Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 6
## CHƯƠNG 6: QUẢ TRỨNG RỒNG VÀNG RÒNG VÀ ĐÊM SĂN CHIM TRONG LONG CUNG
Đông Hải dậy sóng. Từng đợt sóng thần cao tới hàng trượng điên cuồng vỗ vào vách đá, lôi đình trên chín tầng trời bổ xuống như muốn xé rách màn đêm. Giữa tâm bão cuồng bạo ấy, một vệt thần quang ngũ sắc chói lòa từ tẩm cung Long Vương phóng thẳng lên thiên không, hóa thành hình ảnh một con cự long vương trượng uy vũ đang ngửa cổ ngâm vang.
Điềm báo Thần Long chân chính giáng thế!
Ngay lúc này, trong phòng ngủ hoàng tộc, Long Nguyệt đang nằm trên giường ngọc, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Khí tức của nàng hỗn loạn, dường như việc hạ sinh quả trứng mang huyết mạch quá mức kinh khủng này đã rút cạn phần lớn long lực.
Mặc Huyền hóa thành nửa người nửa rắn, tà áo quan bào đỏ rực phanh rộng, chiếc đuôi rắn khổng lồ quấn chặt lấy chân giường để giữ thăng bằng. Đôi mắt lục bảo của hắn ngập tràn sự căng thẳng, hai tay cẩn thận đón lấy một thứ ánh sáng chói mắt vừa thoát ra từ đan điền của Long Nguyệt.
*Cạch.* Một tiếng động thanh thúy vang lên.
Hào quang tắt bớt, lộ ra một quả trứng rồng to bằng hai vòng tay ôm, vỏ trứng vàng ròng rực rỡ, bên trên khắc sâu những đường vân rồng uốn lượn lấp lánh như vàng nung. Chỉ cần đứng gần, cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập *thình thịch, thình thịch* vô cùng mạnh mẽ, tràn đầy sinh mệnh lực từ bên trong phát ra.
“Nương tử! Thành công rồi! Là một quả kim long trứng chân chính!” Mặc Huyền sung sướng đến mức vảy rắn trên cổ dựng hết lên, hắn áp mặt vào vỏ trứng ấm áp, đuôi rắn quất đành đạch xuống sàn đá phát ra những tiếng nổ giòn giã.
Thế nhưng, Long Nguyệt chưa kịp mỉm cười thì không khí trước mặt đột nhiên vặn vẹo. Hàng vạn dòng chữ vàng — màn hình đạn của tương lai như một trận mưa rào che kín tầm nhìn:
> 【Aaaa! Cứu mạng! Quả trứng đẹp quá, đúng là vàng ròng 24K nguyên chất!】
> 【Mấy bà ơi cảnh giác!!! Tên khốn Dạ Vũ đã dùng huyết thư chứa bản nguyên long khí lừa qua kết giới Đông Hải rồi! Hắn đang bò trên mái nhà tẩm cung kìa!】
> 【Trời ơi, hắn mang theo một túi "Hóa Long Tán"! Loại độc này chuyên dùng để làm tan rã long lực của rồng mới sinh, hắn định chuốc độc Long Nguyệt rồi cướp trứng ngay khi cô ấy yếu nhất!】
> 【Nhìn kìa, ả Bạch Diệp cũng đang dẫn theo một đám tử sĩ Phượng tộc mai phục ngoài rạn san hô, chỉ chờ Dạ Vũ phát tín hiệu là xông vào tráo rổ gà rừng thối kia vô!】
>
Long Nguyệt liếc nhìn đống bình luận, sắc mặt vốn đang "suy nhược" lập tức biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh đầy tàn nhẫn. Nàng chống tay ngồi dậy, thần thái tinh anh, long lực trong cơ thể cuồn cuộn như đại dương, làm gì có nửa điểm yếu ớt của kẻ vừa sinh nở?
