Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 10

## CHƯƠNG 10: TRỨNG RỒNG PHÁ VỎ, ĐẠI XÀ HÓA THẦN LONG

Kể từ ngày Long Nguyệt đại náo Thiên Sơn, cắt một nửa giang sơn của Phượng tộc nhập vào bản đồ Đông Hải, Tam Giới đã hoàn toàn đổi chủ. Long tộc một lần nữa đứng trên đỉnh cao vinh quang, vạn tộc triều bái, không một ai dám ho he nửa lời.

Trong tẩm cung Long Cung, những ngày này náo nhiệt vô cùng. Quả trứng rồng vàng ròng sau khi hút cạn tinh hoa đất trời và linh khí quý hiếm mang về từ Phượng tộc, nay đã to bằng cả một căn phòng nhỏ, tỏa ra thần quang ngũ sắc chói lòa cả một vùng biển sâu.

Mặc Huyền gần như dọn hẳn ổ vào phòng ấp trứng. Hắn không chịu rời con nửa bước, nửa thân dưới hóa thành cái đuôi rắn đen khổng lồ, bóng bẩy, quấn vòng quanh quả trứng để sưởi ấm, nửa thân trên thì bận rộn bóc long nhãn tiên quả đút cho Long Nguyệt. Đôi mắt xếch màu lục bảo của hắn dán chặt vào những đường vân rồng đang không ngừng chuyển động trên vỏ trứng, đầy vẻ nôn nóng:

“Nương tử, nàng nói xem tiểu long nhi của chúng ta sao mãi chưa chịu ra ngoài thế? Ta đã chuẩn bị sẵn ba mươi rương linh đồ chơi bằng bạch ngọc cho nó rồi.”

Long Nguyệt lười biếng tựa vào ngực hắn, cắn miếng tiên quả ngọt lịm, bật cười:

“Chàng gấp cái gì? Huyết mạch Thần Long và Đại Xà vạn năm kết hợp, đứa trẻ này sinh ra ắt có dị tượng, thiên địa pháp tắc cần thời gian để dung hòa.”

Đúng lúc này, không khí trước mắt hai người đột nhiên vặn vẹo dữ dội. Hàng vạn dòng chữ vàng — màn hình đạn của tương lai xuất hiện rầm rộ, che kín cả trần nhà với tốc độ ánh sáng:

> 【Aaaa! Tập cuối rồi mấy bà ơi! Hóng cảnh tiểu long nhi chào đời quá đi mất!】

> 【Mấy bà nhìn kìa! Bình luận khẩn cấp: Pháp tắc thiên địa đang giáng xuống Thần Long Thiên Kiếp! Trứng rồng phá vỏ cũng là lúc Mặc Huyền phải đối mặt với lôi kiếp để hóa rồng!】

> 【Trời ơi, nhất cử lưỡng tiện! Con chào đời, chồng hóa rồng, Long tộc vạn tuế! Ngọt ngào viên mãn xỉu luôn á!】

> 【Tách thoại ra xem anh Huyền nhà tôi gầm thét vượt kiếp nè! Ngầu đét đèn lẹt luôn chị nhà ơi!】

>

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ trên chín tầng mây của Đông Hải. Màn đêm trong nháy mắt bị xé rách bởi mười vạn đạo tử lôi cuồng bạo, cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ ngay trên đỉnh tẩm cung Long Cung.

Áp lực kinh hoàng từ thiên kiếp giáng xuống khiến vạn dặm sóng biển Đông Hải sôi sục, đám yêu quái nhỏ nhoi sợ hãi trốn sâu dưới đáy bùn không dám nhúc nhích.

*Rắc... Rắc...*

Cùng lúc đó, từ trung tâm tẩm cung, trên bề mặt quả trứng rồng vàng ròng bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt nhỏ. Một luồng long uy viễn cổ, thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng có từ trong vết nứt phóng thẳng lên trời, cộng hưởng với tiếng sấm sét bên ngoài.

Mặc Huyền đứng bật dậy, đôi mắt lục bảo co rút thành một đường chỉ thẳng đứng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch vạn năm của mình đang điên cuồng thức tỉnh, rục rịch muốn phá tan gông xiềng của xà tộc để thăng hoa.

Long Nguyệt lập tức đứng chắn trước mặt hắn, chiến giáp long lân vàng ròng hiện ra trên người, giọng nói dứt khoát, bá đạo:

“Mặc Huyền! Thiên kiếp tới rồi! Hôm nay con chúng ta phá vỏ, chàng cũng phải mượn luồng sinh mệnh lực này để lột xác hóa rồng cho ta! Có ta ở đây, mười vạn tử lôi này không làm gì được chàng cả!”

Mặc Huyền nhìn Long Nguyệt, trong mắt không còn vẻ ngây ngô hằng ngày, mà thay vào đó là sự hoang dã, ngạo nghễ của một đại yêu vương vạn năm. Hắn cười lớn một tiếng, giọng nói vang vọng đầy hào sảng:

“Được! Hôm nay Mặc Huyền ta sẽ hóa rồng, đường đường chính chính sánh bước cùng nương tử ngự trị Tam Giới!”

