Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 13
## NGOẠI TRUYỆN 3: KHI KHÔNG KHÍ LONG CUNG ĐỔI MÀU: TIỂU CÔNG CHÚA RA ĐỜI!
Hơn một trăm năm sau ngày Mặc Dao chào đời, Long Cung Đông Hải lại một lần nữa đón nhận dị tượng. Nhưng lần này, lôi kiếp không cuồng bạo, hắc ám như ngày trước, mà là vạn dặm mây hồng bao phủ, nước biển chuyển sang màu lấp lánh như dát kim sa, mùi hương hoa sen thanh khiết thoang thoảng khắp vạn dặm.
*Rắc!*
Một tiếng động giòn giã vang lên trong tẩm cung. Quả trứng rồng thứ hai có kích thước nhỏ nhắn, khoác trên mình lớp vỏ màu hồng ngọc lấp lánh chính thức nứt vỏ.
Một bé gái nhỏ nhắn, mọc ra hai chiếc sừng rồng nhỏ xíu màu hồng ngọc, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả một bầu trời sao, miệng nhỏ chúm chím khẽ "oa oa" hai tiếng.
Long Nguyệt còn chưa kịp vươn tay bế con, thì một bóng đen đã nhanh như chớp lao vút tới.
Mặc Huyền bế xốc tiểu công chúa lên, nâng niu như nâng báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Đôi mắt lục bảo vốn hung ác, ngạo nghễ của Hắc Long vạn năm giờ đây tràn ngập sự dịu dàng nhu hòa đến mức có thể chảy ra nước. Hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt nhỏ nhắn của con gái, vảy rồng trên cổ vì quá kích động mà chuyển sang màu hồng nhạt.
"Nương tử! Nàng nhìn xem! Con gái! Là con gái giống hệt nàng!"
Mặc Huyền hét lên, giọng điệu run rẩy vì sung sướng. Cái đuôi rồng đen tuyền khổng lồ của hắn dưới đất điên cuồng quất mạnh liên tục vào sàn ngọc thạch phát ra những tiếng *bùm bùm bùm* long trời lở đất, vui mừng đến mức suýt chút nữa làm sập luôn tẩm cung.
Mặc Dao lúc này đã là một thiếu niên vảy vàng mắt xanh, nghe tiếng động liền tò mò thò đầu vào nhìn, ghé mắt bảo:
"Cha, cho con xem muội muội một chút..."
"Cút ra xa!" Mặc Huyền lập tức nghiêng người, lấy tấm lưng rộng lớn che chắn hoàn toàn tiểu công chúa, đôi mắt lục bảo sầm xuống đầy cảnh giác nhìn con trai: "Tay chân con thô lỗ, vảy vàng lại sắc nhọn, lỡ làm trầy xước làn da mềm mại của muội muội thì sao? Ra ngoài đầm lầy mà chơi với rắn đi!"
Mặc Dao: "..."
Thằng bé tức tối quay sang nhìn mẹ cầu cứu, nhưng Long Nguyệt lúc này cũng đang dở khóc dở cười nhìn phu quân mình. Xem ra, thời thế thay đổi thật rồi. Ngày xưa có đứa con trai thì hắn ghen tị, hắt hủi, giờ có con gái thì hắn sủng lên tận trời xanh.
Tiểu công chúa được đặt tên là Mặc Linh. Từ khi có Mặc Linh, tôn nghiêm của Hắc Long Thần Vương uy trấn Tam Giới hoàn toàn biến mất sạch sành sanh.
Một ngày nọ, các trưởng lão của Xà tộc và các sứ giả Phượng tộc cũ đến Long Cung dâng sớ tấu tiến cống. Bọn họ vừa bước vào đại điện, nhìn lên vương tọa thì tất cả đều đồng loạt hóa đá tại chỗ.
Mặc Huyền — vị bạo chúa khét tiếng vừa một tay diệt gọn vạn quân ngày trước — lúc này đang nằm rạp dưới sàn đá cẩm thạch, hóa thành một con Hắc Long thu nhỏ dài chừng mười trượng.
Trên đầu hắn, cặp sừng rồng uy vũ đang bị một cô bé ba tuổi mặc váy hồng ngọc cột vào hai chiếc nơ bướm màu hồng cánh sen lòe loẹt. Chưa hết, tiểu công chúa Mặc Linh còn đang dùng hàm răng sữa nhỏ xíu, hì hục gặm gặm vào cái đuôi rồng đen của hắn để mài răng, nước dãi chảy ròng ròng trên lớp vảy rồng đen quý giá.
