Ta Tóm Xà Vương [...] – Chương 9

## CHƯƠNG 9: QUẢ BÁO NHÃN TIỀN, PHƯỢNG TỘC TRẢ GIÁ

Trận chiến tại nội điện Đông Hải kết thúc, dư âm của nó như một trận cuồng phong càn quét qua khắp các ngóc ngách của Tam Giới. Việc Thần Long thượng cổ tái xuất giang sơn, một tay phế bỏ Phượng Vương, đánh rụng lông Dạ Vũ Phượng quân và tiêu diệt vạn quân Phượng tộc trong nháy mắt đã trở thành nỗi khiếp sợ chung của vạn tộc. Những đại tộc trước đây từng rắp tâm nhòm ngó huyết mạch Long tộc, nay đều kinh hãi đóng chặt cửa cung, không dám ho he nửa lời.

Thế nhưng, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Đối với Long Nguyệt, có thù không báo đến cùng thì không phải là phong cách của Thần Long.

Ngay buổi sáng hôm sau, Long Nguyệt khoác lên mình bộ chiến giáp bằng long lân màu vàng ròng rực rỡ, tay cầm Long Thần Kiếm bước ra đại điện. Mặc Huyền lúc này dán chặt lấy nàng không rời nửa bước. Hắn đã hồi phục lại hình người, khoác huyền y thêu chỉ bạc, một tay vững vàng bồng bế quả trứng rồng vàng ngũ sắc vẫn đang không ngừng hấp thu tinh hoa thiên địa, tay kia thì nắm chặt lấy tay vợ.

Cái đuôi rắn màu đen của hắn thỉnh thoảng lại từ sau vạt áo thò ra, quấn nhẹ lấy cổ chân Long Nguyệt như thói quen. Hắn ghé sát tai nàng, đôi mắt lục bảo lóe lên tia sáng đầy hưng phấn:

“Nương tử, nghe nói thiên cung của Phượng tộc có rất nhiều ngô đồng mộc vạn năm và linh quả thượng hạng. Hôm nay chúng ta qua đó, có nên nhổ tận gốc mang về Đông Hải làm đồ chơi gặm nướu cho con không?”

Long Nguyệt bật cười, véo nhẹ cái mũi cao thẳng của hắn:

“Nhổ, nhổ sạch cho ta. Những gì Phượng tộc nợ ta và chàng, hôm nay ta bắt bọn chúng phải nôn ra bằng hết.”

Trước mắt hai người, dòng chữ vàng — màn hình đạn của tương lai lại lướt qua như mưa đổ:

> 【Hú hét!!! Chị nhà đi đòi nợ rồi! Cảnh tượng hoành tráng này mà không có bỏng ngô ăn thì phí quá!】

> 【Tách thoại ra đọc mới thấy sướng tai đã mắt nha quý vị! Mau đến xem tra nam Dạ Vũ lúc này thê thảm thế nào đi!】

> 【Bình luận tiết lộ nè: Dạ Vũ sau khi bị phế tu vi, biến thành một lão già trụi lông, đang bị nhốt trong chuồng chim ở Phượng tộc vì làm mất mặt gia tộc kìa. Còn Bạch Diệp thì bị điên thật sự rồi, suốt ngày ôm đống tro bụi đá thối mà lảm nhảm!】

> 【Đáng đời tụi nó! Phượng Vương giờ liệt giường, đang run rẩy gom góp sính lễ tạ tội kia kìa. Chị nhà cứ thẳng tay tịch thu một nửa giang sơn của tụi nó đi!】

>

Đọc đến đoạn này, Long Nguyệt khẽ nhếch môi cười lạnh. Nàng vung kiếm chỉ thẳng lên trời, một chiếc thần chu khổng lồ bằng xương rồng viễn cổ lập tức xuất hiện, chở theo hai vợ chồng và một vạn hộ vệ tinh nhuệ Long tộc, xé toạc mây trời hướng thẳng về phía Thiên Sơn — thánh địa của Phượng tộc.

Tại cung điện Phượng Hoàng trên đỉnh Thiên Sơn.

Bầu không khí nơi đây ảm đạm như một bãi tha ma. Khắp nơi không còn thấy vẻ rực rỡ, tiên khí lượn lờ của loài linh điểu cao quý nữa, mà thay vào đó là tiếng khóc lóc, thở dài của các tộc nhân.

