Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 3
## CHƯƠNG 3: ĐẠI ĐIỂN THÀNH HÔN VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA RỔ TRỨNG THỐI
Tin tức Hoa Nguyệt Long Vương muốn thành hôn cùng một con hắc xà tinh ở Đầm Vân Mộng chỉ trong vòng một ngày đã lan truyền khắp ba cõi bốn bên. Tam Giới xôn xao, các tộc tiên, yêu, ma đều không khỏi kinh hãi.
Ai mà chẳng biết trước đó Long Vương si tình với Dạ Vũ Phượng quân đến nhường nào, vì hắn mà không tiếc đối đầu với cả Phượng tộc. Vậy mà chớp mắt một cái, nàng đã lột xích đuổi người, xoay người rước về một con hắc xà vạn năm chưa từng nghe danh tiếng trên bảng xếp hạng mỹ nam. Người ta đồn rằng con hắc xà kia dung mạo hung ác, thô kệch, lại dùng yêu thuật mê hoặc Long Vương để mưu cầu vinh hoa phú quý.
Mặc kệ những lời đàm tiếu bên ngoài, Long Cung hôm nay vẫn treo đèn kết hoa đỏ rực từ cổng chính vào đến tận tẩm cung.
Ta đứng trước gương đồng lớn, nhìn bản thân trong bộ phượng quán hà phi thêu chỉ vàng lộng lẫy. Màu đỏ rực rỡ tôn lên làn da trắng ngần và khí chất cao quý của huyết mạch Thần Long.
“Nương tử, nàng xem ta mặc bộ này có được không?”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút chút ngượng ngùng vang lên từ phía sau. Ta quay đầu lại, không khỏi hơi ngẩn người.
Mặc Huyền đã thay bộ huyền y rách rưới hằng ngày bằng một bộ tân lang quan bào màu đỏ thẫm. Mái tóc đen tuyền được búi gọn gàng bằng vương miện ngọc, vài chiếc vảy đen trên cổ đã được hắn dùng yêu lực khéo léo che giấu đi. Dưới ánh nến hỷ, đôi mắt lục bảo của hắn long lanh, vừa có nét hoang dã của loài bò sát, lại vừa có vẻ tuần phục, ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Hắn đứng đó, hai tay cứ nắm chặt lấy vạt áo, lo lắng nhìn ta như một nàng dâu mới về nhà chồng.
“Rất đẹp.” Ta mỉm cười, bước tới giúp hắn chỉnh lại chiếc đai lưng bằng ngọc. “Thân hình của chàng mặc bộ này trông uy vũ hơn hẳn con chim suy dinh dưỡng kia.”
Mặc Huyền nghe ta khen, đuôi mắt xếch khẽ cong lên, bên tai lập tức đỏ ửng. Cái đuôi rắn màu đen không tự chủ được lại từ sau tà áo ló ra, nhẹ nhàng quấn lấy cổ chân ta như muốn làm nũng.
“Nàng thích là được.” Hắn ghé sát tai ta, thì thầm. “Ta nghe nói đám thần tiên hay chê ta là yêu quái thấp kém, không xứng với long uy của nàng. Nhưng nàng yên tâm, ta nhất định sẽ sinh cho nàng những quả trứng rồng to nhất, khỏe nhất!”
Ta phì cười, vỗ vỗ vào cái đầu rắn đang ngoan ngoãn ghé vào vai mình. Đúng là một con xà yêu thực tế và đáng yêu.
