Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 1
## CHƯƠNG 1: NGHỊCH LÝ THANH CAO VÀ DÒNG BÌNH LUẬN THỨC TỈNH
Ta là con rồng cuối cùng trên thế gian này.
Vào thời thượng cổ, Long tộc từng là bá chủ của vạn tộc, hô mưa gọi gió, ngự trị trên chín tầng mây. Thế nhưng sau trận đại chiến diệt thần năm xưa, tổ tiên ta lần lượt ngã xuống, đến thế hệ của ta thì Long tộc chỉ còn lại duy nhất một mình ta — Long Nguyệt. Vì để duy trì huyết mạch cao quý không bị tuyệt diệt, ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc tìm kiếm một nam tử có tư chất xuất chúng trong thiên hạ để cùng sinh trứng rồng.
Thú thực, tiêu chuẩn của ta rất cao. Đám yêu ma quỷ quái, lợn, khỉ, hổ, báo ở các tộc khác tìm đến cầu thân xếp hàng dài từ Nam Thiên Môn đến tận Đông Hải, nhưng nhìn bản mặt của chúng, ta thà để Long tộc tuyệt hậu còn hơn. Cho đến một ngày, ta gặp được Dạ Vũ.
Hắn là một con tiểu phượng hoàng của Phượng tộc. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, ta đã bị vẻ ngoài thanh cao, thoát tục như trích tiên ấy làm cho mê mẩn. Đôi mắt phượng khẽ hếch, làn da trắng như tuyết, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao ngạo không nhiễm bụi trần. Dạ Vũ nói hắn là con riêng của Phượng Vương, mẫu thân hắn bị người ta bức chết, bản thân hắn cũng chịu đủ mọi nhục nhã. Hắn ra điều kiện với ta: nếu ta giúp hắn san bằng Phượng tộc, báo thù cho mẫu thân hắn, hắn sẽ tự nguyện gả vào Long Cung, cùng ta sinh con đẻ cái.
Ta đương nhiên đồng ý. Ta mang theo trường kiếm, một mình quậy cho Phượng tộc long trời lở đất, ép Phượng Vương phải quỳ xuống dập đầu tạ lỗi trước bài vị mẫu thân hắn, sau đó đường đường chính chính nắm tay Dạ Vũ mang về Long Cung. Ta vốn tưởng từ đây về sau, ta và đệ nhất mỹ nam Tam Giới này sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, cùng nhau ấp ra một ổ trứng rồng vàng rực.
Thế nhưng, ta đã nhầm.
Ngay đêm đầu tiên vào Long Cung, Dạ Vũ đã thay đổi thái độ. Hắn đứng cách xa ta ba thước, vẻ mặt tràn ngập sự chán ghét và nhục nhã, lạnh lùng nói: *"Ta không thích ngươi, ta không thể sinh trứng rồng với ngươi được. Ngươi có được thân xác ta, nhưng vĩnh viễn không có được trái tim ta."*
Lúc đó ta tức đến bật cười. Cái gì mà thân xác với trái tim? Long tộc ta cần trái tim của một con chim làm cái quái gì? Thứ ta cần là trứng rồng! Là huyết mạch!
Nghĩ ta là nữ nhân yếu đuối lụy tình chắc? Không thích đúng không? Không thích thì dùng thuốc! Ta lập tức hạ lệnh trói hắn lại bằng Tỏa Long Xích, mỗi ngày sai người cho hắn uống một chén linh dược kích dục do ngự y Long Cung đặc chế. Hắn càng kháng cự, ta càng ép buộc. Ta là rồng, hắn là chim, huyết mạch áp chế tuyệt đối, hắn lấy cái gì để đấu với ta?
Trải qua một năm như vậy, Dạ Vũ từ chỗ thà chết không chịu khuất phục dần dần trở nên "ngoan ngoãn" hơn. Hắn không còn tự sát nữa, trái lại bắt đầu chịu hợp tác với ta. Trong một năm qua, hắn sinh ra không ít trứng, quả nào quả nấy cũng tròn trịa, trơn nhẵn. Ta vui mừng khôn xiết, ngày ngày dốc hết trăm năm tu vi, không tiếc tiêu hao long khí của bản thân để ôn dưỡng và ấp đống trứng đó.
Thế nhưng, điều kỳ lạ là đã một năm trôi qua, chẳng có quả trứng nào có dấu hiệu nứt vỏ. Chúng cứ trơ ra như những tảng đá vô hồn.
Hôm nay, ta lại mang một bát linh dược mới đến tẩm cung của hắn.
