Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 11
## NGOẠI TRUYỆN 1: KHI LONG PHU BIẾN THÀNH "HŨ GIẤM CHUA"
Sau ngày đại điển hóa rồng và hạ sinh tiểu long nhi, Long Cung Đông Hải chính thức bước vào những ngày tháng thái bình thịnh trị. Tiểu thần long được đặt tên là Mặc Dao. Thằng bé thừa hưởng toàn bộ vảy vàng rực rỡ của Long Nguyệt nhưng lại giữ nguyên đôi mắt lục bảo xếch và cái tính khí láu lỉnh, hay làm nũng của tộc xà từ cha nó.
Thế nhưng, có một vấn đề lớn phát sinh. Mặc Huyền phát hiện ra vị trí "độc sủng" của mình trong lòng nương tử đã bị lung lay dữ dội.
Sáng sớm, trong tẩm cung ngập tràn hương long diên dịu nhẹ. Long Nguyệt vừa mở mắt đã thấy một cái đuôi rồng màu đen tuyền, bóng bẩy lười biếng gác ngang qua eo mình. Mặc Huyền nằm nghiêng bên cạnh, y phục huyền y lỏng lẻo để lộ bờ ngực săn chắc, đôi mắt lục bảo lim dim nhìn nàng đầy mị hoặc. Hắn vừa định cúi xuống ngậm lấy đôi môi nàng thì một tiếng *bùm* giòn giã vang lên.
Một luồng kim quang nhỏ nhắn từ cửa sổ bay vút vào, trực tiếp chen vào giữa hai người. Mặc Dao trong hình dạng một chú rồng con nhỏ bằng bắp tay, vảy vàng lấp lánh, ra sức dùng cái đầu nhỏ đẩy mặt Mặc Huyền ra xa, rồi cuộn tròn trong lòng Long Nguyệt, ríu rít:
“Mẹ ơi, Dao Nhi đói bụng! Dao Nhi muốn ôm mẹ ngủ!”
Long Nguyệt bật cười, lập tức vòng tay ôm lấy cục vàng nhỏ vào lòng, dốc long lực ôn dưỡng kinh mạch cho con mà hoàn toàn quên mất phu quân bên cạnh.
Mặc Huyền nhìn cái khoảng trống vừa bị con trai thô bạo chiếm mất, gương mặt vốn lười biếng lập tức đen thui như đít nồi. Hắn hừ lạnh một tiếng, cái đuôi rồng đen thô bạo quất mạnh xuống giường một cái, hậm hực ngồi dậy giật lấy chiếc áo choàng khoác lên người.
Đến buổi trưa, cung điện phía Nam Thiên Sơn — vốn thuộc Phượng tộc cũ, nay đã biến thành một đầm lầy nuôi rắn — gửi sớ tấu khẩn cấp về việc có một vài tàn dư của Phượng hoàng tộc muốn âm mưu tạo phản, cướp lại thành trì.
Long Nguyệt ngồi trên vương tọa lật xem sớ tấu, mày liễu khẽ nhướng:
“Đám chim trụi lông này xem ra vẫn chưa chừa. Mặc Huyền, chàng đi một chuyến sang phía Nam, nhổ cỏ tận gốc cho ta.”
Mặc Huyền đang ngồi một bên, lén lút dùng đuôi rồng thọc nhẹ vào hông con trai để đuổi thằng bé ra xa chân Long Nguyệt, nghe vậy liền sáng mắt lên. Hắn lập tức đứng dậy, vẻ mặt chính trực nhưng trong lòng đầy tính toán phúc hắc:
“Được, nương tử giao phó, ta lập tức đi ngay. Nhưng đường sá xa xôi, oán khí Phượng tộc hung hiểm, ta muốn mang theo Dao Nhi đi cùng để thằng bé rèn luyện trận mạc, sau này còn kế thừa đại nghiệp.”
Hắn tính toán rất hay, chỉ cần mang thằng nhóc phiền phức này ném sang phía Nam Thiên Sơn cho đám thủ hạ xà tộc trông coi, hắn có thể một mình trở về độc chiếm nương tử suốt cả tháng trời.
