Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 4

## CHƯƠNG 4: ĐÊM TÂN HÔN NỒNG NHIỆT VÀ CHẤP NIỆM CỦA ĐẠI XÀ

Cánh cửa tẩm cung nặng nề khép lại, đem toàn bộ tiếng ồn ào náo nhiệt của tiệc hỷ chặn đứng ở bên ngoài. Trong phòng, nến đỏ cháy rực, tỏa ra làn hương dịu nhẹ từ long diên hương, hòa quyện với thứ yêu khí mát lạnh, nồng đượm đặc trưng của loài xà tinh đang dần lan tỏa.

Mặc Huyền vẫn bế thốc ta trên tay. Từ cổng cung bước vào đến tận bên giường, vòng tay rắn chắc của hắn chưa từng lỏng ra một phân. Ta có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực hắn đang phập phồng kịch liệt, nhịp tim đập nhanh và mạnh như trống trận.

Hắn nhẹ nhàng đặt ta ngồi xuống mép giường ngọc phủ gấm đỏ, nhưng chính hắn thì không lùi lại, mà thuận thế quỳ một gối xuống trước mặt ta. Đôi mắt xếch màu lục bảo của hắn ngước lên nhìn ta, đồng tử bên trong vì kích động mà co rút thành một đường thẳng đứng, long lanh thứ ánh sáng vừa nguyên thủy, vừa tràn ngập khát vọng chiếm hữu.

“Nương tử…” Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp đến mức nghe như tiếng gầm nhẹ của dã thú dưới lòng đất sâu. “Bây giờ, nàng thật sự hoàn toàn thuộc về ta rồi đúng không?”

Ta cúi đầu nhìn hắn, đưa tay tháo chiếc mũ phượng quán hà phi nặng nề trên đầu xuống, để mái tóc dài như thác đổ xõa tung trên bờ vai đỏ rực. Ta khẽ nhếch môi, nâng cằm hắn lên, ngón tay cái mơn trớn bờ môi hơi mỏng nhưng ấm áp của hắn:

“Sính lễ đã nhận, bái đường đã xong, toàn thế giới này đều biết chàng là Long phu của ta. Mặc Huyền, chàng còn sợ ta chạy mất sao?”

Mặc Huyền không đáp, hắn bỗng nhiên chộp lấy bàn tay ta, áp lòng bàn tay ta vào bên má hơi lành lạnh của hắn, rồi tham lam hôn nhẹ vào lòng bàn tay ta. Cái đuôi rắn màu đen to lớn từ dưới tà áo quan bào đỏ rực bò ra, mang theo lớp vảy đen bóng bẩy, trơn nhẵn, từ từ quấn lên cổ chân ta, rồi chậm rãi bò ngược lên bắp chân, mang theo một cảm giác vừa tê dại vừa có chút ngứa ngáy.

Loài rắn bản tính vốn dâm và có tính chiếm hữu cực cao. Khi đối diện với Thần Long thượng cổ mang huyết mạch áp chế tuyệt đối, bản năng quấn quýt, thuần phục và muốn hòa làm một của hắn dâng lên đến đỉnh điểm.

“Ta sợ chứ…” Mặc Huyền lầm bầm, hắn đứng bật dậy, thân hình cao lớn đổ bóng xuống người ta. Hắn thô bạo nhưng cũng đầy trân trọng mà vung tay lên, rèm giường bằng lụa đỏ rủ xuống, che khuất toàn bộ tầm nhìn.

Hắn ép tới, đè ta ngã xuống lớp nệm gấm mềm mại. Hai tay hắn chống ở hai bên đầu ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của hắn đang run rẩy.

“Ta chỉ là một con hắc xà ở đầm lầy… Dạ Vũ kia dù sao cũng là phượng hoàng cao quý, lại có dung mạo đệ nhất Tiên giới. Nương tử, nàng… nàng thật sự không hề luyến tiếc hắn chút nào sao?” Trong ánh mắt lục bảo kia đột nhiên thoáng qua một nét bất an. Hắn sợ mình chỉ là kẻ thay thế, sợ tình cảm của ta chỉ là nhất thời bốc đồng để trả đũa.