Dạ Vũ đang nằm trên giường ngọc, y phục nửa kín nửa hở, gương mặt thanh tú lộ ra vẻ tiều tụy nhưng vẫn không giấu được nét kiêu ngạo vốn có. Thấy ta bước vào cùng bát thuốc, trong mắt hắn loé lên một tia chán ghét tột cùng, nhưng rất nhanh đã được hắn che giấu dưới hàng mi dài. Hắn nghiêng đầu, giọng điệu mang theo sự chịu đựng:
“Nhất định phải hôn sao? Không hôn thì không sinh được con à?”
Ta bưng bát thuốc bước đến gần giường, nhìn bờ môi hơi mím lại của hắn, đang định tiến lên như mọi khi thì đột nhiên, trước mắt ta xuất hiện một hiện tượng vô cùng quái dị.
Không khí trước mặt ta bỗng nhiên vặn vẹo, rồi hàng loạt những dòng chữ phát ra ánh sáng kỳ lạ, giống như những con chữ bằng vàng lướt qua như bay. Ta dụi mắt, tưởng mình vì tổn hao long khí quá nhiều nên sinh ra ảo giác, nhưng những dòng chữ đó càng lúc càng hiện rõ:
【Bao giờ con mụ nữ phụ ngu ngốc này mới biết rồng và phượng hoàng bị cách ly sinh sản, căn bản không thể sinh con được với nhau thế? Những quả trứng này đều chỉ là phản ứng mang thai giả do nam chính dùng bí thuật ngụy tạo thôi.】
【Hahaha, xem mà tức giùm luôn á! Nữ phụ cả đời không biết mới tốt. Như vậy trứng của nam chính Dạ Vũ sinh với nữ chính Bạch Diệp mới có thể lén lút lẫn vào trong đám trứng đá của cô ta. Oán khí của hai người họ mới hấp thu được long khí thuần khiết của Long Nguyệt, giúp lũ con gà rừng kia biến thành phượng hoàng tối cao.】
【Đúng vậy, khổ thân Long Nguyệt, mỗi lần truyền long khí đều là trăm năm tu vi, nuôi một lũ con hoang của kẻ thù mà cứ tưởng là bảo bối. Đến ngày oán khí hấp thu hết sức mạnh của cô ta, Dạ Vũ và Bạch Diệp sẽ vùng lên giết chết cô ta, đoạt lấy Long Cung rồi cao chạy xa bay về Phượng tộc.】
Bàn tay đang cầm bát thuốc của ta bỗng chốc đông cứng lại.
Cái gì? Cách ly sinh sản? Mang thai giả?
Trứng của hắn sinh với Bạch Diệp?
Bạch Diệp... chính là ả thanh mai trúc mã năm xưa ở Phượng tộc, kẻ mà Dạ Vũ từng nói là đã tiếp tay hại chết mẫu thân hắn! Hóa ra tất cả đều là một màn kịch? Hắn giả vờ bị hại, giả vờ chịu nhục gả vào Long Cung, thực chất là biến ta thành cái máy cấp dưỡng tu vi, dùng long khí của ta để nuôi dưỡng lũ con tạp chủng của hắn và ả nhân tình?
Lồng ngực ta nghẹn lại, một ngọn lửa giận ngút trời từ đan điền xông thẳng lên não.
Lúc này, Dạ Vũ thấy ta đứng im không động đậy, trong mắt hắn hiện lên một tia sốc và mất kiên nhẫn. Nhưng nghĩ đến đại cục, hắn lại cố nén sự ghê tởm, nhắm mắt lại, ngửa mặt lên nói với ta bằng giọng điệu ban ơn:
“Nếu muốn hôn thì nhanh lên, lần này đừng cắn rách môi ta nữa. Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi sớm.”
Hắn tưởng hắn là ai? Hắn tưởng ta thèm khát cái miệng thối của hắn lắm sao?
Ta nhìn gương mặt thanh cao tự luyến kia của hắn, rồi lại nhìn những dòng bình luận vẫn đang tiếp tục nhảy vọt trên không trung. Càng nhìn, ta càng cảm thấy một năm qua mình giống như một con đại ngốc. Ta nâng niu hắn, dùng thần dược nuôi hắn, tiêu tốn long khí vì hắn, đổi lại là một kế hoạch giết người đoạt tộc!
*Xoảng!*
Ta thẳng tay ném mạnh bát linh dược xuống đất. Nước thuốc màu đen tuyền đổ lê láng trên nền đá cẩm thạch, bắn cả lên tà áo lụa trắng của Dạ Vũ.
