Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 8
## CHƯƠNG 8: VÂY BẮT THẬT TRẬN, ĐẬP NÁT DÃ TÂM GÀ RỪNG
Bầu trời phía trên Đông Hải chuyển sang màu đỏ thẫm của máu. Mười vạn đại quân Phượng tộc rầm rộ kéo đến, hỏa diễm từ đôi cánh của chúng thiêu đốt mây tầng, làm nước biển sôi sục, bốc hơi nghi ngút.
Dẫn đầu quân đoàn là một cự xa tám rồng kéo, Phượng Vương oai phong lẫm liệt ngồi trên ngai vàng, đôi mắt già nua đầy vẻ tham lam nhìn về phía Long Cung đang mở toang cửa trận. Lão ta vuốt râu, cười lớn:
“Ha ha ha! Con ả rồng kia quả nhiên vì sinh nở mà ngu muội, dám rút hết thủ vệ cửa biển. Truyền lệnh của bản tọa, xông thẳng vào nội điện, cướp lấy Kim Long trứng!”
Trong tẩm cung, Long Nguyệt khẽ liếc nhìn những dòng chữ vàng đang nhảy múa điên cuồng báo trước đường đi của đại quân Phượng tộc. Nàng nhàn nhã đứng dậy, phủi nhẹ tà áo hỷ đỏ rực, quay sang nhìn Mặc Huyền:
“Chàng ôm con theo sát ta. Hôm nay, ta cho chàng xem một màn nướng chim đại quy mô.”
Mặc Huyền liếm khóe môi, cái đuôi rắn khổng lồ hưng phấn quất mạnh xuống sàn, tạo thành một vệt nứt dài. Hắn một tay ôm chặt quả trứng rồng vàng ròng, bước chân dứt khoát đi bên cạnh nàng.
Phía sau chúng, hai tên lính canh thô bạo túm tóc Dạ Vũ và Bạch Diệp, kéo lê hai kẻ tra nam tiện nữ ra ngoài đại điện.
*Ầm!*
Cánh cửa đại điện nội cung bị một luồng hỏa diễm cực mạnh đánh sập. Phượng Vương nghênh ngang dẫn theo các trưởng lão và hàng ngàn tử sĩ tinh nhuệ bước vào. Thấy Long Nguyệt vẫn bình an vô sự ngồi trên vương tọa, lão ta hơi khựng lại, nhưng khi nhìn thấy quả trứng rồng ngũ sắc lấp lánh trên tay Mặc Huyền, lòng tham hoàn toàn che mờ lý trí của lão.
Phượng Vương cười gằn, chắp tay sau lưng:
“Long Vương, thức thời thì mau giao quả trứng rồng kia ra đây. Phượng tộc ta nể tình xưa nghĩa cũ, sẽ để cho ngươi một con đường sống. Bằng không, mười vạn đại quân bên ngoài sẽ san phẳng Đông Hải này thành bình địa!”
Long Nguyệt không thèm chớp mắt, nhấp một ngụm trà tiên, thản nhiên đáp:
“Phượng Vương, lão già nhà ngươi bấy lâu nay trốn ở trong tổ chim, xem ra trí nhớ cũng kém đi nhiều rồi. Ngươi quên mất năm xưa một mình ta xách kiếm chém rách đại trận Phượng tộc như thế nào rồi sao?”
Dạ Vũ quỳ dưới đất, lúc này nhìn thấy phụ thân đến, như vớ được cọc cứu mạng, liền điên cuồng gào lên:
“Phụ vương! Cứu nhi thần! Ả ta biết hết rồi! Ả ta biết chuyện thai giả và kế hoạch tráo trứng rồi! Mau giết ả đi, cướp lấy quả trứng rồng kia!”
Bạch Diệp cũng khóc lóc thảm thiết, đẩy chiếc nôi chứa ba quả trứng thối lên trước:
“Phượng Vương vạn tuế! Xin ngài hãy dùng máu Thần Long để cứu lấy các tiểu hoàng tôn! Lũ trẻ sắp không chịu nổi nữa rồi!”
Phượng Vương thấy âm mưu bị vạch trần, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng dữ tợn. Lão ta vung tay lên, ra lệnh cho các trưởng lão:
“Lên cho ta! Kết Phượng Hoàng Tuyệt Sát Trận, băm thây con rồng này ra cho bản tọa!”
Bốn vị trưởng lão cấp cao của Phượng tộc lập tức bay lên không trung, hóa thành bốn con hỏa phượng khổng lồ, há miệng phun ra vô số những ngọn lửa thiêu đốt tâm can, vây khốn lấy Long Nguyệt và Mặc Huyền vào giữa.
Thế nhưng, bọn chúng đã quá đánh giá thấp sức mạnh của một Thần Long chân chính.
“Chút đom đóm mà cũng đòi so hào quang với nhật nguyệt sao?”
