Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 12
## NGOẠI TRUYỆN 2: ĐÊM TỊNH TIÊN CỦA THẦN LONG VÀ HẮC LONG
Cánh cửa tẩm cung bằng ngọc thạch nặng nề khép lại, phong ấn hoàn toàn trận pháp cách âm tuyệt đối với thế giới bên ngoài. Để đề phòng đứa con trai nhỏ lẻn vào phá đám, Mặc Huyền thậm chí còn tinh vi dựng lên ba tầng kết giới ngọc bảo xung quanh giường lớn.
Trong phòng, ngọn nến đỏ lập lòe, tỏa ra hương long diên dịu nhẹ bao phủ không gian. Sự mát lạnh từ những viên dạ minh châu khảm trên trần nhà hòa quyện với cái nóng hừng hực đang bốc lên từ cơ thể của hai vị Thần Long tối cao, tạo nên một bầu không khí ái muội đến nghẹt thở.
Mặc Huyền điên cuồng áp sát Long Nguyệt vào cánh cửa đá. Thân hình cao lớn, săn chắc của hắn đổ sụp xuống, tảng lồng ngực dày rộng ép chặt lấy bờ vai nhỏ nhắn của nàng. Ánh mắt hắn hừng hực ngọn lửa độc chiếm, đôi đồng tử màu lục bảo dựng đứng như dã thú tìm thấy con mồi sau chuỗi ngày bị bỏ đói.
“Nương tử... cả một tháng nay nàng chỉ ôm thằng nhóc kia ngủ.” Hắn khàn giọng lầm bầm, bên tai đỏ ửng đầy uất ức. “Đêm nay, một phân một ly ta cũng không nhường cho ai cả.”
Long Nguyệt khẽ nhếch môi, ngửa đầu nhìn phu quân của mình. Nàng không những không đẩy ra, trái lại còn đưa hai tay lên ôm chặt lấy cổ hắn, những ngón tay luồn vào mái tóc đen dài xõa tung của hắn, ghé sát tai thì thầm:
“Đã bảo là chiều ý chàng rồi mà? Long phu của ta, chàng còn dong dài cái gì?”
Lời vừa dứt, Mặc Huyền như một con đê vỡ bờ, hoàn toàn đánh mất sự kiềm chế. Hắn thô bạo cúi xuống, ngậm chặt lấy đôi môi mềm mại của nàng, nụ hôn nồng nhiệt, cuồng dã mang theo bản năng nguyên thủy nhất của loài xà tộc năm xưa. Chiếc lưỡi lưỡng tiêm linh hoạt tiến vào càn quét, mút mát từng chút mật ngọt, bá đạo tuyên cáo chủ quyền.
“Ưm...”
Long Nguyệt rên khẽ một tiếng khi bàn tay to lớn, thô ráp của Mặc Huyền không kiên nhẫn nổi nữa, thô bạo giật đứt dải lụa buộc quanh eo nàng. Bộ chiến y màu đỏ thẫm rách rưới rơi rụng xuống sàn đá, để lộ ra thân hình ngọc ngà, đường cong uốn lượn quyến rũ và làn da trắng ngần lấp lánh như bạch ngọc dưới ánh nến.
Mặc Huyền thở dốc dữ dội, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn thấy những dấu vết màu hồng nhạt do chính mình lưu lại từ trước. Hắn vùi đầu vào chiếc cổ thon dài của nàng, gặm cắn, mút mát một cách đầy dã tính từ xương quai xanh trượt dần xuống bầu ngực căng đầy. Mỗi nơi hắn đi qua đều rực lên ngọn lửa tình ái nóng bỏng.
Thân hình hắn đột ngột thay đổi, nửa thân dưới hóa thành một chiếc đuôi rồng màu đen tuyền khổng lồ, lớp vảy đen lấp lánh thứ ánh sáng huyền bí, trơn nhẵn và mát lạnh. Chiếc đuôi rồng bá đạo quấn chặt lấy thắt lưng và đôi chân thon dài của Long Nguyệt, kéo sát nàng vào lớp cơ bụng sáu múi săn chắc, rắn rỏi đang đẫm mồ hôi của hắn.
