Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 2
## CHƯƠNG 2: ĐÊM THĂM DÒ THẤT BẠI VÀ QUYẾT ĐỊNH ĐỔI MỤC TIÊU
Dạ Vũ rời đi, mang theo cả một bầu không khí u ám và tiếng đóng cửa rầm trời. Ta đứng giữa phòng, nhìn căn phòng trống trải mà lòng chẳng chút gợn sóng, ngược lại còn thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Có chó mới hối hận.
Ta leo trở lại giường, kéo chăn trùm kín đầu, định bụng sẽ đánh một giấc thật ngon để lấy sức ngày mai đi “bắt” một vị Long phu mới. Thế nhưng, đời không như là mơ, nằm trằn trọc mất mười phút, ta phát hiện ra mình hoàn toàn mất ngủ. Cái cảm giác bị một kẻ rắp tâm lừa gối, biến mình thành cái máy cấp tu vi miễn phí nó cứ nghẹn ứ ở cổ họng, vừa tức vừa buồn nôn.
Ta ngồi bật dậy, vuốt lại mái tóc dài hơi rối, dứt khoát gọi hệ thống bình luận — hay cái thứ chữ vàng kỳ quái kia ra xem tiếp.
*“Hiện hình ra cho ta.”* Ta thầm nghĩ trong đầu.
Ngay lập tức, một màn sương mờ ảo hiện lên, những dòng chữ vàng bắt đầu nhảy múa một cách hỗn loạn. Có vẻ như đám "khán giả" bí ẩn kia vẫn chưa ngủ, bọn họ đang bàn tán vô cùng xôn xao về màn lật kèo vừa rồi của ta.
> 【Trời ơi cứu tôi! Đã cái nư gì đâu á! Nữ phụ Long Nguyệt hôm nay ăn trúng cái gì mà tỉnh táo đột xuất vậy? Một chưởng đẩy bay nam chính, không một chút do dự luôn!】
> 【Mấy bà có thấy mặt Dạ Vũ lúc đó không? Tái mét như gà cắt tiết! Hắn cứ tưởng dùng chút sắc tướng là có thể dắt mũi được rồng, ai ngờ bị ăn nguyên một cái vạt tai tinh thần.】
> 【Nhưng mà mọi người ơi, Dạ Vũ điên rồi thật à? Hắn từ bỏ lòng tự trọng của đệ nhất mỹ nam Tam Giới để bò giường, chứng tỏ áp lực từ phía Bạch Diệp lớn lắm rồi. Hình như ổ trứng gà rừng của ả ta bên ngoài sắp không nhịn nổi nữa, oán khí bắt đầu rò rỉ, nếu không có long khí của Long Nguyệt áp chế thì tụi nó sẽ biến thành trứng thối hết!】
> 【Đúng đúng, tập tiếp theo theo nguyên tác là Dạ Vũ sẽ lừa Long Nguyệt ký vào khế ước cộng sinh huyết mạch, lấy danh nghĩa là để "minh chứng tình yêu", thực chất là để hút cạn 500 năm tu vi của nàng ta một lần duy nhất. May quá, tình tiết bị bẻ lái rồi!】
>
Đọc đến đây, ta lạnh lùng cười một tiếng, sát khí trong mắt suýt chút nữa phóng ra ngoài làm cháy cả rèm giường.
Khế ước cộng sinh huyết mạch? Hút cạn 500 năm tu vi?
Dạ Vũ ơi Dạ Vũ, lòng dạ của ngươi đúng là còn độc hơn cả nọc rắn. Ta tự hỏi năm xưa tại sao mình lại có thể mù quáng đến mức dốc hết lòng hết dạ vì một con súc sinh bọc da người như thế. May mà ông trời có mắt, cho ta nhìn thấy những dòng chữ này, nếu không thì không quá vài năm nữa, Long tộc cuối cùng trên đời này sẽ trở thành một bộ xương khô dưới chân hắn.
Ta gạt mấy dòng bình luận chửi bới sang một bên, lướt tìm dòng thông tin về vị "đại xà vạn năm" mà lúc nãy có người nhắc tới.
