Tóm tắt
Dạ Vũ quỳ rạp dưới đất, ôm cái rổ chứa đống trứng xám xịt, gào khóc thảm thiết:
— Long Nguyệt! Ta sai rồi! Đây là trứng của chúng ta mà, nàng dùng long khí cứu chúng đi. Chỉ cần nàng cứu con, ta nguyện làm nô làm tỳ cho nàng cả đời!
Long Nguyệt chưa kịp mở miệng, dòng chữ vàng của tương lai (màn hình đạn) đã nhảy ra giễu cợt:
> *【Hahaha! Bí thuật thai giả bị phản phệ, trứng biến thành đá thối rồi kìa!】*
> *【Ả nhân tình Bạch Diệp thấy hắn mất quyền lực liền đá hắn đi theo người khác rồi. Giờ vác mặt về cầu xin đổ vỏ, nằm mơ à!】*
>
Long Nguyệt cười lạnh. Lúc này, Mặc Huyền — con hắc xà vạn năm vừa bái đường xong với nàng bước lên. Hắn bá đạo ôm eo Long Nguyệt, chiếc đuôi rắn khổng lồ quấn chặt lấy chân nàng quất đành đạch xuống đất để khẳng định chủ quyền, khinh bỉ liếc nhìn Dạ Vũ:
— Thân là nam nhân Phượng tộc, sinh không được quả trứng rồng tử tế thì thôi, lại mang một rổ đá thối đến làm bẩn mắt nương tử ta đúng ngày đại hôn? Người đâu, quét dọn bãi rác này đi!
Dạ Vũ uất ức hộc máu, điên cuồng hét lên:
— Long Nguyệt! Tại sao nàng lại chọn một con xà yêu thấp kém, hoang dã từ cái đầm lầy hôi hám kia chứ?!
Long Nguyệt thả long uy ép hắn quỳ rạp xuống:
— Thấp kém? Mặc Huyền ít nhất còn thành thật, hắn muốn danh phận liền nói muốn danh phận, muốn giường chiếu liền nói muốn giường chiếu. Còn ngươi chỉ là một kẻ lừa đảo đê tiện. Cút!
Nàng quay sang nhìn phu quân đại xà, ánh mắt dịu dàng:
— Long phu của ta, chúng ta vào động phòng hoa chúc luôn không?
Mặc Huyền đỏ bừng tai, đuôi rắn quất mạnh xuống đất một cái *bùm* đầy sung sướng. Hắn bế thốc nàng lên, sải bước thẳng vào tẩm cung:
— Nương tử nói rất đúng, không thể lỡ giờ lành sinh trứng rồng thực sự của chúng ta! Còn con chim thối kia, tối nay ta sai vạn quân xà tộc lột sạch lông nó!
Thể loại
Bảng xếp hạng sức mạnh
Đã nhận: 0
Danh sách chương
Nhận xét từ độc giả
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.









Bình luận