Đúng lúc này, không khí trước mắt ta lại khẽ động. Những dòng chữ vàng — màn hình đạn của đám khán giả tương lai lại bắt đầu nhảy vọt một cách điên cuồng:
> 【Aaaa! Ngọt chết tôi rồi! Mặc Huyền đáng yêu quá đi mất, cái đuôi rắn cứ quấn quýt lấy chân người ta kìa!】
> 【Mấy bà ơi, chuẩn bị tinh thần đi, tra nam Dạ Vũ sắp ôm một rổ trứng thối tới ăn vạ rồi kìa! Hắn đang quỳ ngoài cổng Long Cung kia kìa!】
> 【Hóng quá hóng quá! Không có long khí của Long Nguyệt nuôi dưỡng, đống trứng thai giả kia của hắn rã bành tô hết rồi. Bạch Diệp cũng vừa đá hắn xong, đáng đời chưa!】
>
Ta nhìn những dòng bình luận, ánh mắt lập tức lạnh xuống. Quả nhiên, rắc rối đến rồi.
Ngay sau đó, cánh cửa phòng bật mở, một hộ vệ Long Cung hớt hải chạy vào, quỳ rạp dưới đất, giọng nói run rẩy:
“Báo... Báo cáo Long Vương! Dạ Vũ... Dạ Vũ đang quỳ ngoài cổng cung, toàn thân đẫm máu, trên tay ôm một cái rổ chứa thứ gì đó rất hôi thối. Hắn sống chết không chịu rời đi, đòi gặp Long Vương cho bằng được!”
Mặc Huyền nghe thấy cái tên “Dạ Vũ”, đôi mắt lục bảo lập tức híp lại nguy hiểm, đồng tử co rút thành một đường thẳng đứng như dã thú chuẩn bị vồ mồi. Cái đuôi đang quấn chân ta cũng siết chặt lại, tỏa ra sát khí ngút trời.
“Hừ, một con chim bị đuổi đi rồi còn vác mặt quay lại phá đám cưới của ta sao?” Mặc Huyền nghiến răng, tay gân xanh nổi lên.
Ta nắm lấy bàn tay đang siết chặt của hắn, vỗ nhẹ an ủi: “Đừng giận, hôm nay là ngày vui của chúng ta. Để ta dắt chàng ra ngoài xem con chim đó diễn trò gì.”
Ngoài cổng Long Cung, gió biển thổi lồng lộng.
Khách khứa từ các tộc đến dự tiệc cưới đều đang vây quanh thành một vòng tròn lớn, xì xào bàn tán chỉ trỏ vào người nam tử đang quỳ dưới đất.
Dạ Vũ lúc này không còn một chút dáng vẻ nào của “đệ nhất mỹ nam Tam Giới” ngày xưa. Bộ đồ sa y mỏng manh nhục nhã đêm qua đã bị rách nát, loang lổ những vệt máu khô khốc. Gương mặt thanh tú của hắn xám ngoét như người chết, đôi môi nứt nẻ, hơi thở thoi thóp.
Nhưng kinh tởm nhất chính là cái rổ tre hắn đang ôm chặt trong lòng. Bên trong là một ổ trứng màu xám xịt, vỏ trứng đã xuất hiện những vết nứt, nhưng không phải là điềm báo sinh mệnh chào đời, mà là đang chảy ra thứ nước dịch màu đen hôi thối, bốc mùi nồng nặc khiến khách khứa xung quanh phải che mũi lùi xa.
Khi ta dắt tay Mặc Huyền, cùng nhau bước ra ngoài, Dạ Vũ như người sắp chết đuối vớ được cọc. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn vụt sáng lên, hắn lết đầu gối trên nền đá sắc nhọn, bò rạp đến hướng của ta, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng:
“Long Nguyệt... Long Nguyệt! Ta biết sai rồi! Ta thực sự biết sai rồi!”
Ta đứng trên bậc thềm cao, từ trên cao nhìn xuống hắn, gương mặt không một chút cảm xúc: “Dạ Vũ, hôm nay là đại hôn của ta và Long phu. Ngươi mang một rổ rác rưởi thối tha này đến cửa cung của ta làm gì?”
