Ta Giả Làm Ái [...] – Chương 4

15

​Đánh sáp xong rồi quay lại vậy.

Cuối cùng, sau bao ngày mong đợi, Huyền Lẫm lại phát bệnh.

Lần này, nhiệt độ cơ thể ngài còn cao hơn trước.

Ánh sáng đỏ trên người cũng rực rỡ và đậm đặc hơn nhiều.

Ta chẳng còn để ý đến cảm giác bỏng rát nữa.

Lập tức áp sát lên người ngài.

Quấn quấn.

Hút hút.

Từng luồng sáng đỏ không ngừng tràn vào cơ thể ta.

Ta sung sướng đến lâng lâng.

Xà xà ta đây...

Hình như sắp thành tiên rồi.

Không đúng.

Chính sự quan trọng hơn.

Ta vội vàng vận chuyển linh lực, liên tục hạ nhiệt độ cơ thể để trả lại cho Huyền Lẫm.

Cơn sốt cao khiến đầu óc ngài mê man.

Ánh mắt mất tiêu cự.

Cả người như sắp tan chảy.

Nhìn dáng vẻ yếu ớt tiều tụy ấy.

Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ vô cùng táo bạo.

Hí hí.

Xà xà tới đây.

Ta cười nham hiểm bò về phía ống quần của ngài.

Ai ngờ còn chưa kịp thực hiện.

Đã bị ngài túm đuôi xách bồng lên, cười lạnh.

“Ta chỉ mắc nhiệt chứng.”

“Không phải trúng xuân dược.”

“Cho dù thật sự trúng xuân dược, cũng chưa đến mức súc sinh đến nỗi nảy sinh ý nghĩ với một con rắn."

"Ngươi.”

"Cho ta ngoan ngoãn một chút."

"Ngoan! Ngoan!"

Ta lúng túng lắc lư giữa không trung.

À.

Hóa ra ngài chỉ đơn thuần là nóng thôi.

Không có nhu cầu ở phương diện kia.

​16

​Suốt nửa năm trời.

Ta đã giúp Huyền Lẫm hạ nhiệt không biết bao nhiêu lần.

Tu vi ít nhất tăng thêm năm trăm năm.

Đáng tiếc.

Song tu một lần cũng chưa thành công.

Nhưng ta sẽ không bỏ cuộc.

Sau một khoảng thời gian ngoan ngoãn.

Cuối cùng Huyền Lẫm cũng buông bỏ đôi chút cảnh giác với ta.

Lúc tâm trạng tốt.

Ngài cho phép ta ngủ chung giường.

Ngài bảo ta giống như ngọc thạch.

Ôm rất dễ chịu.

Chỉ là có đôi khi.

Ngài sờ vào ta.

Lại sờ được đầy tay vụn sáp.

Mỗi lần như vậy.

Ngài đều mặt không cảm xúc phủi phủi tay.

“Ngươi bớt đánh sáp lại đi.”

Đánh... đánh sáp gì chứ.

Người ta vốn đã sáng bóng thế này rồi được không?

Đâu phải nhờ đánh sáp.

Ta chột dạ vô cùng.

Nhưng vẫn phải dùng ánh mắt mạnh mẽ đối diện với ngài.

Cuối cùng ngài là người chịu thua trước.

Chống cằm tự lẩm bẩm.

“Không thông minh bằng A Bảo.”

“Hay nên gọi ngươi là đồ ngốc rắn nhỉ?”

Tuy không biết A Bảo là ai.

Nhưng ta biết ngài đang chê ta ngu.

Ta phải đính chính.

“Ta tên là Ô Châu Châu, không phải đồ ngốc rắn.”

Xưa nay ngài chưa từng nghe thấy ta nói chuyện.

Nhưng lần này.

Ngài ngẩn người.

Khóe môi bất ngờ cong lên.

"Ô Trư Trư? Trư nào?"

Ta thuận miệng đáp:

“Đương nhiên là Châu trong trân châu rồi.”