Thế nhưng, Mặc Dao lại thông minh hơn hắn tưởng. Thằng bé lập tức hóa thành hình người — một tiểu hài tử ba tuổi bụ bẫm, mắt xanh xếch ngược — lao đến ôm chặt lấy đùi Long Nguyệt, òa khóc nức nở:
“Không đi! Cha xấu xa! Lần trước cha mang con ra đầm lầy, suýt chút nữa lấy đuôi rắn ném con cho cá sấu ăn! Con muốn ở với mẹ cơ!”
Long Nguyệt nghe vậy, ánh mắt lạnh lùng lập tức phóng thẳng về phía Mặc Huyền.
Mặc Huyền giật thót mình, vảy rồng trên cổ suýt chút nữa dựng đứng lên. Hắn vội vàng xua tay, nặn ra một nụ cười vô tội:
“Nương tử, nàng đừng nghe nó ngậm máu phun người! Ta chỉ là... chỉ là huấn luyện khả năng bơi lội của nó thôi mà!”
“Chàng tự mình đi đi. Trong vòng ba ngày không dẹp xong loạn đảng phía Nam, tháng này đừng hòng bước vào cửa phòng ngủ.” Long Nguyệt thẳng thừng ban phát thánh chỉ.
Mặc Huyền đau khổ ôm ngực hộc máu, hậm hực quay người xé rách không gian bay thẳng về phía Nam Thiên Sơn. Trong lòng hắn âm thầm hạ quyết tâm, chuyến này đi phải lột sạch lông đám chim kia để giải tỏa cục tức này.
Đêm hôm sau, khi Mặc Huyền còn đang bận rộn dùng lôi hỏa thiêu rụi sào huyệt cuối cùng của tàn dư Phượng tộc tại Thiên Sơn, Long Nguyệt ở Long Cung đang chuẩn bị đi ngủ thì trước mắt nàng, hàng vạn dòng chữ vàng — màn hình đạn lại đột ngột xuất hiện bảo hồng:
> 【Hahaha! Mấy bà ơi xem kìa! Anh Huyền bạo chúa thực sự, ghen với con trai mà điên cuồng vả mặt Phượng tộc để trút giận kìa!】
> 【Khoan đã, cảnh báo! Tên Dạ Vũ biến thành gà rừng dưới trần gian đang bị một đám thợ săn đuổi bắt, hắn vô tình nhặt được một mảnh tàn hồn của Phượng Vương cổ, đang định dùng tà thuật hiến tế linh hồn để nguyền rủa tiểu long nhi Mặc Dao kìa!】
> 【Trời ơi, tà thuật hiến tế này nhắm thẳng vào huyết mạch nhỏ tuổi, Dạ Vũ điên rồi! Hắn đang ở ngọn núi phía sau Đông Hải kìa!】
> 【Long Nguyệt tỷ ơi! Đi săn gà rừng thôi chị ơi! Đập chết nó đi!】
>
Long Nguyệt đọc đến đây, sát khí kinh thiên động địa lập tức bùng nổ. Nàng nhìn sang Mặc Dao đang ngủ say sưa bên cạnh, khẽ phất tay lập ra một tầng kết giới bảo hộ tuyệt đối, sau đó một mình cầm Long Thần Kiếm, hóa thành một đạo hồng quang xé rách màn đêm, lao thẳng về phía ngọn núi hoang sau biển.
Tại một hang động tối tăm đầy mùi hôi thối ở phàm trần.
Con gà rừng Dạ Vũ trụi lông, gầy trơ xương đang dùng mỏ mổ rách da thịt của chính mình, lấy máu vẽ thành một trận pháp hiến tế quỷ dị trên mặt đất. Giữa trận pháp là một mảnh xương phượng khô khốc tỏa ra làn khói đen kịt. Gương mặt gà của hắn vặn vẹo, phát ra tiếng cười khàn đặc đầy rùng rợn:
“Long Nguyệt... Mặc Huyền... Các ngươi phế ta, ta sẽ bắt con của các ngươi phải chôn cùng! Chết đi! Lũ súc sinh...!”