“Mặc Huyền, con mồi cắn câu rồi.” Long Nguyệt hạ thấp giọng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giường ngọc. “Ôm con lùi vào trong mật thất sau rèm. Ta muốn xem con chim trụi lông này định diễn trò gì trước mặt ta.”
Mặc Huyền lập tức hiểu ý. Hắn liếm môi, đôi mắt xếch co rút thành một đường chỉ thẳng đứng đầy sát khí của loài săn mồi. Hắn ôm chặt lấy quả trứng vàng ròng, lướt cái đuôi rắn khổng lồ, lặng lẽ biến mất sau bức rèm che được bố trí trận pháp che giấu hơi thở.
Tẩm cung trở lại vẻ yên ắng, chỉ còn lại tiếng rên rỉ "yếu ớt" giả vờ của Long Nguyệt và mùi máu tươi thoang thoảng cố ý rải ra.
*Xoạt.*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía cửa sổ trạm khảm ngọc trai. Một luồng khói đen mang theo oán khí nồng nặc lén lút luồn vào, hóa thành một bóng người mặc hắc y xộc xệch.
Chính là Dạ Vũ.
Hắn lúc này trông thảm hại vô cùng, gương mặt gầy rộc, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu, quanh thân là làn khói xám xịt do bí thuật mang thai giả phản phệ để lại. Nhưng khi ánh mắt hắn quét qua chiếc giường ngọc, thấy Long Nguyệt đang "hôn mê, suy kiệt" nằm đó, trong mắt hắn lập tức lộ ra sự tham lam và điên cuồng tột độ.
Dạ Vũ bước nhanh tới, từ trong tay áo lôi ra một bình ngọc nhỏ chứa chất lỏng màu tím đen. Hắn giả vờ hoảng hốt, lao đến bên giường, nắm lấy tay Long Nguyệt, giọng nói run rẩy đầy giả tạo:
“Long Nguyệt! Long Nguyệt, nàng tỉnh lại đi! Ta đến cứu nàng đây!”
Long Nguyệt khẽ hé mắt, làm bộ yếu ớt, thều thào: “Dạ Vũ…? Sao ngươi lại ở đây? Mặc Huyền… Mặc Huyền đâu rồi?”
Thấy Long Nguyệt nhắc đến Mặc Huyền, trong mắt Dạ Vũ xẹt qua một tia ghen tị hung ác, nhưng hắn lập tức che giấu, nghẹn ngào nói: “Con hắc xà thấp kém kia thấy nàng sinh nở tiêu tốn quá nhiều tu vi, sợ bị Phượng tộc và các đại tộc khác đến trả thù nên đã ôm theo bảo vật bỏ chạy từ lâu rồi! Long Nguyệt, chỉ có ta, chỉ có Dạ Vũ ta là thật lòng với nàng thôi! Mau, đây là linh dược bổ sung long khí của Phượng tộc, nàng mau uống vào đi!”
Hắn vừa nói vừa tàn nhẫn bóp cằm Long Nguyệt, định đổ bình "Hóa Long Tán" vào miệng nàng.
> 【Trời ơi, tra nam đê tiện vô sỉ! Dám mở mồm nói đổi trắng thay đen, bôi nhọ anh Huyền nhà tôi!】
> 【Uống đi cưng, uống đi rồi biết thế nào là lễ hội! Chị nhà đang diễn kịch thôi mà tên ngốc này tưởng thật kìa!】
> 【Hóng cảnh chị nhà bẻ tay hắn! Giết chết con chim thối này đi!】
>
Chờ cho bình độc dược chỉ còn cách môi mình nửa phân, Long Nguyệt đột nhiên mở to mắt. Ánh mắt nàng sáng quắc như đuốc, tràn ngập sự giễu cợt và sát khí đỉnh phong.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Long Nguyệt ra tay nhanh như chớp, một tay bóp chặt lấy cổ tay đang cầm bình độc của Dạ Vũ, bẻ ngược một vòng 360 độ. Xương cổ tay của hắn lập tức nát vụn, bình Hóa Long Tán rơi bộp xuống chăn gấm, ăn mòn một mảng lớn bốc khói khét lẹt.