Dạ Vũ giật mình mở choàng mắt, ngơ ngác nhìn đống đổ nát dưới đất, rồi ngước lên nhìn ta với vẻ khó hiểu: “Long Nguyệt, ngươi làm cái gì vậy? Lại phát điên cái gì thế?”
Ta không thèm nói một lời, vung tay lên. Một đạo long lực sắc bén lướt qua, vang lên những tiếng *rắc rắc* giòn giã. Tỏa Long Xích bằng hàn thiết ngàn năm đang trói chặt tứ chi của Dạ Vũ lập tức đứt đoạn, rơi rụng xuống đất.
Dạ Vũ ôm lấy cổ tay vừa được tự do, kinh ngạc nhìn ta: “Ngươi... ngươi thả ta ra? Ngươi lại bày mưu kế gì để hành hạ ta?”
Ta thu lại toàn bộ long áp, khoanh tay trước ngực, nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con chim chết:
“Không hôn nữa, cũng không sinh nữa. Dạ Vũ, ngươi tự do rồi. Ngươi đi đi.”
Gương mặt Dạ Vũ lập tức tái nhợt đi trong tích tắc. Hắn nhìn ta, đôi môi run rẩy, dường như không thể tin vào tai mình: “Ý ngươi là sao? Ngươi lại muốn giở trò gì?”
“Ta nói tiếng người, ngươi không hiểu sao?” Ta xua tay, vẻ mặt tràn ngập sự chán ghét không hề che giấu. “Chẳng phải ngươi vẫn luôn mồm nói ta dùng vũ lực ép buộc ngươi, nói ta làm nhục sự thanh cao của ngươi sao? Bây giờ ta chán rồi, ta không cần ngươi nữa. Cầm lấy quần áo của ngươi, lập tức cút khỏi Long Cung của ta, đừng để ta nhìn thấy ngươi thêm một lần nào nữa.”
Nói xong, ta dứt khoát xoay người, tà áo đỏ rực quét một đường ngạo nghễ trên mặt đất, sải bước rời khỏi phòng hắn.
Vì ta đi quá nhanh, và cũng vì ta không còn thèm để ý đến hắn nữa, nên ta đã hoàn toàn bỏ lỡ vẻ hoảng hốt, kinh sợ tột cùng thoáng hiện qua trong đáy mắt của Dạ Vũ. Hắn đứng bật dậy khỏi giường, định đuổi theo nhưng lại khựng lại, đứng chết trân tại chỗ.
Trở về phòng ngủ của chính mình, ta ngồi phịch xuống ghế rồng, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì tức giận.
Nực cười! Thật là nực cười đến cực điểm!
Một con rồng tối cao như ta, lại đi lãng phí một năm trời, lãng phí biết bao nhiêu linh đan diệu dược và long khí quý báu trên người một con chim thối!
"Nhưng nếu Rồng và Phượng hoàng bị cách ly sinh sản, vốn dĩ không thể sinh ra trứng rồng... vậy ta phải tìm ai để duy trì huyết mạch đây?" Ta lầm bầm một mình, cảm thấy đau đầu. Chấp niệm lớn nhất đời ta là phải có một đứa con mang dòng máu Thần Long.
Nghĩ đến đây, ta lại ngẩng đầu lên, cố gắng tìm kiếm trong không trung. Quả nhiên, những dòng chữ vàng kỳ quái kia vẫn chưa biến mất, chúng vẫn đang lơ lửng quanh ta. Ta gạt bỏ những dòng bình luận chửi bới Dạ Vũ và Bạch Diệp, tập trung tìm kiếm thông tin hữu ích.
Cuối cùng, giữa một đống chữ hỗn độn, mắt ta sáng lên khi bắt gặp hai dòng bình luận:
【Nói thật, Long Nguyệt chẳng làm gì sai cả. Từ đầu đến cuối nàng ấy chỉ muốn có một đứa con của riêng mình để nối dõi tông đường thôi mà. Cho dù sau này bị tráo trứng, ấp nở ra một lũ gà rừng, nàng ấy cũng sẽ tận tâm tận lực nuôi dạy chúng thành tài. Mỗi lần ra tay nuôi trứng đều là trăm năm tu vi, phải biết cộng cả nam nữ chính lại còn chưa sống nổi một trăm năm đâu, đúng là đồ ăn cháo đá bát!】
【Nếu ta là Long Nguyệt, ta chẳng thèm dây dưa với con phượng hoàng tự luyến Dạ Vũ kia làm gì cho mệt xác. Ta sẽ đi thẳng đến Đầm Vân Mộng tìm Mặc Huyền luôn! Đó là đại xà yêu vạn năm, huyết mạch đỉnh phong sắp hóa rồng, rồng và rắn phối với nhau chắc chắn sinh được trứng rồng siêu mạnh! Thân hình của Mặc Huyền lại còn mlem hơn Dạ Vũ gấp mười lần nữa chứ!】
Đầm Vân Mộng? Đại xà yêu Mặc Huyền?