*Đoàng!*
Một đạo kim lôi từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh sập toàn bộ đỉnh hang động.
Long Nguyệt đáp xuống giữa đống đổ nát, chiến giáp long lân tỏa hào quang rực rỡ, thanh thần kiếm trong tay rỉ ra sát khí lạnh thấu xương. Nàng không nói hai lời, vung kiếm chém đứt đôi mảnh xương phượng khô khốc, đập tan trận pháp hiến tế trong nháy mắt.
Dạ Vũ bị dư chấn hất văng vào vách đá, hộc máu mồm, hoảng sợ nhìn nữ tử như chiến thần trước mặt:
“Ngươi... sao ngươi lại tìm được đến đây...?”
“Dạ Vũ, một con gà rừng như ngươi, đến tư cách làm phân bón cho Đông Hải của ta cũng không xứng.”
Long Nguyệt lạnh lùng lên tiếng. Nàng đang định vung kiếm kết liễu mạng sống của hắn thì một luồng hắc khí cuồn cuộn từ bên ngoài lao vào.
Hắc Long khổng lồ vạn trượng xé rách hư không đáp xuống. Mặc Huyền vừa dẹp xong loạn đảng ở phía Nam, cảm nhận được long khí của vợ dao động liền điên cuồng dùng bí thuật dịch chuyển tức thời trở về. Hắn hóa thành hình người, gương mặt tràn ngập sát khí và bụi bặm chiến trường, nhìn thấy con gà rừng Dạ Vũ dưới đất liền cười gằn một tiếng tàn nhẫn:
“Nương tử, loại súc sinh bẩn thỉu này sao phải phiền đến tay nàng nhuốm máu?”
Mặc Huyền bước tới, cái đuôi rồng đen thô bạo quấn chặt lấy con gà rừng Dạ Vũ, nhấc bổng lên cao. Đồng tử lục bảo của hắn dựng đứng đầy dã tính:
“Ngươi dám rắp tâm nguyền rủa con trai ta? Tuy rằng ta rất ghét thằng nhóc ranh mãnh kia vì nó hay tranh giành nương tử với ta, nhưng nó là cốt nhục của Long Nguyệt, là do ta sinh ra! Ai cho phép một con gà quay như ngươi chạm vào nó?”
Nói xong, Mặc Huyền há miệng, một ngụm hắc hỏa yêu lực ngút trời phun ra, trực tiếp thiêu rụi con gà rừng Dạ Vũ thành tro bụi ngay trên không trung, không để lại một chút dấu vết nào trên cõi đời này. Kẻ phản bội năm xưa, đến đây là hoàn toàn thần hình câu diệt, vĩnh viễn biến mất khỏi Tam Giới.
Dọn dẹp xong rác rưởi, Mặc Huyền lập tức thu hồi sát khí, biến lại thành bộ dạng ngoan ngoãn, bám người. Hắn lao đến ôm chầm lấy eo Long Nguyệt, cái đuôi rồng quấn quýt lấy chân nàng, dụi đầu vào cổ nàng làm nũng:
“Nương tử, ta nhớ nàng chết đi được. Ta đã dẹp xong lũ chim phía Nam trong vòng một ngày rồi, nàng xem ta có giỏi không? Đêm nay... có thể cho ta trở lại phòng ngủ, không cho thằng nhóc kia vào phá đám nữa được không?”
Long Nguyệt nhìn phu quân đại long vừa mới tàn nhẫn giết địch, chớp mắt đã biến thành một hũ giấm chua bám người, nàng vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, liền ôm lấy cổ hắn, hôn mạnh lên môi hắn một cái:
“Được, chiều ý chàng. Đêm nay đóng chặt cửa tẩm cung, chỉ có hai chúng ta.”
Mặc Huyền nghe vậy liền sung sướng gầm nhẹ một tiếng, bế thốc nàng lên, xé rách không gian hướng thẳng về phía Long Cung, bỏ lại ngọn núi hoang phía sau dạt dào sóng biển.









Bình luận