Trong một gian phòng phụ tồi tàn và hôi hám nằm sâu sau hậu cung, một bóng người già nua, còng rạp, trên người quấn mấy mảnh vải rách đang ngồi co rúm lại trong góc chuồng sắt. Làn da của hắn nhăn nheo như vỏ cây già, hàm răng rụng gần hết, và đáng sợ nhất là trên đầu, trên lưng hắn hoàn toàn không có tóc hay lông vũ, chỉ là một mảng da thịt đỏ hỏn, sần sùi.

Chính là Dạ Vũ.

Kẻ từng tự xưng là "đệ nhất mỹ nam Tam Giới", kẻ từng cao ngạo nói với Long Nguyệt rằng nàng vĩnh viễn không có được trái tim hắn, giờ đây đang dùng đôi tay run rẩy, gầy guộc như bộ xương khô để nhặt nhạnh mấy hạt ngô thối dưới đất ăn lót dạ. Không còn tu vi Thần Long bảo vệ, oán khí phản phệ dữ dội khiến hắn ngày đêm phải chịu cảnh vạn tên xuyên tâm, sống không bằng chết.

*Rầm!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển toàn bộ đỉnh Thiên Sơn. Cánh cổng vòm bằng ngọc bích của Phượng tộc bị một đạo kiếm khí vàng ròng chém thành trăm mảnh.

“Phượng Vương! Mau cút ra đây nhận tội!”

Giọng nói đầy uy nghiêm của Long Nguyệt như sấm sét nổ vang trên đỉnh đầu mỗi tộc nhân Phượng tộc, khiến vạn con chim đang bay trên trời hoảng sợ rụng cánh rơi rào rào xuống đất.

Dạ Vũ trong chuồng sắt nghe thấy giọng nói này, toàn thân run bắn lên bần bật. Hắn vừa sợ hãi, vừa có một thứ khát vọng điên cuồng trỗi dậy. Hắn dùng hết sức lực tàn tạ của mình, lết tấm thân đầy mùi hôi thối ra cửa chuồng, ghé sát mặt vào thanh sắt, gào lên một cách khàn đặc:

“Long Nguyệt...! Long Nguyệt cứu ta! Ta ở đây...! Ta biết sai rồi, nàng cứu ta với...!”

Thế nhưng, không một ai thèm để ý đến tiếng kêu gào thảm thiết của con chó hoang như hắn.

Tại đại điện Phượng tộc, Phượng Vương lúc này sắc mặt trắng bệch, ngực quấn băng gạc dày đặc, được hai tùy tùng dìu đỡ, run rẩy quỳ sụp xuống ngay trước bậc thềm khi nhìn thấy Long Nguyệt và Mặc Huyền bước vào.

Phượng Vương dập đầu lia lịa, giọng nói run rẩy không thành tiếng:

“Long Vương đại nhân tha mạng! Phượng tộc ta biết sai rồi! Tất cả là do nghịch tử Dạ Vũ và con ả điên Bạch Diệp che mờ lý trí, Phượng tộc ta chỉ bị kéo vào vòng xoáy oan ức mà thôi! Xin ngài giơ cao đánh khẽ, chừa cho Phượng tộc một con đường sống!”

Long Nguyệt thong thả bước lên ngai vàng của Phượng tộc, xoay người ngồi xuống một cách ngạo nghễ. Nàng đặt Long Thần Kiếm chống xuống đất, phát ra một tiếng *băng* trầm đục khiến tim Phượng Vương như muốn nhảy ra ngoài.

Nàng lạnh lùng nhìn lão già quỳ dưới đất:

“Chừa một con đường sống? Phượng Vương, lúc ngươi dẫn mười vạn đại quân định cướp con của ta, định dùng máu của con ta để tẩy tủy cho lũ gà rừng tạp chủng, ngươi có nghĩ đến việc chừa cho Long tộc ta một con đường sống không?”

Phượng Vương sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng ra hiệu cho các trưởng lão còn sống phía sau. Ngay lập tức, hàng chục chiếc rương trân bảo lớn bằng ngọc thạch được khênh ra, bên trong chứa đầy tiên thảo, nội đan yêu thú và hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm tỏa hào quang rực rỡ.