Mặc Huyền không những không giận, ngược lại còn cúi thấp đầu, dùng móng vuốt rồng khổng lồ nhưng vô cùng nhẹ nhàng khẽ đẩy một viên định hải thần châu rực rỡ đến trước mặt con gái, giọng nói dịu dàng đến mức khiến đám thuộc hạ đứng dưới nổi hết da gà:
"Linh Nhi ngoan, gặm đuôi cha có đau răng không con? Gặm viên trân châu này đi, cha vừa mới lặn xuống rãnh biển sâu nhất để tìm về cho con mài răng đấy."
Các trưởng lão quỳ phía dưới đưa mắt nhìn nhau, lén lau mồ hôi hột:
"Khụ... Khải bẩm Thần Vương, đây là sớ tấu về việc phân chia lại đất đai phía Nam..."
"Để đó đi!" Mặc Huyền không thèm ngẩng đầu lên, đuôi rồng khẽ ngoáy một cái làm nũng với con gái: "Hôm nay bản tọa bận làm đồ chơi cho tiểu công chúa, chuyện chính sự ngày mai bàn tiếp. Các ngươi lui ra hết đi, đừng làm ồn đến Linh Nhi."
Long Nguyệt từ hậu điện bước ra, nhìn thấy cảnh tượng phu quân bị con gái "hành hạ" đến mức dở khóc dở cười này, liền đi tới, khoanh tay đứng nhìn:
"Mặc Huyền, chàng chiều hư con rồi đấy. Định hải thần châu là thánh vật hộ trận của Đông Hải, chàng lại mang cho nó mài răng?"
Nghe thấy giọng Long Nguyệt, Mặc Huyền lập tức hóa lại thành hình người. Hắn một tay bế thốc con gái lên, tay kia nhanh nhẹn ôm lấy eo Long Nguyệt, cái đuôi rồng lại theo thói quen quấn lấy chân nàng. Hắn cười nịnh nọt:
"Nương tử nói gì vậy, thánh vật thì có là gì, chỉ cần Linh Nhi thích, ta lên chín tầng mây vặt vương miện của Thiên Đế xuống cho con chơi cũng được. Đúng không con gái yêu?"
Mặc Linh cái miệng nhỏ dính đầy nước dãi, ríu rít hùa theo cha:
"Đúng ạ! Cha thương Linh Nhi nhất!"
Đến buổi tối, sau khi dỗ dành tiểu công chúa ngủ say ở cung điện riêng, Mặc Huyền mới như trút được gánh nặng, vội vàng lẻn về tẩm cung hoàng gia.
Cánh cửa vừa đóng lại, hắn đã lập tức áp sát Long Nguyệt vào giường gấm, bộ huyền y trên người trút bỏ nhanh như chớp. Đôi mắt lục bảo hừng hực lửa tình, chiếc đuôi rồng đen tuyền bá đạo quấn chặt lấy eo nàng, kéo sát hai cơ thể nóng rực vào nhau.
"Nương tử... ban ngày ta phải chia sẻ thời gian cho con gái rồi." Hắn khàn giọng thì thầm, bờ môi ấm áp điên cuồng gặm cắn lên chiếc cổ thon dài của nàng: "Ban đêm, nàng phải bù đắp cho ta gấp đôi."
Long Nguyệt bật cười, chủ động ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn, ngón tay luồn vào mái tóc đen xõa tung:
"Chàng xem con gái như báu vật, ta còn tưởng chàng quên mất ta rồi chứ?"
"Làm sao có thể?" Mặc Huyền gầm nhẹ một tiếng, nụ hôn nồng nhiệt, cuồng dã mang theo long lực cuồn cuộn lập tức chặn đứng môi nàng.
Hắn thô bạo nhưng cũng đầy yêu chiều mà luật động, chiếc đuôi rồng siết chặt lấy đôi chân thon dài của nàng, đẩy hai người vào vòng xoáy khoái cảm cực hạn. Trong căn phòng ngập tràn sắc đỏ, tiếng thở dốc trầm thấp của nam tử và tiếng rên rỉ dồn dập, ngọt ngào của nữ tử lại một lần nữa vang lên, kéo dài liên miên bất tận dưới sự bao bọc của tầng tầng kết giới.
Long Cung Đông Hải, từ nay về sau, không chỉ có long uy tối cao, có tình yêu nồng nhiệt của hai vị Thần Long, mà còn ngập tràn tiếng cười của một gia đình bốn người hạnh phúc viên mĩ.
Hết
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.













Bình luận