Long Nguyệt lạnh lùng quát lớn. Nàng đứng bật dậy, Long Thần Kiếm ra khỏi vỏ, tỏa ra một luồng kiếm khí vàng ròng dài tới trăm trượng. Nàng không lùi mà tiến, thân hình hóa thành một đạo kim quang xé rách vòng vây của hỏa diễm.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Chỉ trong vòng hai hơi thở, hai tiếng hét thảm thiết vang lên. Hai vị trưởng lão Phượng tộc chưa kịp định thần đã bị kiếm khí của Long Nguyệt chém đứt đôi cánh phượng, máu chim phun ra như mưa, rơi bịch xuống sàn điện biến thành đống xác trụi lông.
Cùng lúc đó, một đám tử sĩ định thừa cơ lao vào cướp quả trứng rồng trên tay Mặc Huyền.
“Lũ súc sinh rác rưởi, cút ra xa con của ta!”
Mặc Huyền gầm nhẹ một tiếng, thân hình trong nháy mắt hóa thành một con đại hắc xà dài trăm trượng, vảy đen dựng đứng như đao nhọn. Cái đuôi rắn khổng lồ của hắn vung lên như một cây roi thần, mang theo yêu lực vạn năm cuồng bạo cuộn quét qua đại điện.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Hàng trăm tử sĩ Phượng tộc bị đuôi rắn giẫm nát bấy, xương cốt vỡ vụn, nội tạng văng tung tóe trên nền cẩm thạch. Mặc Huyền vô cùng khéo léo dùng một đoạn đuôi nhỏ cuộn chặt, bảo vệ quả trứng vàng rồng không chịu một chút chấn động nào, còn cái miệng khổng lồ của hắn thì há ra, trực tiếp nuốt sống một vị trưởng lão khác vào bụng.
Phượng Vương kinh hoàng tột độ, lão không ngờ một con xà yêu hoang dã lại có sức chiến đấu kinh thiên động địa đến thế, càng không ngờ Long Nguyệt sau khi sinh nở lại mạnh mẽ đến mức nghịch thiên.
Lão ta hoảng sợ lùi lại, nhìn về phía Bạch Diệp và ba quả trứng gà rừng, bỗng nhiên nảy ra một ý định độc ác. Lão ta vung hỏa trảo, định tóm lấy Bạch Diệp và chiếc nôi để làm con tin rút lui.
“Ngươi nghĩ ngươi còn đường chạy sao?”
Giọng nói của Long Nguyệt như quỷ mị vang lên ngay sau lưng Phượng Vương. Trước khi lão kịp chạm vào Bạch Diệp, một bàn tay mang theo long lực vạn cân đã xuyên thủng bả vai lão, thô bạo bẻ gãy xương bả vai, nhấc bổng Phượng Vương lên cao.
Long Nguyệt tàn nhẫn ném Phượng Vương xuống ngay cạnh Dạ Vũ và Bạch Diệp. Lúc này, cả ba thế hệ hoàng tộc Phượng tộc đều nằm bò dưới đất, toàn thân đẫm máu, thảm hại không sao tả xiết.
Long Nguyệt thu kiếm, bước tới trước chiếc nôi của Bạch Diệp. Nàng nhìn ba quả trứng xám xịt đang bốc mùi thối rữa kia, khẽ cười mỉa mai:
“Bạch Diệp, ngươi nói muốn dùng máu của con ta để tẩy tủy cho lũ gà rừng này đúng không? Được, ta cho ngươi toại nguyện.”
Nàng vung tay, một luồng long hỏa màu vàng ròng rực cháy bao bọc lấy chiếc nôi. Nhưng ngọn lửa này không làm cháy vỏ trứng, mà nó như một thứ máy hút khổng lồ, điên cuồng rút sạch chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại bên trong ba quả trứng kia.
“Không! Con của ta! Phượng Vương cứu con ta với!” Bạch Diệp điên cuồng gào khóc, định lao vào dập lửa nhưng bị Mặc Huyền dùng đuôi rắn quất bay vào góc tường, gãy mất mấy cái xương sườn.
Chỉ trong vòng mấy hơi thở, dưới sức nóng của long hỏa, ba quả trứng gà rừng biến thành ba viên đá thối đen kịt, rồi *bùm* một tiếng, vỡ vụn thành đống tro bụi thối tha. Toàn bộ dã tâm "tráo phụng thành long" của hai kẻ tra nam tiện nữ trong nháy mắt biến thành mây khói.
Bạch Diệp nhìn đống tro bụi dưới đất, tâm trí hoàn toàn sụp đổ, điên cuồng la hét rồi ngất lịm đi.
Dạ Vũ trố mắt nhìn, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn bò đến chân Long Nguyệt, dập đầu đến mức máu chảy ròng ròng trên trán:
“Long Nguyệt... Xin nàng... Tha cho ta... Ta không dám nữa... Tất cả là tại phụ vương ta! Là lão ta xúi giục ta!”