> 【Nói đi cũng phải nói lại, nếu Long Nguyệt không thèm Dạ Vũ nữa, thì cổ phải đi tìm Mặc Huyền ở Đầm Vân Mộng gấp. Mặc Huyền là đại xà đen vạn năm, huyết mạch vô cùng thuần khiết, chỉ thiếu nửa bước nữa là vượt kiếp hóa rồng. Thân hình hắn săn chắc, tính cách lại thẳng thắn, có thù tất báo, hợp với Long Nguyệt như hai mảnh ghép vậy.】
> 【Chuẩn luôn! Nghe nói Mặc Huyền vẫn luôn độc thân bấy lâu nay vì chê đám yêu quái quanh đầm quá xấu. Hơn nữa, rồng và rắn mà kết hợp thì tỉ lệ sinh trứng rồng là 100%, không lo thai giả mang thai thật gì hết. Đứa con sinh ra chắc chắn là một tiểu thần long nghịch thiên!】
>
*"Đầm Vân Mộng, Mặc Huyền..."* Ta nhẩm đi nhẩm lại cái tên này, trong lòng lập tức hạ quyết tâm.
Sinh trứng rồng là đại kế cả đời của ta, tuyệt đối không thể trì hoãn. Dạ Vũ đã phế, vậy thì con hắc xà này chính là mục tiêu tiếp theo. Ta không cần hắn phải yêu ta, ta chỉ cần huyết mạch của hắn. Long tộc ta xưa nay hành sự thẳng thắn, thích là cướp, muốn là ép, không cần phải chơi mấy trò tình cảm sướt mướt giả tạo.
Nghĩ là làm, ta đứng dậy thay một bộ kình y màu đỏ thẫm bó sát người, mái tóc dài được buộc cao lên bằng một dải lụa vàng, trông vô cùng mạnh mẽ và dứt khoát. Ta dắt theo thanh Long Thần Kiếm bên hông, quay đầu nhìn tẩm cung một lần cuối, rồi hóa thành một luồng hồng quang, xé rách màn đêm lao thẳng về phía Đầm Vân Mộng.
Đầm Vân Mộng nằm ở vùng ranh giới giữa Yêu giới và Nhân giới, quanh năm sương mù bao phủ, chướng khí mịt mù. Nơi đây là địa bàn của vạn tộc xà yêu, sâu không thấy đáy.
Khi ta đáp xuống bờ đầm, đồng hồ cát mới chỉ đến canh tư. Gió đêm thổi qua mang theo mùi tanh nồng của bùn đất và nước độc. Cảnh tượng này so với vẻ thanh tịnh, tiên khí lượn lờ ở Long Cung đúng là một trời một vực, nhưng ta lại thấy vô cùng thích thú. Nơi hoang dã thế này mới nuôi dưỡng ra được những chiến binh dẻo dai nhất.
Ta đứng trên một tảng đá lớn, thả ra một chút long uy của bản thân. Áp lực của Thần Long thượng cổ như một ngọn núi lớn đột ngột giáng xuống, khiến cho mặt nước Đầm Vân Mộng đang yên ả bỗng nhiên sôi sục, sóng đánh dữ dội vào bờ. Đám yêu quái nhỏ nhoi trốn dưới đáy đầm cảm nhận được huyết mạch áp chế, tất cả đều run rẩy co cụm lại, không một con nào dám ló đầu lên.
*"Mặc Huyền! Mau cút ra đây gặp ta!"*
Giọng nói của ta được khuếch đại bằng long lực, vang dội khắp vạn dặm Đầm Vân Mộng, làm chấn động cả những vách đá xung quanh.
Một vệt đen khổng lồ từ dưới đáy đầm sâu hoắm bỗng nhiên lao vút lên không trung, xé toạc màn sương mù dày đặc. Đó là một con đại hắc xà dài tới trăm trượng, vảy đen trên người lấp lánh như những viên hắc ngọc, tỏa ra thứ yêu khí ngút trời.
Con hắc xà kia lộn nhào một vòng trên không, rồi đáp xuống một ngọn núi đá đối diện ta, hóa thành một nam tử mặc huyền y lụa đen.
Hắn có một mái tóc dài màu đen tuyền nửa buộc nửa xõa, đôi mắt xếch màu lục bảo lấp lánh đầy nguy hiểm và ngạo nghễ. Trên gương mặt góc cạnh, nam tính của hắn, ở vùng cổ vẫn còn vương lại vài chiếc vảy rắn màu đen chưa hóa hết, càng làm tăng thêm vẻ hoang dã, mị hoặc. Thân hình hắn cao lớn, bờ vai rộng, eo thon, đúng như những gì bình luận đã miêu tả — mlem hơn Dạ Vũ gấp mười lần! Cái tên Dạ Vũ kia trông cứ như một bộ xương khô mềm yếu, còn nam tử trước mắt này lại tràn đầy sức mạnh bộc phát.