Lão già lập bập nói:

“Đây... đây là toàn bộ tích lũy mười vạn năm qua của Phượng tộc ta! Xin dâng hết cho Long Vương đại nhân và Long phu để bồi thường tổn thất tinh thần! Ngoài ra... ngoài ra...” Phượng Vương cắn răng, thịt đau đến mức rỉ máu: “Phượng tộc nguyện dâng ra một nửa giang sơn, cắt cử năm mươi tòa thành trì ở phía Nam Thiên Sơn, vĩnh viễn quy thuận Long Cung!”

Mặc Huyền đứng cạnh Long Nguyệt, một tay ôm quả trứng rồng vàng, một tay khẽ lật lật đống trân bảo trong rương, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng đầy chê bai:

“Mấy thứ rác rưởi này mà cũng đòi đổi lấy mạng của mười vạn con chim sao? Nương tử, ta thấy năm mươi tòa thành trì kia cũng được, nhưng ta muốn đích thân chọn người quản lý, biến bọn chúng thành đầm lầy nuôi rắn, cho đám chim này ngày ngày phải làm nô bộc cày cấy cho xà tộc ta!”

Phượng Vương nghe thấy điều kiện nhục nhã này, ngực nghẹn lại, lại phun ra một ngụm máu lớn, nhưng lão không dám phản kháng, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay dập đầu:

“Chấp... chấp thuận! Tất cả đều nghe theo lời của Long phu đại nhân!”

Long Nguyệt nhìn sự hèn nhát của Phượng Vương, khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía hậu cung, nơi Dạ Vũ đang điên cuồng gào khóc. Nàng đứng dậy, giọng nói lạnh lùng ban phát phán quyết cuối cùng:

“Một nửa giang sơn của Phượng tộc từ nay đổi họ Long. Còn về phần Dạ Vũ và Bạch Diệp...”

Nàng khẽ búng ngón tay, một luồng long lực vô hình bay vào hậu cung, trực tiếp đánh nát chuồng sắt của Dạ Vũ, đồng thời lôi cổ ả Bạch Diệp đang điên dại từ trong phòng ra ngoài sân điện.

“Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Dạ Vũ, Bạch Diệp, các ngươi bấy lâu nay tự phụ mang huyết mạch tiên điểu cao quý, xem thường xà tộc, lừa gạt Long tộc. Hôm nay, ta phế bỏ hoàn toàn tiên tịch của các ngươi, đày xuống phàm trần làm gia cầm, chịu kiếp bị người đời làm thịt, vĩnh viễn không thể siêu sinh, không thể tu luyện!”

“Không! Long Nguyệt! Nàng không thể đối xử với ta như vậy! Ta là Dạ Vũ mà! Ta là người nàng yêu nhất mà!!!”

Dạ Vũ già nua, trụi lông gào lên một tiếng tuyệt vọng tột cùng khi luồng long lực biến hắn và Bạch Diệp thành hai con gà rừng xám xịt, xấu xí, rồi một luồng gió mạnh cuốn phăng cả hai rơi thẳng xuống trần gian đầy bụi bặm.

Chứng kiến kết cục thê thảm của những kẻ phản bội, đám chữ vàng trên không trung nổ tung thành một trận mưa pháo hoa chúc mừng:

> 【Hahaha! Quá tuyệt vời! Tra nam tiện nữ biến thành gà rừng thật sự rồi! Đúng là quả báo nhãn tiền!】

> 【Mấy bà ơi nhìn mặt Phượng Vương kìa, xanh như tàu lá chuối luôn. Mất một nửa giang sơn, từ nay về sau Phượng tộc chỉ có thể làm em út dưới chân Long tộc thôi!】

> 【Long Nguyệt tỷ ngầu bá cháy! Anh Huyền cũng phối hợp ăn ý quá trời. Mau về Đông Hải ấp trứng thôi anh chị ơi, em hóng tiểu long nhi ra đời lắm rồi!】

>

Long Nguyệt thu kiếm, quay sang nhìn Mặc Huyền, thấy hắn đang nhìn mình bằng đôi mắt lục bảo tràn ngập tình yêu và sự sùng bái. Nàng mỉm cười, chủ động nắm lấy tay hắn, cùng bước lên thần chu xé gió trở về Đông Hải.

Món nợ một năm qua, hôm nay đã được đòi lại sòng phẳng, không thiếu một phân!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...