Phượng Vương nghe đứa con trai độc nhất đổ tội cho mình, tức đến mức hộc máu:
“Nghịch tử! Đồ ăn cháo đá bát! Ta vì ai mà mang mười vạn quân đến đây chứ?!”
Long Nguyệt khoanh tay, chán ghét nhìn màn kịch gia đình cắn xé nhau của bọn chúng. Nàng ngước nhìn lên không trung, những dòng chữ vàng của khán giả tương lai lại hiện ra, tràn ngập sự phấn khích và hả hê:
> 【Hahaha! Đáng đời chưa! Trứng gà rừng biến thành tro bụi luôn rồi, xem tụi nó tráo bằng niềm tin à?】
> 【Chị nhà ngầu quá! Anh Huyền hóa rắn chiến đét đèn lẹt luôn! Một ngụm nuốt trưởng lão phượng hoàng, đúng là ông chồng lực điền của năm!】
> 【Ngược chết tụi nó đi chị ơi! Đừng tha cho lão già Phượng Vương với tên Dạ Vũ kia! Phải thu hồi lại tất cả những gì Long tộc đã ban cho tụi nó!】
>
Long Nguyệt khẽ nhếch môi, gật đầu:
“Các vị nói rất đúng. Những thứ không thuộc về bọn chúng, một phân ta cũng không để lại.”
Nàng bước đến trước mặt Dạ Vũ và Phượng Vương, bàn tay năm ngón xòe ra, long lực màu vàng ròng hóa thành vô số những sợi xích năng lượng, cắm thẳng vào linh đài và đan điền của hai người.
“Năm xưa, vì để giúp Dạ Vũ báo thù, ta đã dùng trăm năm tu vi của bản thân để phong ấn oán khí trong người hắn, giúp hắn thăng tiến võ công. Hôm nay, ta thu hồi lại tất cả!”
Long Nguyệt lạnh lùng quát lớn, thô bạo rút mạnh tay về.
“Aaa!!! Ngừng lại! Đừng hút tu vi của ta! Long Nguyệt... Ta đau quá!!!” Dạ Vũ hét lên một tiếng thảm thiết chưa từng có. Toàn bộ tiên lực, tu vi và huyết mạch phượng hoàng trong người hắn như bị một chiếc máy hút khổng lồ cưỡng ép rút sạch ra ngoài.
Gương mặt hắn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng già nua đi, nếp nhăn chằng chịt xuất hiện, mái tóc đen mượt mà biến thành một đầu tóc bạc phơ, khô khốc.
Bộ lông vũ phượng hoàng kiêu ngạo trên người hắn rụng lả tả, chỉ trong chớp mắt, “đệ nhất mỹ nam Tam Giới” đã biến thành một lão già tàn phế, trụi lông, già nua lụ khụ, nằm thoi thóp dưới đất như một con gà quay lỗi.
Phượng Vương bên cạnh cũng không khá hơn, lão bị Long Nguyệt phế bỏ một nửa tu vi, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, từ một vị vương giả oai phong biến thành một phế nhân không hơn không kém.
Long Nguyệt phủi tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn đống tàn tạ dưới đất, cất giọng vang dội khắp đại điện:
“Mang ba con lợn này ném ra ngoài cửa biển Đông Hải cho ta! Truyền lệnh cho mười vạn quân Phượng tộc bên ngoài, kẻ nào muốn nhặt xác bọn chúng thì bước vào, bằng không, lập tức cút khỏi lãnh hải Long tộc trong vòng ba hơi thở!”
Đám hộ vệ Long tộc hò reo vang dội, thô bạo xách cổ Dạ Vũ, Bạch Diệp và Phượng Vương ném thẳng ra ngoài cửa biển như ném rác rưởi. Mười vạn quân Phượng tộc bên ngoài nhìn thấy Phượng Vương và Phượng quân bị phế thành người tàn tật, lại thấy xác các trưởng lão bị hắc xà nuốt sống, tất cả đều kinh hoàng hồn bay phách lạc, lập tức ôm lấy ba người bọn chúng rồi dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy trối chết.
Đông Hải rốt cuộc trở lại vẻ yên bình vốn có.
Mặc Huyền thu nhỏ thân hình trở lại dạng nửa người nửa rắn, hớn hở bò đến bên cạnh Long Nguyệt. Hắn ôm quả trứng rồng vàng ròng cọ cọ vào má nàng, cái đuôi rắn quất đành đạch xuống đất đầy vui sướng:
“Nương tử, nàng xem, con của chúng ta đang động đậy nè! Chắc chắn là nó đang khen nương tử bẻ cánh chim rất ngầu đó!”
Long Nguyệt cúi xuống, nhìn quả trứng vàng đang khẽ rung rinh trong vòng tay Mặc Huyền, lòng tràn ngập một cảm giác viên mãn chưa từng có. Trận chiến sinh tử này, Long tộc nàng không những bảo vệ được giọt máu cuối cùng, mà còn đập tan hoàn toàn dã tâm của kẻ thù.









Bình luận