Ta chưa kịp trả lời, dòng chữ vàng của đám khán giả tương lai lại thình lình xuất hiện lơ lửng ngay sát đầu giường:

> 【Kìa kìa! Con rắn nhỏ này đang ghen kìa! Đáng yêu xỉu up xỉu down!】

> 【Mặc Huyền ơi là Mặc Huyền, tự tin lên anh ơi! Thân hình anh sáu múi, dẻo dai như dây leo, ăn đứt con chim suy nhược kia rồi!】

> 【Hóng cảnh thịt! Hóng cảnh thịt! Đèn tắt rèm buông rồi, mau lên chị nhà ơi, dùng hành động chứng minh cho anh ấy thấy đi!】

>

Nhìn đống bình luận cổ vũ, ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Ta đưa hai tay lên ôm lấy cổ Mặc Huyền, chủ động kéo hắn thấp xuống, ghé sát vào tai hắn thì thầm:

“Ta chê hắn bẩn. Còn chàng, sạch sẽ từ trong ra ngoài, lại còn vừa mắt ta. Đêm nay, ta cho chàng biết thế nào là long uy thực sự.”

Lời vừa dứt, ta chủ động ngẩng đầu, dứt khoát ngậm lấy bờ môi của hắn.

Mặc Huyền như bị một mồi lửa châm ngòi, toàn thân run lên bần bật. Sự rụt rè, cung kính ban nãy trong chớp mắt biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là bản năng săn mồi điên cuồng của loài xà. Hắn thô bạo đáp trả nụ hôn của ta, chiếc lưỡi lưỡng tiêm (lưỡi chẻ đôi của loài rắn) linh hoạt tiến vào khuôn miệng ta, mang theo một làn hương mát lạnh nhưng lại càn quét vô cùng mãnh liệt, thô bạo mút mát, như muốn nuốt chửng từng ngụm tân dịch của ta.

“Ưm…” Ta khẽ rên lên một tiếng khi chiếc đuôi rắn của hắn đột ngột siết chặt lấy thắt lưng ta, kéo cơ thể hai người dán chặt vào nhau không một kẽ hở.

Bàn tay to lớn, thô ráp của Mặc Huyền không biết từ lúc nào đã tìm được đai lưng của bộ hỷ phục, thô bạo giật đứt. Từng lớp áo đỏ rực rỡ rơi rụng như cánh hoa, để lộ ra bờ vai trần nuột nà, trắng muốt của ta dưới ánh nến. Ánh mắt Mặc Huyền tối sầm lại, hắn dời nụ hôn từ môi xuống chiếc cổ thon dài, rồi dừng lại ở xương quai xanh của ta, gặm cắn một cách đầy dã tính, lưu lại những dấu ấn màu đỏ hồng đậm nét.

Cảm giác mát lạnh từ lớp vảy rắn ở phần đuôi quấn quýt quanh đùi ta, hòa quyện với cái nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ngực săn chắc của hắn tạo nên một sự kích thích cực hạn. Ta có thể cảm nhận được từng thớ cơ bắp trên người hắn căng cứng, đầy sức mạnh bộc phát.

Hắn vừa thở dốc vừa tháo bỏ lớp quan bào của chính mình, để lộ ra thân hình cường tráng, những múi bụng rắn rỏi lấp lánh mồ hôi mỏng. Yêu lực màu đen và long khí màu vàng ròng trong phòng bắt đầu quấn quýt lấy nhau, tạo thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ, kích phát bản năng giao phối nguyên thủy nhất của cả hai tộc.

“Nương tử… đau thì phải bảo ta…” Mặc Huyền khàn giọng nói, đôi mắt hắn đã hoàn toàn biến thành màu lục bảo dựng đứng.