Ta đập bàn đứng bật dậy. Đúng rồi! Rồng và Rắn vốn là hai tộc có huyết mạch tương thông nhất. Xà tu luyện vạn năm sẽ hóa rồng. Nếu ta kết hợp với một con đại xà vạn năm, việc sinh ra trứng rồng hoàn toàn là điều danh chính ngôn thuận, chẳng có gì sai sót cả!
Thì ra, đây mới là người mà Long Nguyệt ta cần tìm!
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trời lúc này đã về khuya, vạn vật chìm vào tĩnh lặng. "Được rồi, đêm nay nghỉ ngơi cái đã, ngày mai ta sẽ tự mình đến Đầm Vân Mộng một chuyến."
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, tảng đá đè nặng trong lòng ta bấy lâu nay cuối cùng cũng được trút bỏ. Cơn buồn ngủ kéo đến, ta trèo lên giường lớn, trở mình một cái rồi ngủ một mạch thẳng cẳng, không còn tơ hào gì đến tên tra nam kia nữa.
Thế nhưng, cuộc đời không như là mơ.
Đến nửa đêm, ta đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng ran như có một ngọn lửa thiêu đốt. Cái nóng này rất kỳ lạ, nó không phải là nội lực phản phệ, mà giống như có một vật thể tỏa nhiệt cực đại đang áp sát vào người ta.
Ta nhíu mày, bực bội mở mắt ra và bật dậy.
Đập vào mắt ta trong ánh nến mờ ảo của phòng ngủ là một khuôn mặt quen thuộc. Là Dạ Vũ.
Hơn nữa, hắn lúc này đang không mặc bộ y phục lụa trắng thanh cao thường ngày nữa. Hắn đang khoác trên người một bộ sa y mỏng dính màu tím nhạt, chất liệu xuyên thấu đến mức có thể nhìn rõ cơ bụng săn chắc và lồng ngực phập phồng phía sau. Bộ sa y này chính là thứ mà nửa năm trước ta từng ép hắn mặc để tăng thêm chút hứng thú, nhưng lúc đó hắn đã khóc lóc om sòm, thà chết không chịu, còn mắng ta là đồ biến thái, dâm đãng.
Vậy mà bây giờ, hắn lại tự mình mặc nó, chủ động bò lên giường của ta.
Dạ Vũ cúi đầu nhìn ta, đôi mắt phượng sâu thẳm khó dò, trong đó dường như chứa đựng một sự đấu tranh kịch liệt và cả sự nhục nhã tột cùng. Thấy ta tỉnh giấc, vành tai và cổ của hắn lập tức đỏ bừng lên như sắp rỉ máu. Hắn vội vàng quay mặt đi hướng khác, giọng nói hơi run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra nghênh ngang:
“Ngươi... Ngươi đừng hiểu lầm. Ta chỉ là... nửa đêm cảm thấy lạnh, mà trong phòng ta lại không có quần áo tử tế để mặc thôi. Ngươi nhìn cái gì?”
Nói xong, bàn tay thon dài của hắn run run đưa lên, định cởi bỏ dải lụa thắt ngang eo của bộ sa y mỏng manh kia. Dáng vẻ vừa ngượng ngùng, vừa quyến rũ, lại vừa có chút chịu đựng như một đóa hoa bị chà đạp này, nếu là ta của ngày xưa, chắc chắn đã biến thành một con hổ đói mà nhào tới nuốt chửng lấy hắn rồi.
