Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 5
## CHƯƠNG 5: QUẢ TRỨNG RỒNG ĐẦU TIÊN VÀ KẾ HOẠCH TRẢ THÙ CỦA PHƯỢNG TỘC
Kể từ đêm tân hôn nồng nhiệt ấy, Đan điền của ta ngày một ấm áp, sinh mệnh lực bên trong dồi dào đến mức kinh ngạc. Mặc Huyền sau khi biết ta thụ thai thành công thì dường như biến thành một con người khác — à không, một con xà yêu khác. Hắn không còn là con đại xà hung hãn, ngạo nghễ dám vung quyền đấu với ta ở Đầm Vân Mộng nữa, mà chính thức hóa thành một phu quân bám người, chăm chút cho ta từng ly từng tí.
Hằng ngày, hắn sai thuộc hạ trung thành ở đầm lầy vận chuyển biết bao nhiêu nhân sâm ngàn năm, linh chi hút sương sớm về bồi bổ cho ta. Mỗi khi ta định đứng dậy đi lại, cái đuôi rắn màu đen bóng bẩy của hắn đã nhanh nhảu vươn ra, nhẹ nhàng quấn lấy eo ta đỡ dậy, miệng thì cằn nhằn:
“Nương tử, nàng cẩn thận một chút. Long nhi trong bụng quý giá lắm, không được có chút sơ suất nào.”
Ta dở khóc dở cười gạt đuôi hắn ra: “Mặc Huyền, ta là Thần Long thượng cổ, chứ có phải pha lê dễ vỡ đâu. Chút động tác này làm sao ảnh hưởng đến con được?”
Mặc Huyền không thèm nghe, hắn lười biếng bò trườn trên chiếc giường gấm, gối đầu lên đùi ta, đôi mắt xếch màu lục bảo lấp lánh sự đắc ý. Cái đuôi rắn thỉnh thoảng lại khẽ khều nhẹ vào bụng ta, cảm nhận luồng long khí mạnh mẽ đang lưu chuyển bên trong. Hắn hừ hừ bảo:
“Ta phải cẩn thận chứ. Để cho toàn bộ Tiên giới thấy, hắc xà vạn năm ta đây sinh con giỏi hơn lũ chim Phượng tộc nhiều.”
Ta nhìn dáng vẻ trẻ con của hắn, lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào. Đúng lúc này, trước mắt ta đột nhiên không khí vặn vẹo, những dòng chữ vàng quen thuộc — màn hình đạn của đám khán giả tương lai lại điên cuồng xuất hiện:
> 【Aaaa, ngọt rụng răng rồi! Ông chồng quốc dân Mặc Huyền cưng vợ ghê chưa kìa!】
> 【Mấy bà ơi xem kìa, long khí và xà yêu khí hòa hợp 100%, quả trứng rồng vàng này sắp chào đời rồi. Nó mạnh tới mức hào quang ngũ sắc bao phủ luôn á!】
> 【Khoan đã, chuyển cảnh sang Phượng tộc đi! Tra nam Dạ Vũ với tiện nữ Bạch Diệp đang âm mưu chuyện gì kì dị lắm kìa!】
> 【Đúng vậy, Dạ Vũ bị oán khí thai giả cắn nuốt, tu vi sụt giảm nghiêm trọng, bị Phượng vương ghét bỏ. Còn Bạch Diệp thì vừa sinh ra một ổ gà rừng tạp chủng, oán khí nồng nặc. Tụi nó đang lên kế hoạch điên rồ để cứu lũ con hoang kia kìa!】
>
Đọc đến chữ “kế hoạch điên rồ”, mắt ta lập tức híp lại, sát khí lạnh lẽo thoáng xẹt qua. Ta vỗ vỗ đầu Mặc Huyền, ra hiệu cho hắn ngồi dậy, còn bản thân thì tập trung tinh thần đọc kỹ những dòng bình luận đang nhảy vọt tiếp theo:
> 【Con mụ Bạch Diệp ác độc thật sự, ả ta thấy lũ con gà rừng của mình sắp chết vì oán khí rò rỉ, liền xúi giục Dạ Vũ quay lại Long Cung. Tụi nó định đợi ngày Long Nguyệt sinh trứng, sẽ dùng bí thuật cướp đoạt quả trứng rồng vàng ròng kia, rồi dùng máu Thần Long non nớt để tẩy tủy, thanh tẩy huyết mạch tạp chủng cho lũ gà rừng của tụi nó!】
> 【Trời ơi, tụi nó muốn giết con của Long Nguyệt và Mặc Huyền! Dạ Vũ còn bảo sẽ dùng độc lừa Long Nguyệt uống để làm nàng yếu đi lúc sinh nở nữa! Khốn nạn thật sự!】
>
*Rầm!*
Chiếc bàn ngọc thạch bên cạnh ta trong nháy mắt bị long áp cực hạn chấn thành phấn vụn. Mặc Huyền giật mình đứng bật dậy, cái đuôi rắn lập tức dựng đứng lên, vảy đen trên cổ hiện rõ mồn một. Hắn lo lắng ôm lấy vai ta:
“Nương tử, nàng sao vậy? Có chuyện gì khiến nàng nổi giận đến thế?”
Ta nhìn Mặc Huyền, hít một hơi thật sâu để kiềm chế ngọn lửa giận đang bùng cháy trong lồng ngực. Dạ Vũ, Bạch Diệp, ta chưa thèm tìm đến các ngươi tính sổ một năm qua lừa gạt ta, các ngươi ngược lại còn dám mưu tính đến mạng sống đứa con chưa chào đời của ta và Mặc Huyền?