Mặc Huyền vừa xuất hiện đã tràn ngập sát khí, đôi mắt lục bảo nhìn chằm chằm vào ta, gằn giọng hỏi:
“Ai dám cả gan đến Đầm Vân Mộng gây sự, phá hỏng giấc ngủ của bản tọa? Ngươi chán sống rồi có phải không?!”
Ta nhếch môi cười, tay phải đặt lên chuôi kiếm: “Ngươi chính là Mặc Huyền?”
“Biết danh tiếng của bản tọa còn không mau cút?” Mặc Huyền hừ lạnh, tay áo vung lên, một luồng yêu lực màu đen hóa thành vô số những con rắn nhỏ lao thẳng về phía ta.
“Đến rất đúng lúc!”
Ta hét lớn một tiếng, Long Thần Kiếm ra khỏi vỏ. Một đạo kiếm quang màu vàng ròng chói mắt chém đôi luồng yêu lực của hắn. Ta không nói hai lời, lập tức lao lên, cùng hắn lao vào một trận chiến ngay giữa đêm tối.
Mặc Huyền quả không hổ danh là xà yêu vạn năm, thực lực của hắn mạnh hơn đám yêu vương thông thường rất nhiều. Thân thủ của hắn nhanh nhẹn như quỷ mị, ra đòn hiểm hóc, mỗi một chiêu đều nhắm vào tử huyệt. Thế nhưng, hắn mạnh thì mạnh, đối thủ của hắn lại là ta — con rồng cuối cùng thừa kế toàn bộ tu vi của viễn cổ Long tộc.
Hơn nữa, rồng là thiên địch của rắn. Sự áp chế về mặt huyết mạch khiến cho yêu lực của Mặc Huyền khi đến gần ta tự động bị giảm đi ba phần sức mạnh.
Trận đấu diễn ra vô cùng kịch liệt, đất đá bay tứ tung, sương mù bị quét sạch. Chưa đầy nửa nén hương sau, ta đã tìm được sơ hở của hắn, một chưởng đánh thẳng vào bả vai Mặc Huyền, đồng thời mũi Long Thần Kiếm đã vững vàng dừng lại ngay trước cổ họng hắn, chỉ cần tiến thêm một phân nữa là có thể xuyên thủng huyết quản.
Mặc Huyền lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào vách đá. Vảy rắn trên cổ hắn vì kích động mà dựng đứng lên, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Hắn thở hổn hển, nhìn mũi kiếm trước mắt, rồi nhìn ta bằng ánh mắt vừa phẫn nộ vừa khiếp sợ:
“Thần long uy áp... Ngươi là Hoa Nguyệt Long Vương của Long Cung?”
Ta thu kiếm lại, khoanh tay trước ngực, thản nhiên đáp: “Chính là ta. Giờ thì chịu thua chưa?”
Mặc Huyền khom lưng, lau vệt máu trên khóe môi, mặc dù trong lòng không phục nhưng trước nắm đấm của kẻ mạnh, hắn vẫn phải cúi đầu. Hắn chỉ tay vào hang động bằng đá thô kệch phía sau, mếu máo nói:
“Đại nữ vương tha mạng! Tiểu nhân tu hành vạn năm không dễ dàng, chưa từng làm chuyện gì đại ác hại người. Trong động của tiểu nhân ngoài chút vàng bạc châu báu thô tục ra thì chẳng có gì quý giá, ngài muốn lấy gì cứ tự nhiên, chỉ cần đừng lấy mạng tiểu nhân là được!”
Ta nhìn lướt qua cái hang động tối thui kia, rồi lại dời ánh mắt về phía cơ thể săn chắc của Mặc Huyền. Ta bước tới một bước, dùng hai ngón tay nâng cằm hắn lên, ép hắn phải nhìn thẳng vào mắt ta.
Gương mặt hắn lúc này vì xấu hổ và tức giận mà hơi ửng hồng, đôi mắt lục bảo láo liên né tránh ánh nhìn của ta. Càng nhìn cận cảnh, ta càng thấy con hắc xà này vừa mắt.
“Ta không thèm mấy thứ vàng bạc thô tục kia của ngươi.” Ta nhàn nhạt lên tiếng.
Mặc Huyền nuốt nước bọt, cảnh giác hỏi: “Vậy... vậy ngài muốn cái gì?”
“Ta muốn ngươi gả cho ta, về Long Cung sinh trứng rồng với ta.”