Đúng lúc ta đang nheo mắt nhìn hắn, đám chữ vàng chết tiệt kia lại thình lình xuất hiện, nhảy múa điên cuồng ngay trước mũi ta:
【Hahaha, không hổ là đệ nhất mỹ nam Tiên giới! Cảnh này là thứ bọn ta không nạp VIP thì không được xem đấy à? Ngon mlem mlem quá đi mất!】
【Các bà nhìn kìa, giây tiếp theo chắc chắn là tắt đèn kéo rèm rồi! Nam chính quả nhiên chịu không nổi khi thấy nữ phụ buông tay.】
【Khoan đã, có gì đó sai sai? Nam chính điên rồi à? Chủ động bò lên giường nữ phụ quyến rũ cô ta? Hắn còn mặt mũi nào để đối diện với nữ chính Bạch Diệp nữa?】
【Mấy bà trên lầu đừng có kích động. Nam chính ghét cay ghét đắng nữ phụ, làm sao có chuyện thật lòng được? Bây giờ hắn chỉ đang cố nén sự ghê tởm trong lòng để dò xét xem Long Nguyệt có thật sự từ bỏ hắn hay không thôi. Dù sao nếu Long Nguyệt không đòi sinh trứng nữa, thì làm sao hắn lén tráo trứng gà rừng của Bạch Diệp vào để hút long khí được? Hắn đang dùng mỹ nam kế đó!】
*Mỹ nam kế? Cố nén sự ghê tởm?*
Đọc đến chữ "ghê tởm", đầu óc ta lập tức tỉnh táo lại như vừa bị dội một gáo nước đá mùa đông.
Ta nhìn lại Dạ Vũ. Quả nhiên, mặc dù hắn đang làm ra vẻ quyến rũ, nhưng những ngón tay đang bấm chặt vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu kia đã tố cáo sự thật. Hắn ghét ta đến mức này, ghê tởm cái chạm của ta đến mức này, vậy mà vẫn có thể hạ mình bò lên giường ta vì ả nhân tình và lũ con hoang của hắn.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của ta hoàn toàn biến mất.
Trước khi Dạ Vũ kịp áp sát cơ thể nóng rực của hắn vào người ta, ta đã lạnh lùng vung tay, một luồng chưởng phong mạnh mẽ đánh thẳng vào lồng ngực hắn, đẩy mạnh hắn ngã văng xuống mép giường.
*Bịch!*
Dạ Vũ không kịp phòng bị, ngã nhào xuống đất, bộ sa y mỏng manh xộc xệch để lộ bờ vai trắng buốt. Hắn ôm lấy ngực, ngơ ngác và bàng hoàng ngước lên nhìn ta, dường như không thể tin nổi người nữ nhân từng quỳ gối dưới chân hắn, dâng hết mọi báu vật cho hắn, nay lại ra tay tàn nhẫn với hắn như vậy.
Ta bước xuống giường, từ trên cao nhìn xuống hắn, giọng nói lạnh đến thấu xương:
“Ta đã nói rất rõ ràng vào ban ngày rồi. Ta không sinh trứng với ngươi nữa, và ta cũng không muốn chạm vào ngươi nữa. Dạ Vũ, thu hồi cái bản mặt giả tạo này của ngươi lại đi, nhìn phát tởm. Ngươi mau cút khỏi phòng ta!”
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trong tẩm cung lập tức đóng băng lại.
Sắc mặt của Dạ Vũ trong nháy mắt chuyển từ đỏ bừng sang trắng bệch, rồi lại từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Hắn nghiến chặt răng đến mức phát ra tiếng ken két, lồng ngực phập phồng dữ dội vì nhục nhã.
Một lúc lâu sau, hắn mới chống tay đứng dậy, nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận và tổn thương giả tạo, gằn giọng thốt ra từng chữ:
“Long Nguyệt... Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi đừng quên, năm xưa ai là người đã thề thốt sẽ bảo vệ ta cả đời?”
Ta nhìn hắn, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Làm bộ làm tịch cái gì vậy? Trước đây chạm vào một cái thì đòi sống đòi chết, bây giờ ta buông tay thì lại lôi lời thề năm xưa ra nói? Biết đâu hắn đã vụng trộm sinh một ổ gà rừng với Bạch Diệp rồi, đang chờ ta đến để đổ vỏ cũng nên!
Ta không nói hai lời, gật đầu thật mạnh một cái: “Ta chắc chắn. Cực kỳ chắc chắn.”
Sắc mặt Dạ Vũ tối sầm đến cực điểm. Hắn biết mỹ nam kế đã hoàn toàn thất bại. Hắn thô bạo nhặt chiếc áo choàng dưới đất lên, khoác đại lên người để che đi bộ sa y nhục nhã kia, rồi xoay người bước đi, đầu cũng không ngoảnh lại:
“Được! Vậy ta đi! Hy vọng sau này ngươi đừng cầu xin ta quay lại, đừng có hối hận!”
Nhìn cánh cửa phòng đóng sầm lại, ta khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt.
Hối hận? Có chó mới hối hận với loại tra nam như ngươi!









Bình luận