Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 7

## CHƯƠNG 7: ĐỌC BÌNH LUẬN BIẾT TRƯỚC MƯU KẾ, LONG NGUYỆT TƯƠNG KẾ TỰU KẾ

Trong tẩm cung rộng lớn, bầu không khí đặc quánh sát khí.

Dạ Vũ nằm bệt dưới sàn đá cẩm thạch, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới chiếc đuôi rắn nặng nề của Mặc Huyền. Gần đó, Bạch Diệp ôm chặt chiếc nôi chứa ba quả trứng gà rừng bốc mùi hôi thối, gương mặt vặn vẹo vì kinh hoàng.

Long Nguyệt từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai kẻ đang run rẩy. Nàng khẽ vẫy tay, một chiếc ghế rồng bằng ngọc thạch tự động trượt đến phía sau. Nàng thong thả ngồi xuống, một chân vắt chéo, phong thái bá đạo vô song của một Thần Long tối cao hiển hiện rõ nét.

Trước mắt nàng, màn sương mù mờ ảo của những dòng chữ vàng lại điên cuồng nhảy vọt:

> 【Hahaha! Đáng đời hai đứa nó chưa, tách thoại ra nghe chửi mới thấm nha quý vị!】

> 【Mấy bà xem kìa, con mụ Bạch Diệp vẫn chưa từ bỏ ý định đâu. Ả ta đang lén bấm nát một viên mật chú truyền tin của Phượng Vương, định gọi lão già Phượng tộc mang đại quân tới cứu viện kìa!】

> 【Đúng đúng! Bình luận nhắc nhở nè: Phượng Vương bấy lâu nay thèm khát long khí, lão ta cố tình nhắm mắt làm ngơ cho hai đứa này đi cướp trứng rồng. Nếu lão ta đem quân tới, Long Cung sẽ rơi vào thế bị bao vây đó!】

> 【Long Nguyệt tỷ ơi, tương kế tựu kế luôn đi chị! Cho lão già Phượng Vương tới rồi hốt trọn ổ luôn một thể!】

>

Nhìn thấy những dòng chữ cảnh báo, khóe môi Long Nguyệt khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Nàng liếc mắt nhìn xuống bàn tay đang giấu sau tà áo của Bạch Diệp, quả nhiên thấy một luồng hỏa quang cực nhỏ vừa lóe lên rồi tan biến vào hư không.

Long Nguyệt nghiêng đầu, nhìn sang Mặc Huyền:

“Mặc Huyền, thả hắn ra một chút đi.”

Mặc Huyền khẽ nheo đôi mắt lục bảo, chiếc đuôi rắn khổng lồ hơi lỏng ra, nhưng vẫn quấn hờ quanh chân Dạ Vũ. Hắn hừ lạnh một tiếng:

“Nương tử, loại chim thối này thả ra chỉ làm bẩn đất. Sao không để ta một ngụm nuốt chửng hắn cho xong?”

Dạ Vũ vừa được hít thở, lập tức ho sặc sụa, phun ra mấy ngụm máu bầm. Hắn ngước khuôn mặt tiều tụy, đầy vệt máu lên nhìn Long Nguyệt, trong mắt đột nhiên dâng lên một tia hy vọng điên cuồng. Hắn tưởng nàng vẫn còn chút tình xưa nghĩa cũ nên mới nương tay.

Dạ Vũ lết đầu gối tiến lên hai bước, giọng nói khản đặc, van nài:

“Long Nguyệt... Ta biết nàng vẫn còn thương ta đúng không? Tất cả chuyện này... tất cả là do ả tiện nhân Bạch Diệp này ép buộc ta! Là ả ta dùng tính mạng của mẫu thân ta quá cố để uy hiếp, bắt ta phải ngụy tạo thai giả, bắt ta phải lừa gạt nàng! Ta thực sự bị ép buộc mà!”