Dạ Vũ khóc ròng ròng, nước mắt hòa lẫn với máu và bụi bẩn trên mặt, trông vô cùng thảm hại. Hắn nâng cái rổ tre lên, run rẩy nói:
“Nàng nhìn xem... Nàng nhìn xem đi! Đây là trứng của chúng ta mà! Là cốt nhục một năm qua ta khổ sở sinh ra cho nàng! Từ khi nàng thu hồi long khí, tụi nó liền biến thành thế này... Ta đau lắm, oán khí trong người ta đang cắn nuốt kinh mạch của ta. Long Nguyệt, ta xin nàng, nàng dùng long khí của Thần Long cứu tụi nó đi... Chỉ cần nàng cứu tụi nó, ta nguyện ý từ bỏ tất cả lòng tự trọng, nguyện ý cả đời làm nô làm tỳ, hầu hạ nàng và... và hắn!”
Hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía Mặc Huyền, trong mắt lóe lên sự nhục nhã và ghen tị tột cùng.
Ta chưa kịp lên tiếng thì màn hình đạn chữ vàng lại nhảy ra, giải thích toàn bộ chân tướng cho ta xem:
> 【Hahaha, đáng đời tra nam chưa! Hắn không biết là sau khi rời Long Cung, không có 100 năm tu vi của Long Nguyệt áp chế, bí thuật ngụy tạo thai giả của hắn liền bị phản phệ. Đống trứng đá kia lập tức thối rữa từ bên trong.】
> 【Đúng vậy, Bạch Diệp ở Phượng tộc thấy hắn bị Long Nguyệt đuổi đi, mất hết quyền lực và tu vi, lại còn mang theo một ổ trứng thối rữa tỏa ra oán khí, liền lật lọng lập tức. Ả ta mắng hắn là đồ vô dụng, rồi xoay người ôm bụng bầu đi theo đại hoàng tử Phượng tộc luôn rồi!】
> 【Dạ Vũ bị nhân tình vứt bỏ, bị tộc nhân ruồng rẫy, giờ mới nhận ra trên đời này chỉ có Long Nguyệt là thật lòng đối tốt với hắn, sủng ái hắn. Hắn mò về đây cầu xin, thực chất vẫn là muốn lừa long khí để tự cứu mạng mình thôi!】
>
Đọc xong những dòng này, ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Hóa ra là bị ả nhân tình Bạch Diệp đá đi, biến thành một con chó hoang không nhà để về, nên mới nhớ đến cái “mỏ lết” miễn phí là ta đây sao? Hắn vẫn nghĩ ta là con ngốc si tình của ngày xưa, chỉ cần hắn rơi vài giọt nước mắt, chịu thua một chút là ta sẽ dâng tu vi ra cứu hắn?
Mặc Huyền đứng bên cạnh ta, nhìn đống trứng thối dưới đất, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Hắn bá đạo đưa tay ôm lấy eo ta, kéo sát ta vào ngực hắn, cái đuôi rắn màu đen to lớn từ dưới tà áo quan bào đỏ rực lộ ra, quấn chặt lấy chân ta như một lời tuyên cáo chủ quyền đanh thép trước mặt bàn dân thiên hạ.
Hắn nhìn Dạ Vũ, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai:
“Thân là nam nhân của Phượng tộc, đường đường là đệ nhất mỹ nam, vậy mà sinh không được một quả trứng rồng tử tế thì thôi, lại còn mang một rổ đá thối bốc mùi đến làm bẩn mắt nương tử ta trong ngày đại hôn? Ngươi không biết xấu hổ, nhưng Long Cung của chúng ta còn cần sạch sẽ. Người đâu, quét dọn bãi rác này đi!”
Dạ Vũ nghe thấy hai chữ “bãi rác”, lồng ngực nghẹn lại, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn ngước lên, nhìn bàn tay ta đang đan chặt vào tay Mặc Huyền, nhìn chiếc đuôi rắn đang quấn quýt lấy ta, sự ghen tị và điên cuồng trong lòng hắn bộc phát. Hắn hét lên:
“Long Nguyệt! Nàng nói nàng chỉ yêu một mình ta cơ mà? Nàng nói cả đời này chỉ cần một mình Dạ Vũ ta thôi mà? Tại sao... Tại sao lại là một con xà yêu thấp kém, hoang dã từ cái đầm lầy hôi hám kia?! Hắn có cái gì hơn ta chứ?!”
