Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 11
Ca phẫu thuật kéo dài suốt ba canh giờ đồng hồ.
Khi mũi khâu cuối cùng được thắt nút vững chắc, ta gần như kiệt sức, cả cơ thể rã rời đổ sụp xuống cạnh giường đá dã chiến. Đôi bàn tay y sĩ của ta dính đầy máu tươi của hắn, tấm áo bào trắng rách nát thấm đẫm mồ hôi. Nhìn ống nghiệm truyền dịch dịch thể tích máu đang từ từ chảy vào huyết quản của Sát Lạc, nhìn lồng ngực săn chắc của hắn đã bắt đầu phập phồng đều đặn trở lại, ta mới dám thở phào một hơi, bao nhiêu căng thẳng bấy lâu lập tức hóa thành một trận hoa mắt chóng mặt.
Ta mệt mỏi gục đầu bên mép giường đá, bàn tay vẫn nắm chặt lấy những ngón tay thô ráp, ấm áp của hắn, lẩm bẩm trong cơn mê sảng: "Tên sói hoang đáng chết... Ta đã kéo ngươi từ quỷ môn quan về rồi... Ngươi mà không tỉnh lại... Ta sẽ triệt sản ngươi thật đấy..."
Nói rồi, ý thức của ta hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Khi ta tỉnh lại, đập vào mắt là trần hang động quen thuộc của bộ lạc Ngân Lang. Hương thảo dược thoang thoảng cùng hơi ấm quen thuộc bao bọc lấy cơ thể. Ta khẽ cử động, phát hiện mình đang nằm trên tấm da gấu mềm mại nhất, còn bên cạnh... một khuôn mặt góc cạnh, điển trai với mái tóc bạc xõa ngang vai đang phóng đại ngay trước mắt.
Sát Lạc đã tỉnh từ lúc nào. Hắn không hóa dạng sói, cứ thế dùng đôi mắt lam thâm sâu, đong đầy thứ tình cảm nóng bỏng và xót xa nhìn chằm chằm vào ta. Thấy ta mở mắt, hắn vội vàng siết nhẹ bàn tay ta, giọng nói khàn đặc vì mới bình phục: "Nàng tỉnh rồi? Có chỗ nào không thoải mái không? Để ta gọi giống cái mang súp thịt đến cho nàng."
Ta ngơ ngác nhìn hắn, rồi đột ngột ngồi bật dậy, mặc kệ cơn choáng váng mà đưa tay sờ lên trán hắn, rồi lật lớp da thú kiểm tra vết thương ở mạn sườn: "Ngươi tỉnh từ lúc nào? Vết thương có đau không? Có bị sốt nhiễm trùng không? Đã bảo nằm yên rồi mà!"
Nhìn bộ dạng lo lắng cuống cuồng của ta, Sát Lạc bỗng nhiên bật cười. Nụ cười của vị Tộc trưởng lạnh lùng lúc này dịu dàng như gió xuân tràn về thung lũng, hắn vươn cánh tay dài, không một lời giải thích mà kéo mạnh một cái, ôm trọn thân hình nhỏ nhắn của ta vào lòng ngực trần vững chãi.
"Bạch Dao, ta không sao." Hắn áp cằm lên đỉnh đầu ta, giọng trầm thấp, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. "Đại trưởng lão đã kể cho ta nghe hết rồi. Đêm đó, một mình nàng đứng trước vương quốc Hổ tộc, dùng ma pháp khói trắng hạ gục Lôi Lệ, lại thức thâu đêm vá lại mạng sống cho ta. Nàng dũng cảm như vậy... bảo ta làm sao có thể buông tay nàng ra đây?"
Ta bị hắn ôm chặt, mùi hương hoang dã quen thuộc xộc vào mũi làm mặt ta nóng bừng lên như tôm luộc. Ta ra sức giãy giụa: "Buông ra! Tên đầu sói lưu manh này, vết thương của ngươi chưa lành hẳn đâu, rách chỉ bây giờ!"
"Không buông." Sát Lạc càng ôm chặt hơn, chiếc đuôi sói bạc sau hông không biết từ lúc nào đã quấn lấy chân ta, lắc qua lắc lại đầy đắc ý. "Nàng đã cứu mạng ta hai lần, sờ lông bụng ta, sờ lông cổ ta, giờ còn vì ta mà khóc. Bạch Dao, trái tim này của ta đã thuộc về nàng rồi. Nàng dẫu có dùng con dao mổ nhỏ bé kia rạch ra, cũng chỉ thấy hình bóng của một mình nàng mà thôi."