“Aaa!!!” Dạ Vũ hét lên một tiếng thảm thiết, nhưng tiếng hét chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng đã bị một lòng bàn tay mảnh mai nhưng nặng tựa ngàn cân của Long Nguyệt bóp chặt lấy cổ, nhấc bổng hắn lên không trung.
“Dạ Vũ, một năm qua dùng thuốc của ta, ăn cơm của ta, ngươi tưởng đầu óc của Thần Long ta cũng bị úng nước như ngươi sao?” Long Nguyệt đứng bật dậy từ trên giường, long áp bộc phát khiến toàn bộ nội thất trong phòng rung bần bật. Nàng tùy tiện ném mạnh hắn xuống sàn đá như ném một bao tải rác.
Dạ Vũ ôm lấy cổ tay nát bấy, ho ra một ngụm máu lớn, run rẩy nhìn Long Nguyệt: “Ngươi… ngươi không hề suy yếu? Ngươi giả vờ?!”
“Nếu ta không giả vờ, làm sao dụ được con chim ngu xuẩn nhà ngươi tự dẫn xác tới?”
Bức rèm che phía sau xột xoạt, Mặc Huyền bước ra, một tay ôm quả trứng vàng rồng tỏa hào quang rực rỡ, tay còn lại lười biếng gãi gãi cằm. Cái đuôi rắn khổng lồ của hắn chậm rãi bò đến, nặng nề giẫm thẳng lên lồng ngực Dạ Vũ, khiến hắn nghe thấy tiếng xương sườn mình gãy răng rắc.
“Con chim thối, ngươi vừa nãy nói ai ôm bảo vật bỏ chạy cơ?” Mặc Huyền cười gằn, đồng tử dựng đứng đầy sát khí. “Vợ ta sinh con cho ta, ta yêu thương còn không hết, ngươi nghĩ ai cũng đê tiện, ôm một rổ trứng đá thối đi lừa gạt như ngươi chắc?”
Dạ Vũ nhìn quả trứng vàng rồng rực rỡ mang thần quang ngũ sắc kia, rồi nhìn sự phối hợp ăn ý của hai người, lòng tự trọng và dã tâm của hắn hoàn toàn vỡ vụn. Hắn điên cuồng gào lên: “Bạch Diệp! Bạch Diệp cứu ta! Mau xông vào cướp trứng!!!”
*Đoàng!*
Cùng lúc đó, tiếng nổ lớn vang lên từ phía rạn san hô ngoài cửa cung. Một hộ vệ Long tộc áp giải một nữ tử tóc tai bù xù, y phục rách nát ném thẳng vào trong phòng.
Chính là Bạch Diệp. Ả ta đang ôm chặt một cái nôi lớn, bên trong là ba quả trứng gà rừng xám xịt, tỏa ra oán khí nồng nặc và mùi hôi thối kinh tởm. Đám tử sĩ Phượng tộc mà ả mang theo lúc này đã bị quân đội Long tộc và xà yêu của Đầm Vân Mộng tiêu diệt sạch sẽ bên ngoài.
Bạch Diệp nhìn thấy Dạ Vũ bị giẫm dưới đuôi rắn, lại nhìn thấy Long Nguyệt hoàn hảo không một vết thương, ả ta sợ hãi đến mức tiểu ra quần, run rẩy co rúm lại một góc.
Long Nguyệt bước từng bước chậm rãi đến trước mặt hai kẻ tra nam tiện nữ, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn hai con kiến hôi:
“Dạ Vũ, Bạch Diệp. Các ngươi muốn dùng máu của con ta để tẩy tủy cho lũ gà rừng tạp chủng này đúng không? Được, hôm nay ta sẽ cho các ngươi toại nguyện, cho các ngươi nếm thử mùi vị của việc 'tẩy tủy' thực sự là như thế nào!”









Bình luận