Ta tiến lên một bước, nụ cười trên môi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là long uy đỉnh phong của Thần Long vạn năm bộc phát. Áp lực vô hình như một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, ép Dạ Vũ ngã rạp xuống sàn đá, xương cốt trên người hắn phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn.
“Thấp kém?” Ta lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp cổng cung. “Mặc Huyền ít nhất còn thành thật, hắn muốn danh phận thì nói muốn danh phận, muốn vàng bạc thì nói muốn vàng bạc. Còn ngươi, Dạ Vũ, ngươi chỉ là một kẻ lừa đảo đê tiện bọc trong cái lốt thanh cao!”
Ta chỉ vào rổ trứng thối dưới đất: “Ngươi dùng bí thuật ngụy tạo thai giả, lừa gạt ta suốt một năm qua, tiêu tốn biết bao tu vi của ta để nuôi dưỡng oán khí của ngươi và ả tiện nhân Bạch Diệp. Ngươi tưởng Long Nguyệt ta là con ngốc để các ngươi tùy ý dắt mũi sao?”
Lời này vừa nói ra, tất cả khách khứa xung quanh đều ồ lên kinh hãi. Hóa ra đằng sau câu chuyện si tình lại là một âm mưu kinh thiên động địa như vậy! Dạ Vũ nghe vậy, đôi mắt trợn trừng lên đầy kinh hoàng, hắn không thể hiểu nổi tại sao ta lại biết được bí mật tuyệt mật này.
“Long Nguyệt... Nàng... Sao nàng lại...” Hắn lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Phượng tộc các ngươi nợ ta một cái mạng năm xưa ta đi đòi nợ giùm ngươi, ta chưa tính sổ chuyện ngươi lừa gạt tu vi đã là nhân từ lắm rồi.” Ta phất tay, lạnh lùng hạ lệnh: “Người đâu! Trục xuất Dạ Vũ khỏi lãnh địa Long tộc. Từ nay về sau, nếu hắn còn dám bén mảng đến gần Long Cung nửa bước, giết không tha!”
“Rõ!” Đám hộ vệ Long tộc vốn đã ghét tên tra nam này từ lâu, lập tức lao lên như hổ vồ mồi, thô bạo kéo lê Dạ Vũ đi thẳng.
Dạ Vũ điên cuồng gào thét, chiếc rổ tre bị rơi vỡ, đống trứng đá thối rữa lăn lóc trên đất rồi bị giẫm nát dưới chân đám lính canh. Tiếng khóc lóc, cầu xin thảm thiết của hắn nhỏ dần, rồi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng pháo hoa mừng đại hôn vang trời dậy đất mọc lên từ phía sau cung điện.
Ta quay sang nhìn Mặc Huyền, thấy hắn đang nhìn ta bằng đôi mắt lục bảo sáng lấp lánh, tràn ngập sự sùng bái và vui sướng.
“Nương tử vạn tuế! Đập chết con chim thối đó đi!” Hắn hớn hở nói, cái đuôi rắn lại quất đành đạch xuống đất.
Ta bật cười, véo má hắn một cái: “Được rồi, rác rưởi đã dọn sạch. Long phu của ta, chúng ta có nên vào tẩm cung... động phòng hoa chúc luôn không?”
Mặc Huyền nghe xong, hai tai đỏ bừng lên như tôm luộc. Hắn không nói hai lời, bỗng nhiên cúi người bế thốc ta lên theo kiểu công chúa, sải bước dài hướng thẳng về phía tẩm cung:
“Nương tử nói rất đúng, không thể để lỡ giờ lành sinh trứng rồng thực sự của chúng ta!”









Bình luận