Ta sững sờ. Cái tên sói hoang không có văn hóa này dạo này học đâu ra mấy lời thoại sến sẩm đến mức khiến một y sĩ lý trí như ta cũng phải nhũn tim thế này? Ta gục đầu vào ngực hắn, không giãy giụa nữa, khóe môi khẽ cong lên một độ cong ngọt ngào: "Hừ, biết thế hôm đó ta tiêm cho ngươi một mũi triệt sản cho rảnh nợ."
"Nàng không nỡ đâu." Hắn cười híp mắt, cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc ta.
Sau đại chiến, cục diện giới thú nhân hoàn toàn thay đổi. Hổ tộc sau khi chứng kiến Tộc trưởng Lôi Lệ bị "ma pháp" của ta đánh sụp, lại thêm tổn thất nặng nề, liền rơi vào trạng thái hoảng loạn. Chỉ một tháng sau, khi mùa xuân thực sự gõ cửa từng ngõ ngách hồng hoang, các trưởng lão Hổ tộc đã phải nhục nhã mang theo vô số da thú quý giá, muối hạt và thảo dược đến quỳ rạp dưới chân Sát Lạc, xin được sáp nhập vào Ngân Lang tộc, đời đời tôn sùng vị Tộc trưởng sói vĩ đại và vị "Đại Vu Y" không đuôi là ta.
Ngân Lang tộc chính thức trở thành bộ lạc hùng mạnh nhất giới thú nhân. Địa vị của ta lúc này còn cao hơn cả Vu y già. Đám giống cái trước kia từng khinh miệt ta, giờ đây hễ thấy vạt áo blouse trắng của ta xuất hiện từ xa liền thành kính quỳ xuống, đồng thanh hô lớn: "Cung nghênh Đại Vu Y tiên tử!"
Ngay cả ả trà xanh Ba Ny cũng ngoan ngoãn đến mức lạ kỳ. Hôm đó, ả rụt rè mang đến cho ta một giỏ quả ngọt, lý nhí nói: "Y tiên... à không, Đại Vu Y đại nhân, bài thuốc cỏ ích mẫu của người... thực sự có hiệu nghiệm. Cơn đau bụng của ta đã biến mất rồi. Trước đây là ta có mắt không tròng, xin người đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân."
Ta phẩy tay, cười hào sảng: "Ta là y sĩ, chỉ trị bệnh chứ không trị người. Cầm lấy đem về uống tiếp đi." Ba Ny mừng rỡ như bắt được vàng, dập đầu tạ ơn rồi lui xuống.
Cuộc sống yên bình trở lại, và cũng là lúc vị Tộc trưởng sói kiêu ngạo bắt đầu thực hiện lời hứa của mình. Mùa giao phối của bộ lạc đã đến, thung lũng ngập tràn tiếng cười đùa và những điệu nhảy hoang dã quanh đống lửa.
"Bạch Dao, mùa xuân đến rồi, tuyết đã tan hết."
Buổi tối hôm đó, Sát Lạc bước vào hang, trên người hắn khoác một bộ y phục bằng da bạch hổ vô cùng sang trọng do chính tay hắn săn bắn và cắt may. Hắn quỳ một gối trước mặt ta, trên tay nâng niu một chiếc vòng cổ được làm từ chiếc răng nanh to nhất, sắc bén nhất của chính mình – thứ tượng trưng cho định ước chung thủy, độc nhất vô nhị của loài sói.
Hắn nhìn ta, đôi mắt lam lấp lánh thứ ánh sáng kiên định và thâm tình tuyệt đối: "Ta đã chuẩn bị xong váy cưới từ da thú tốt nhất cho nàng. Toàn bộ vương quốc thú nhân này sẽ là lễ vật ta dâng lên nàng. Bạch Dao, nàng có nguyện ý làm giống cái duy nhất, làm phu nhân Tộc trưởng của Sát Lạc này đời đời kiếp kiếp không?"
Ta nhìn chiếc răng nanh định tình, nhìn khuôn mặt điển trai đang tràn ngập sự căng thẳng xen lẫn mong đợi của hắn, khóe mắt bỗng thấy ươn ướt. Từ một y sĩ hiện đại cô độc xuyên không về thế giới hoang dã này, ta chưa từng nghĩ mình sẽ tìm được một bờ vai vững chãi đến thế.
Ta mỉm cười, chủ động bước tới, cầm lấy chiếc vòng nanh sói đeo vào cổ, rồi nhướng mày nhìn hắn: "Được thôi, đầu sói kia. Nhưng ta nói trước, cưới ta rồi thì mỗi ngày phải tắm rửa ba lần, không được khỏa thân chạy rông, và đặc biệt... mỗi tối phải biến thành sói bự cho ta vuốt lông, rõ chưa?"
Sát Lạc ngẩn người, rồi lập tức bế bổng ta lên xoay vòng vòng trong hang động, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp núi rừng: "Bản tọa tuân lệnh! Phu nhân của ta!"









Bình luận