.

Ôm ta đi về phía giường.

"Ngủ cùng đi."

Ngài rất mệt.

Rất nhanh đã ngủ mất.

Ta cũng mệt.

Nhưng không ngủ được.

Ánh trăng chiếu vào phòng.

Ta lặng lẽ nhìn ngài.

Huyền Lẫm.

Ngài đã phát hiện ta không phải con rắn của ngài chưa?

Hôm nay ta đã dùng hết toàn bộ linh lực để giúp ngài hạ nhiệt.

Đương nhiên không thể bằng bạch xà rồi.

Nhưng...

Ít nhiều cũng có chút tác dụng đúng không?

Chỉ cần ta cũng có thể giúp ngài giảm nhiệt.

Ngài sẽ giữ ta lại.

Huyền Lẫm.

Không phải vì thịt gà đâu.

Ta chỉ đơn thuần...

Có chút muốn ở bên cạnh ngài thôi.

​13

​Huyền Lẫm dường như thật sự không phát hiện linh lực của ta không bằng con rắn trước kia.

Ngài thậm chí còn thưởng cho ta hai trăm con gà.

Xem như phần thưởng vì đã giúp ngài.

Tối hôm đó.

Ta dẫn theo toàn bộ số gà ấy, hùng hùng hổ hổ trở về núi hoang.

Tộc nhân đã đói đến mức mắt xanh lè.

Lập tức mở tiệc ăn no nê.

Tộc trưởng vừa ăn vừa liếc nhìn ta mấy lần.

"Châu Châu, tu vi của cháu có phải tăng lên rất nhiều rồi không?"

Ta gật đầu.

"Hình như là chuyện xảy ra trong hai ngày nay."

“Theo lý mà nói, linh lực cạn kiệt thì cháu phải ngủ say mới đúng."

“Không ngờ tỉnh lại xong, linh lực còn dào dạt hơn trước."

Sáng nay ta đã phát hiện.

Sau khi hấp thu những luồng sáng đỏ trên người Huyền Lẫm.

Tu vi của ta tăng tiến không ít.

Hiệu quả còn tốt hơn cả mười năm khổ tu.

Nghe ta kể xong.

Cả đàn rắn già đều kích động.

"Châu Châu, đây có thể là cơ duyên trời ban."

“Địa vị của tộc ô tiêu xà chúng ta thấp kém, tu hành vô cùng khó khăn.”

“Ngàn năm cũng khó có một con tu luyện thành người."

"Còn cháu."

“Được đế vương nhân gian che chở.”

“Rất có khả năng đang mượn cơ duyên của hắn để nhanh chóng đắc đạo."

"Châu Châu, nhất định phải nắm bắt cơ hội này!"

Ta cũng kích động theo.

“Vậy phải mượn như thế nào ạ?"

Lão tộc trưởng vừa ngượng ngùng vừa phấn khích.

Đôi mắt vàng nâu đục ngầu bắn ra vô số trái tim nhỏ.

“Đương nhiên là..."

“Song~~ tu~~ rồi~~"

​14

​Song tu à?

Như vậy không hay lắm đâu.

Người ta chỉ là một con ô tiêu xà.

Làm chuyện đó với con người thì ngại biết bao.

Vừa nghĩ đến những hình ảnh mờ ám ấy.

Ta đã xấu hổ đến mức lăn lộn vặn vẹo trên bàn.

Biểu cảm Huyền Lẫm vô cùng phức tạp.

“Ngươi vặn vẹo như phát bệnh động kinh vậy."

“Không sợ trẹo eo sao?"

Nói xong ngài lại tự lẩm bẩm:

"À quên."

"Ngươi cũng đâu có eo."

Ta trông mong nhìn ngài.

Rất muốn hỏi.

Lần phát bệnh tiếp theo của ngài là khi nào.

Đáng tiếc.

Ngài không hiểu được lời ta nói.

Rất nhanh đã tới mùa đông.

Ta ngủ trong ổ đất thấy không thoải mái.

Huyền Lẫm từng làm riêng cho con rắn trước kia một chiếc giường nhỏ bằng bạch ngọc.

Mùa hè nằm thì mát.

Nhưng mùa đông lại lạnh.

Hơn nữa, so với thứ cứng ngắc ấy.

Ta vẫn thích chui vào hố đất ấm áp để ngủ hơn.

Như vậy.

Trong lớp vảy khó tránh khỏi dính đầy bùn đất.

Một lần Huyền Lẫm muốn ôm ta.

Phát hiện ta bẩn chẳng khác gì cá chạch.

Ngài lập tức đen mặt.

​Sai người mang nước nóng tới.

Rồi tự tay ấn ta vào chậu mà kỳ cọ.

Ta điên cuồng giãy giụa.

Đuôi rắn hất tung nước bắn đầy người ngài.

Quản gia đứng bên cạnh nói:

“Cũng lạ thật.”

“Trước kia nó thích sạch sẽ nhất, cũng rất thích tắm."

Ta lập tức cứng đờ bất động.

Huyền Lẫm không để lộ cảm xúc, chỉ khẽ cười.

“Đúng vậy.”

“Tính tình thay đổi rồi.”

Ngài tắm rất cẩn thận.

Mỗi mảnh vảy đều bị tách ra.

Dùng khăn lụa lau rửa tỉ mỉ.

Mà ta thì nước mắt giàn giụa.

Đừng chà mất sáp của người ta mà!

Không còn sáp nữa.

Ta chẳng phải sẽ từ “bạch xà” biến lại thành ô tiêu xà sao?

Cho nên trước khi ngài phát hiện.

Ta đã thổi tắt nến.

Sau đó nhanh chân bỏ chạy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...