“Trư thật à? Chẳng lẽ còn có trư giả?”

Trư gì mà thật với giả.

Ta bị ngài nói đến chóng cả mặt.

Khoan đã.

Toàn thân ta bật dựng lên.

Thét chói tai.

“Ngài nghe hiểu ta nói chuyện?"

Huyền Lẫm khẽ gật đầu.

“Vừa rồi đột nhiên nghe hiểu được.”

Tại sao?

Chẳng lẽ tu vi của ta tăng cao.

Đã có thể nói chuyện với con người rồi sao?

17

​Ta vui sướng lắc lư thân mình.

Định đi tìm người khác xác nhận thử.

Mới bò được nửa thước.

Đã bị Huyền Lẫm túm đuôi kéo ngược trở về.

Ta lơ lửng giữa không trung.

Ngượng ngùng nhìn ngài.

“Nếu ngài đã nghe hiểu ta nói chuyện.”

“Vậy chứng tỏ giữa chúng ta bình đẳng rồi đúng không?"

Huyền Lẫm suy nghĩ một chút.

“Rồi sao nữa?"

Ta bò lên vai ngài.

Đuôi vỗ bộp bộp lên người ngài.

Nịnh nọt lấy lòng.

“Vậy chúng ta song tu đi được không?”

Huyền Lẫm từ trước đến nay luôn lãnh đạm.

Vui giận không lộ ra mặt.

Nhưng nghe ta nói thế.

Ngài lại bật cười.

Dùng ngón tay chọc chọc đầu ta.

“Ngươi là một con rắn."

“Muốn song tu với bổn vương?"

“Vậy bổn vương hỏi ngươi.”

“Ngươi định tu thế nào đây?”

Ta quấn trên eo ngài.

Cố gắng thử mấy lần.

Kết quả phát hiện độ khó hơi cao.

Đúng vậy.

Người với rắn làm sao song tu được đây?

Phiền thật.

​18

​Để tìm hiểu yêu quái và con người phải song tu thế nào.

Ta đặc biệt mang theo lễ vật hậu hĩnh.

Đến thỉnh giáo hồ ly tinh ở ngọn núi bên cạnh.

Hồ ly tinh vừa ăn gà vừa hỏi:

“Ngươi muốn song tu với con người?”

Ta gật đầu.

Nó lại hỏi:

“Ngươi hóa hình được chưa?"

Ta lắc đầu.

Nó phì cười.

“Vậy thì không có cách nào rồi.”

“Muốn song tu, ít nhất phải hóa thành hình người trước.”

“Trừ khi người đàn ông kia có sở thích đặc biệt."

“Đối diện với một con ô tiêu xà mà vẫn xuống tay được.”

Ta cảm thấy trong lời nó có ý xem thường mình.

Thế là vung đuôi một cái.

Cuốn luôn con gà quay mang cho nó về phía mình.

Nó vội vàng giật lại.

Lập tức xuống nước.

“Được rồi được rồi, ta chỉ thuận miệng nói thôi.”

“Nhưng muốn song tu với con người.”

“Ngươi phải hóa hình, đó là điều cơ bản.”

“Hóa hình xong."

“Nếu hắn vẫn không chịu song tu với ngươi.”

“Thì cứ quấn lấy hắn.”

“Người ta thường nói liệt nữ sợ lang quân đeo bám."

“Chỉ cần ngươi ngày nào cũng bám lấy hắn.”

“Sớm muộn gì hắn cũng mềm lòng.”

Ta được mở mang kiến thức rồi.

​19

​Vừa trở về Vương phủ.

Ta lập tức quấn lấy Huyền Lẫm.

Ngài ngủ.

Ta quấn.

Ngài dùng bữa.

Ta quấn.

Ngài vào triều.

Ta cũng quấn.

Hoàng đế và bá quan văn võ nhìn hai chúng ta.

Ban đầu sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.

Về sau dần dần cũng quen.