Sự va chạm giữa lớp vảy rồng mát lạnh ở đuôi và làn da nóng bỏng của hai người kích phát một luồng khoái cảm cực hạn, khiến cả hai vị Thần Long đều run rẩy. Long lực màu vàng ròng của Long Nguyệt và hắc hỏa yêu lực của Mặc Huyền bộc phát, quấn quýt lấy nhau thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ quanh chiếc giường ngọc rộng lớn.
Mặc Huyền thô bạo bế thốc nàng lên, ném nhẹ xuống lớp nệm gấm mềm mại. Hắn lập tức phủ thân hình cường tráng xuống, tách hai chân nàng ra. Khi sự kết hợp mạnh mẽ, nguyên thủy diễn ra, Long Nguyệt không kìm được mà ngửa cổ gầm nhẹ lên một tiếng long ngâm đầy thỏa mãn.
Sự tương hợp tuyệt đối về mặt huyết mạch khiến thần hồn của cả hai như hòa làm một. Mặc Huyền điên cuồng luật động, cơ thể hắn mềm dẻo như một sợi dây leo nhưng lại chứa đựng sức mạnh bộc phát kinh người. Từng đợt va chạm mạnh mẽ, sâu hoắm khiến chiếc giường ngọc phát ra những tiếng cót két trầm đục liên hồi.
Mười ngón tay của Long Nguyệt bấu chặt vào bờ vai rộng, rắn chắc của phu quân, móng tay rồng sắc nhọn cào ra những vệt đỏ dài trên tấm lưng trần của hắn, nhưng điều đó chỉ càng làm Mặc Huyền thêm điên cuồng, động tác càng lúc càng nhanh và thô bạo hơn. Hắn vừa thở dốc vừa cúi xuống hôn lấy những giọt mồ hôi trên trán nàng, giọng nói khàn đặc đầy quyến luyến:
“Nương tử... nói nàng chỉ cần một mình ta thôi... nói đi...”
Long Nguyệt bị luồng khoái cảm mãnh liệt cuốn trôi, đầu óc mê muội, chỉ biết chủ động quấn chặt lấy chiếc đuôi rồng của hắn, nức nở đáp:
“Chỉ... chỉ cần chàng... Mặc Huyền... chậm một chút...”
Nhưng con hắc rồng đang lên cơn ghen và thèm khát suốt một tháng qua làm sao có thể dừng lại. Tiếng thở dốc trầm thấp của nam tử và tiếng rên rỉ dồn dập, ngọt ngào của nữ tử hòa quyện vào nhau, kéo dài liên miên suốt từ canh ba cho đến tận khi ánh bình minh của ngày mới lọt qua tầng tầng kết giới, rọi vào tẩm cung một màu vàng ấm áp.
Sáng hôm sau, Long Nguyệt lười biếng mở mắt, toàn thân rã rời nhưng thần thanh khí sảng.
Mặc Huyền đã tỉnh từ lâu, hắn nằm nghiêng bên cạnh, chiếc đuôi rồng đen tuyền vẫn lười biếng quấn chặt lấy eo nàng như cũ. Ánh mắt hắn ngập tràn sự thỏa mãn, dịu dàng vô hạn nhìn nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý của kẻ vừa thắng trận.
Thấy nàng cử động, hắn liền cúi xuống hôn một cái thật kêu lên môi nàng:
“Nương tử, tối qua ta phục dịch nàng có tốt không? So với thằng nhóc con kia thì ai làm nàng vui hơn?”
Long Nguyệt tức giận đập vào lồng ngực hắn một cái, nhưng trong lòng lại ngọt ngào khôn xiết. Đột nhiên, từ bên ngoài kết giới vang lên tiếng đập cửa *bùm bùm* quen thuộc kèm theo tiếng khóc rấm rứt của tiểu long nhi Mặc Dao:
“Mẹ ơi! Cha xấu xa lại nhốt mẹ trong phòng rồi! Mẹ mở cửa cho Dao Nhi vào với!”
Mặc Huyền nghe thấy tiếng con trai, gương mặt vừa đắc ý lập tức méo xệch, hắn gầm nhẹ một tiếng, siết chặt đuôi rồng ôm lấy vợ, hậm hực lầm bầm:
“Cái thằng nhóc ranh con này, sớm muộn gì ta cũng ném nó về lại Đầm Vân Mộng!”
Long Nguyệt nhìn hũ giấm chua khổng lồ này, không nhịn được mà ôm lấy cổ hắn, bật cười vang vọng cả căn phòng hỷ.









Bình luận