*Oanh!*

Mặc Huyền hóa thành một con đại hắc xà dài ngàn trượng, lao vút lên không trung, chủ động nghênh đón đạo tử lôi đầu tiên tàn nhẫn bổ xuống.

Luồng sét tím đánh thẳng lên lớp vảy đen của hắn, bắn ra vô số tia lửa điện chói mắt. Mặc Huyền gầm lên đau đớn, nhưng hắn không lùi bước, điên cuồng vận chuyển yêu lực để hấp thu lôi điện, tẩy tủy hoán cốt.

Dưới mặt đất, quả trứng rồng vàng ròng nổ tung.

*Bùm!*

Hào quang ngũ sắc rực rỡ chiếu sáng cả vùng biển sâu. Từ trong đống vỏ trứng vỡ vụn, một chú tiểu thần long nhỏ nhắn, toàn thân bọc một lớp vảy vàng rực lấp lánh bay vút lên. Nó có đôi mắt tròn xoe màu lục bảo giống hệt Mặc Huyền, miệng nhỏ ngậm một viên long châu, vừa ra đời đã biết ngửa cổ phát ra một tiếng long ngâm non nớt nhưng chấn động vạn tộc.

“Cha...! Mẹ...!”

Tiểu long nhi vừa sinh ra đã có thể mở miệng nói chuyện, thân hình nhỏ nhắn lộn nhào một vòng trên không trung, rồi bay thẳng vào lòng Long Nguyệt, cọ cọ cái đầu nhỏ vào vai nàng đầy ỉ ôi.

Long Nguyệt ôm chặt lấy đứa con rồng vàng ròng chân chính của mình, nước mắt xúc động dâng đầy khóe mắt. Nàng ngước nhìn lên bầu trời, thấy Mặc Huyền đang ở đạo lôi kiếp thứ chín mươi chín — đạo lôi kiếp mạnh nhất, thân hình hắn đã đẫm máu, vảy đen rơi rụng lả tả.

“Tiểu Long nhi, đi giúp cha con!”

Long Nguyệt quát lớn, vung tay truyền một luồng bản nguyên long khí thuần khiết nhất vào người đứa trẻ. Tiểu thần long hiểu ý, ngậm long châu, hóa thành một đạo kim quang phóng thẳng lên trời, lao thẳng vào vòng xoáy hắc ám cùng Mặc Huyền đón nhận đạo lôi cuối cùng.

*Đoàng!!!*

Ánh sáng trắng xóa che phủ toàn bộ Tam Giới trong vài nhịp thở.

Khi ánh sáng tan đi, tầng mây đen hoàn toàn bị xé rách, để lộ ra ánh mặt trời rực rỡ rọi xuống mặt biển Đông Hải thanh bình. Trên bầu trời, không còn là con đại hắc xà vạn năm nữa, mà là một cự long màu đen tuyền uy vũ, dài vạn trượng, chân đạp tường vân, bốn móng vuốt rồng sắc nhọn xé rách không gian, tỏa ra long uy tối cao không hề thua kém Long Nguyệt.

Mặc Huyền đã hóa rồng thành công! Hắn trở thành vị Thần Long thứ hai của thế gian này!

Hắc Long khổng lồ lượn một vòng trên chín tầng mây, rồi đáp xuống bên cạnh Long Nguyệt, hóa thành nam tử mặc huyền y lộng lẫy. Đôi mắt lục bảo của hắn giờ đây thâm thúy, mạnh mẽ vô cùng. Hắn dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy cả Long Nguyệt và tiểu thần long vào lòng, bật cười khàn đặc vì hạnh phúc:

“Nương tử... Ta làm được rồi. Từ nay về sau, không ai có thể khinh thường xà tộc ta, cũng không ai có thể mưu hại gia đình ba người chúng ta nữa.”

Tiểu long nhi ở giữa hai người vẫy vẫy cái đuôi nhỏ, ríu rít:

“Cha ngầu quá! Mẹ cũng ngầu quá!”

Trước mắt ba người, dòng chữ vàng của khán giả tương lai b nổ tung thành một cơn mưa hoa hồng và những lời chúc mừng viên mác đầy ngập màn hình:

> 【Hú hét!!! Kết thúc đại viên mãn rồi! Chúc mừng Long Nguyệt tỷ và anh Huyền!】

> 【Cặp đôi Rồng Rắn này ngọt ngào sâu răng luôn á, đứa nhỏ đáng yêu xỉu, vảy vàng mắt xanh đúng là cực phẩm lai!】

> 【Nghĩ lại tên tra nam Dạ Vũ giờ chắc đang làm con gà rừng bị người ta đuổi bắt dưới trần gian mà cười rớt hàm, đúng là lựa chọn đổi chồng của chị nhà quá sáng suốt!】

> 【Tạm biệt bộ truyện siêu sảng khoái này! Long tộc vĩnh hằng!】

>

Long Nguyệt nhìn những dòng bình luận đầy ấm áp kia, khẽ mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt thế giới vô hình ấy.

Nàng tựa đầu vào bờ vai vững chãi của Mặc Huyền, nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, nhìn đứa con nhỏ đang tinh nghịch bay lượn xung quanh. Trận cược thay đổi vận mệnh này, Long Nguyệt nàng rốt cuộc đã giành chiến thắng một cách viên mãn và lộng lẫy nhất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...