Thế là ta càng được đà lấn tới.

Mười hai canh giờ mỗi ngày đều treo trên người Huyền Lẫm.

Ta quấn.

Ta quấn.

Ta lại quấn.

Huyền Lẫm đang vẽ tranh.

Bị ta quấn đến mức hô hấp khựng lại.

“Ngươi định siết chết ta sao?"

Ánh mắt ta sáng rực.

“Ta muốn quấn ngài.”

Ngài gỡ ta ra.

“Tóm lại, ngươi nới lỏng ra một chút trước đã.”

“Ta sắp không thở nổi rồi.”

Ta đành miễn cưỡng buông lỏng hơn một chút.

“Vậy ngài bị ta quấn đến mức muốn song tu với ta chưa?"

Ngài đặt bút lông xuống.

Mực nhỏ lên giấy tuyên.

Loang thành một đám mây đen.

“Lại đây.”

Ngài đưa tay ra.

Ta rời khỏi eo ngài.

Chậm rãi quấn lên cổ tay ngài.

Tay còn lại của ngài từ từ vuốt ve lớp vảy trên người ta.

Thỏa mãn thở dài một tiếng.

Cho dù nhiệt chứng không phát tác.

Nhiệt độ cơ thể ngài cũng cao hơn người thường một chút.

Cho nên ngài rất thích ôm ta.

Dùng lớp vảy mát lạnh của ta mang đến từng luồng khí mát.

“Ngươi thích song tu đến thế sao?"

Ta sửa lại.

"Là thích song tu với ngài.”

Ta từng gặp đủ loại người.

Tiều phu.

Nông dân.

Người hái thuốc.

Thương nhân.

Nhưng Huyền Lẫm là người đẹp nhất.

Lại còn cho ta ăn gà quay không giới hạn.

Ta thật sự rất muốn song tu với ngài.

​20

​Nhưng Huyền Lẫm vẫn không chịu song tu với ta.

Ta chỉ có thể biến đau thương thành sức ăn.

Từ chỗ mỗi ngày ba con gà.

Phát triển thành mỗi ngày mười con gà.

Chưa đến hai tháng.

Đã béo lên có lẽ một hai ba bốn năm sáu... Vòng.

Một đêm nọ.

Ta cuộn thành một cục ngủ trên người Huyền Lẫm.

Hơi thở của ngài ngày càng gấp gáp.

Cuối cùng đột nhiên ngồi bật dậy.

Ánh mắt u u nhìn ta.

“Ta nằm mơ thấy Thái Sơn sụp.”

Lời này chẳng đầu chẳng cuối gì cả.

Ta ngơ ngác một lúc, cố gắng theo kịp suy nghĩ của ngài.

“Vậy có đè lên ngài không?"

“Ngươi nói xem?"

Người trong phủ đều bảo.

Ta béo lên rồi.

Lớp vảy cũng sáng bóng hơn nhiều.

Nhưng ta vẫn giữ thói quen đánh sáp.

Lỡ bị Huyền Lẫm phát hiện ta là đồ giả thì sao.

Không biết từ khi nào.

Trong hang của ta luôn tự động xuất hiện một thùng sáp.

Chất lượng sáp cực kỳ tốt.

Dùng còn dễ hơn thứ sáp hạng bét ta nhặt được trước kia.

Chỉ cần thay mới kịp thời.

Sau này sẽ không còn làm Huyền Lẫm dính đầy vụn sáp nữa.

Hôm ấy.

Ta vừa từ trong hang bò ra.

Đã thấy một thiếu nữ rực rỡ như ánh mặt trời nhảy chân sáo chạy tới.

Từ rất xa.

Nàng đã nhe răng cười chào ta.

Giọng nói từ vui vẻ chuyển thành kinh hãi.

“Ngươi chính là con... à không, cái... à không, con rắn mà Hoàng thúc nuôi?”

Ngươi ngập ngừng cái gì thế hả?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...