Hắn tách hai chân ta ra, chiếc đuôi rắn quấn chặt lấy hai cổ tay ta định vị trên đỉnh đầu, còn cơ thể to lớn của hắn thì hoàn toàn áp chế xuống. Khi sự kết hợp thực sự diễn ra, một luồng khoái cảm mãnh liệt xen lẫn sự trướng đau chưa từng có lao thẳng vào đại não của ta. Ta là rồng, hắn là rắn, sự tương hợp về mặt huyết mạch hoàn hảo đến mức khiến cho thần hồn của cả hai đều run rẩy.

Mặc Huyền gầm nhẹ một tiếng, bắt đầu điên cuồng luật động. Loài rắn một khi đã bắt đầu thì dẻo dai vô cùng, cơ thể hắn như một sợi dây leo mềm dẻo nhưng đầy sức mạnh, không biết mệt mỏi là gì. Từng đợt va chạm mạnh mẽ, thô bạo khiến chiếc giường ngọc phát ra những tiếng kêu cót két trầm đục.

Ta chủ động ôm chặt lấy tấm lưng rộng của hắn, móng tay rồng sắc nhọn không tự chủ được mà cào lên da thịt hắn, để lại những vệt đỏ dài, nhưng Mặc Huyền chẳng những không đau, ngược lại càng thêm điên cuồng, động tác càng lúc càng nhanh và sâu hơn.

Trong căn phòng ngập tràn sắc đỏ, tiếng thở dốc trầm thấp của nam tử và tiếng rên rỉ dồn dập của nữ tử hòa quyện vào nhau, kéo dài suốt từ canh ba cho đến tận khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ lọt qua khe cửa.

Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy, toàn thân có chút rã rời nhưng thần thanh khí sảng, long lực trong đan điền thậm chí còn dồi dào hơn trước.

Quay sang bên cạnh, Mặc Huyền đã tỉnh từ lâu. Hắn đang nằm nghiêng, một tay chống đầu, ánh mắt dịu dàng và thỏa mãn tột cùng nhìn ta. Cái đuôi rắn màu đen của hắn lúc này lười biếng gác ngang qua eo ta, thỉnh thoảng lại khẽ quất nhẹ một cái đầy đắc ý.

Thấy ta mở mắt, hắn liền cúi xuống hôn nhẹ lên trán ta, giọng nói mang theo sự lười biếng sau cuộc hoan lạc:

“Nương tử, nàng tỉnh rồi. Đêm qua… nàng có hài lòng không?”

Ta lườm hắn một cái, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên. Ta đưa tay sờ lên vùng bụng phẳng lì của mình, cảm nhận rõ ràng ở sâu trong tử cung, có một luồng sinh mệnh lực vô cùng thuần khiết, mạnh mẽ đang từ từ ngưng tụ.

Đó không phải là đống trứng đá vô hồn mang thai giả của Dạ Vũ. Đó là một sinh mệnh thực sự, một quả trứng rồng vàng ròng chứa đựng huyết mạch của Thần Long và Đại Xà vạn năm!

Đúng lúc này, dòng chữ vàng lại nhảy ra, reo hò ầm ĩ:

> 【Hú hét!!! Thành công rồi! Quả trứng rồng đầu tiên xuất hiện rồi!】

> 【Mấy bà xem kìa, long khí và yêu khí hòa quyện hoàn hảo luôn, quả trứng này sau này nở ra chắc chắn là một chiến thần nghịch thiên.】

> 【Đáng đời Dạ Vũ và Bạch Diệp, tụi nó lúc này chắc đang ôm nhau khóc ở xó xỉnh nào đó. Chị nhà gieo giống thành công mỹ mãn rồi!】

>

Ta mỉm cười nhìn Mặc Huyền, kéo cổ áo hắn xuống, hôn mạnh lên môi hắn một cái:

“Rất hài lòng. Long phu của ta, chàng giỏi lắm. Quả trứng rồng của chúng ta… đã thành hình rồi.”

Mặc Huyền nghe xong, đôi mắt lục bảo trợn tròn lên vì kinh hỷ, cái đuôi rắn sau chăn lập tức quất mạnh xuống giường một cái *bùm*, suýt chút nữa làm sập luôn cả góc giường ngọc. Hắn sung sướng ôm chầm lấy ta, cười đến mức không khép được miệng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...