Dùng máu Thần Long để tẩy tủy cho lũ gà rừng tạp chủng? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!
“Mặc Huyền.” Ta nắm lấy tay hắn, giọng nói lạnh lùng như băng đá. “Sắp tới có vài con ruồi nhặng muốn bò vào Long Cung giở trò đồi bại. Chàng có sẵn sàng cùng ta chơi một ván cờ vây bắt bọn chúng không?”
Mặc Huyền nghe vậy, đồng tử màu lục bảo thu hẹp thành một đường chỉ thẳng đứng đầy dã tính của loài săn mồi. Hắn không hỏi lý do vì sao ta biết, hắn chỉ liếm môi, nở một nụ cười tàn nhẫn:
“Nương tử cứ ra lệnh. Xương cốt của con chim thối kia lần trước ta giẫm còn chưa đã tay, lần này nếu hắn dám tới, ta sẽ bẻ gãy từng cái xương sườn của hắn làm đồ chơi cho con chúng ta.”
Ba tháng sau, Long Cung đột nhiên xuất hiện dị tượng.
Trên bầu trời Đông Hải, mây đen kéo đến vây kín, nhưng giữa tầng mây lại có thần quang ngũ sắc rực rỡ chiếu rọi, tiếng rồng ngâm vang vọng khắp chín tầng trời. Đây là điềm báo quả trứng rồng vàng ròng mang huyết mạch Thần Long tối cao sắp sửa chào đời.
Ta nằm trên giường ngọc trong tẩm cung, sắc mặt giả vờ trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, tỏ vẻ như đang trải qua kỳ sinh nở vô cùng chật vật và suy yếu. Mặc Huyền thì đóng chặt cửa phòng, tự tay hộ pháp bên cạnh, tỏa ra yêu khí ngập trời để che giấu tình hình thực tế.
Cùng lúc đó, tại một mật thất u ám ở biên giới Phượng tộc.
Dạ Vũ lúc này y phục xộc xệch, gương mặt tiều tụy, quanh thân lượn lờ một làn khói đen đầy oán khí. Đứng bên cạnh hắn là Bạch Diệp — ả ta mặc một bộ tiên váy lộng lẫy nhưng khuôn mặt lại tràn ngập vẻ vặn vẹo, độc ác. Trong vòng tay ả là một chiếc nôi lớn, bên trong chứa ba quả trứng màu xám xịt, đang không ngừng tỏa ra mùi hôi thối và tiếng kêu khóc thảm thiết của oán linh.
“Dạ Vũ, ngươi có nghe thấy tiếng long ngâm không? Đứa con hoang của ả Long Nguyệt với con hắc xà kia sắp sinh rồi!” Bạch Diệp nghiến răng nghiến lợi, giọng nói rít qua kẽ răng. “Lũ trẻ của chúng ta không chịu nổi quá ba ngày nữa đâu. Nếu không có máu Thần Long của quả trứng kia để thanh tẩy huyết mạch, tụi nó sẽ biến thành đá thối hoàn toàn! Ngươi còn do dự cái gì?”
Dạ Vũ nhìn ba quả trứng thối, trong mắt thoáng qua một tia điên cuồng và đau đớn. Nghĩ đến việc mình bị Long Nguyệt nhục nhã vứt bỏ trước mặt bao nhiêu người, nghĩ đến cảnh nàng ân ái, quấn quýt bên con hắc xà yêu thấp kém kia, lòng tự trọng của hắn hoàn toàn sụp đổ, biến thành sự hận thù mù quáng.
“Ngươi yên tâm.” Dạ Vũ nắm chặt một bình ngọc nhỏ chứa độc dược màu tím đen trong tay, cười lạnh độc địa. “Ta vẫn còn giữ tấm huyết thư năm xưa Long Nguyệt trao cho ta, có chứa một luồng bản nguyên long khí của nàng ta. Ta sẽ dùng nó để phá vỡ hộ trận Long Cung, lẻn vào tẩm cung. Lúc nàng ta suy yếu nhất vì sinh nở, ta sẽ hạ độc, lừa nàng ta rằng ta đến cứu nàng ta, sau đó cướp lấy quả trứng rồng vàng!”
Bạch Diệp nở nụ cười thỏa mãn, vuốt ve khuôn mặt Dạ Vũ: “Rất tốt. Đi đi, đệ nhất mỹ nam của ta. Mang vinh quang về cho Phượng tộc chúng ta, biến con của chúng ta thành Thần Long tối cao!”
Dạ Vũ gật đầu, thân hình hắn hóa thành một luồng hắc hỏa, mượn màn đêm và luồng oán khí bao phủ, lặng lẽ hướng về phía Long Cung đang rực rỡ ánh thần quang.
Hắn tưởng rằng kế hoạch của mình thần không biết quỷ không hay, nhưng hắn đâu biết rằng, ngay từ khi hắn bước chân ra khỏi mật thất, từng hành động, từng lời nói của hắn đã bị biến thành những dòng chữ vàng hiện rõ mồn một trước mắt ta tại Long Cung.
Ta nằm trên giường hỷ, khẽ mở mắt nhìn màn hình đạn đang liên tục cập nhật vị trí của Dạ Vũ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
“Tới rồi sao? Kịch hay... chính thức bắt đầu.”









Bình luận