Nghe thấy lời thú tội lật lọng của người tình, Bạch Diệp trố mắt nhìn, lập tức hét lên điên cuồng:

“Dạ Vũ! Ngươi là đồ khốn nạn! Chính ngươi nói muốn lột da rút xương con rồng này, chính ngươi nói muốn tráo con của chúng ta để làm bá chủ Tam Giới! Sao bây giờ lại đổ hết lên đầu ta?!”

Dạ Vũ không thèm quay đầu nhìn ả, tiếp tục hướng về phía Long Nguyệt gào khóc:

“Nàng tin ta đi, Long Nguyệt! Hãy cứu lấy ta, ta nguyện ý ký kết khế ước nô bộc với nàng, cả đời làm con chó trung thành nhất của nàng!”

Chứng kiến màn kịch cắn xé lẫn nhau của cặp đôi tra nam tiện nữ, Long Nguyệt chống cằm, bật cười thành tiếng. Tiếng cười của nàng trong trẻo nhưng chứa đựng long uy vô hạn, khiến cả tẩm cung như rung chuyển.

Nàng đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Dạ Vũ, giơ chân giẫm thẳng lên bàn tay lành lặn còn lại của hắn.

*Rắc!*

“Aaa!!!”

Dạ Vũ đau đớn hét lên thảm thiết, năm ngón tay bị giẫm đến mức biến dạng trên nền đá.

Long Nguyệt cúi người, giọng nói thì thầm như ác ma:

“Dạ Vũ, vở kịch này ngươi diễn một năm qua chưa chán, nhưng ta xem đã lợm giọng rồi. Ngươi nghĩ ta không biết Phượng Vương — phụ thân của ngươi đang dẫn theo mười vạn đại quân Phượng tộc rầm rộ tiến về Đông Hải sao?”

Lời này vừa thốt ra, cả Dạ Vũ lẫn Bạch Diệp đều đồng thời cứng đờ người.

Bạch Diệp run rẩy, chiếc nôi trong tay suýt chút nữa rơi xuống:

“Ngươi... sao ngươi lại biết? Rõ ràng kết giới truyền tin của Phượng tộc là mật pháp thượng cổ...”

Long Nguyệt không thèm trả lời ả. Nàng quay đầu lại, nhìn quả trứng rồng vàng ròng đang được Mặc Huyền ôm chặt trong tay. Hào quang ngũ sắc của quả trứng càng lúc càng rực rỡ, chứng minh đứa trẻ bên trong đang rất háo hức muốn chứng kiến màn "vả mặt" này.

Nàng ra lệnh cho hộ vệ bên ngoài:

“Truyền lệnh của ta! Mở toang toàn bộ kết giới Đông Hải, rút hết thủ vệ ở ba tầng cửa biển bên ngoài vào trong nội cung.”

Mặc Huyền bước lên, đôi mắt lục bảo lóe lên tia sáng hưng phấn, hắn ôm trứng rồng tiến đến cạnh nàng, hạ thấp giọng hỏi:

“Nương tử muốn chơi trò đóng cửa thả rắn sao? Có cần ta gọi thêm mười vạn huynh đệ ở Đầm Vân Mộng đến trợ trận không?”

Long Nguyệt quay sang nhìn phu quân của mình, mỉm cười đầy kiêu hãnh:

“Không cần. Mười vạn con chim tạp chủng của Phượng tộc, một mình Long lực của ta và Yêu lực của chàng là đủ để tụi nó một đi không trở lại rồi. Hôm nay, ta muốn máu của Phượng hoàng nhuộm đỏ cả vùng biển Đông Hải này, làm lễ bồi bổ cho con của chúng ta chào đời!”

Dạ Vũ quỳ dưới đất, chứng kiến sự dứt khoát và điên cuồng của Long Nguyệt, trong lòng rốt cuộc dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn nhận ra, con rồng si tình của ngày xưa đã chết rồi.

Người phụ nữ trước mặt hắn lúc này, chính là Thần Long viễn cổ — vị thần chiến tranh tối cao của vạn tộc!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...