Mặc Huyền nghe xong câu này, toàn thân lập tức hóa đá tại chỗ. Đôi mắt lục bảo của hắn trợn trừng lên, há hốc mồm kinh ngạc mất hai giây, giống như vừa nghe thấy một chuyện hoang đường nhất trần đời. Sau đó, hắn lắp bắp, cẩn thận nhắc nhở ta:
“Ngài... ngài nhìn cho kỹ, ta là nam nhân mà! Nam nhân làm sao sinh trứng được? Ngài điên rồi à?”
“Ta biết ngươi là nam, ta là nữ.” Ta mất kiên nhẫn cốc đầu hắn một cái. “Ngươi là rắn vạn năm, ta là rồng. Rồng và rắn kết hợp có thể sinh trứng, ngươi chưa học qua kiến thức sinh sản của yêu tộc bao giờ sao? Đi theo ta, ta phong ngươi làm Long phu tối cao của Long Cung.”
Lúc này Mặc Huyền mới hoàn toàn tiêu hóa được lời ta nói. Hắn nhìn ta chằm chằm, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, lông mày hắn nhíu chặt lại, giọng điệu có chút mỉa mai và không vui:
“Nhưng chẳng phải Hoa Nguyệt Long Vương nổi tiếng si tình, vì con phượng hoàng Dạ Vũ kia mà đại náo Phượng tộc, sủng ái hắn lên tận trời xanh sao? Chuyện này cả Tam Giới ai mà không biết. Bây giờ ngài lại chạy đến đây bắt ta về sinh con, ngài coi Mặc Huyền ta là cái gì? Kẻ đổ vỏ cho phượng hoàng chắc?”
Chuyện giữa ta và Dạ Vũ quả thực là một vết nhơ lớn. Ta lười phải giải thích dài dòng với hắn về chuyện thai giả với lừa đảo, liền giơ nắm đấm rực lửa long khí lên trước mặt hắn, đe dọa:
“Ta đã đuổi con chim thối kia ra khỏi Long Cung rồi. Bây giờ ta chỉ cần ngươi. Có đi hay không? Không đi ta đánh gãy xương rắn của ngươi, lột da làm áo khoác rồi xách xác ngươi về.”
Mặc Huyền nhìn nắm đấm của ta, rồi nhìn bờ vai rỉ máu của mình, khẽ nuốt nước bọt. Hắn im lặng một lúc, ánh mắt chợt loé lên một tia tính toán của loài rắn. Hắn chỉnh lại cổ áo huyền y hơi rách bươm, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vành tai đã đỏ ửng từ lúc nào:
“Được thôi, đại nữ vương đã có lời, ta cũng không phải kẻ không biết điều. Nhưng ta có ba điều kiện.”
“Nói.”
“Thứ nhất, ta không làm kẻ vô danh vô phận, không làm thiếp phục dịch. Ngươi phải đuổi sạch sẽ những kẻ nam nhân khác trong cung đi. Thứ hai, ngươi phải đường đường chính chính tổ chức đại hôn, phong ta làm chính thất Long phu trước toàn thể Tam Giới.” Mặc Huyền nhìn ta, khẽ hừ một tiếng. “Còn điều thứ ba... sau này sinh trứng ra, ta phải là người cùng ngươi ấp, ngươi không được ghét bỏ ta.”
Ta nghe xong liền bật cười, con hắc xà này đúng là thực tế hơn tên Dạ Vũ kia nhiều. Hắn biết đòi quyền lợi, biết giữ thể diện, chứ không chơi trò thanh cao giả tạo.
“Ta đồng ý hết. Dạ Vũ đã cút rồi, Long Cung hiện tại chỉ có một mình ngươi. Ngày mai ta sẽ cho người chuẩn bị đại điển thành hôn.” Ta dứt khoát đáp.
Mặc Huyền nghe vậy, đôi mắt lục bảo lập tức sáng rực lên như nhặt được vàng. Sự hung dữ, ngạo nghễ ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ đắc ý không thể kìm nén. Sau tà áo huyền y của hắn, một cái đuôi rắn màu đen to lớn bỗng nhiên lộ ra, vui vẻ quất đành đạch xuống đất, làm bắn tung tóe cả bùn nước.
Hắn khục khặc ho một tiếng để che giấu sự phấn khích của mình, kéo lại cổ áo: “Khụ... Vậy... vậy khi nào chúng ta xuất phát? Để ta vào động thu dọn mấy rương vàng thỏi đem theo làm của hồi môn.”
Ta nhìn cái đuôi rắn đang quất đập liên hồi của hắn, trong lòng bỗng thấy buồn cười. Xem ra, quyết định đổi mục tiêu này của ta là hoàn toàn chính xác rồi.









Bình luận