Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 12
Sau lời đồng ý của ta, cả bộ lạc Ngân Lang lập tức rơi vào trạng thái bận rộn chưa từng có. Nghi thức kết đôi của Tộc trưởng vĩ đại nhất giới thú nhân không thể diễn ra một cách sơ sài. Từ các trưởng lão râu tóc bạc phơ cho đến đám dũng sĩ ngày thường thô lỗ cục cằn, ai nấy đều hăm hở dốc toàn lực chuẩn bị cho ngày đại hôn.
Vì ta là người hiện đại, lại có phần "cuồng sạch sẽ" nên quy trình chuẩn bị đám cưới cũng được ta cải cách triệt để.
"Này, đám đầu gấu kia! Ta đã bảo là phải quét dọn sạch sẽ quảng trường, gom hết đống xương thú dại kia đem chôn cơ mà!" Ta chống hai tay ngang hông, đứng trên bục đá chỉ tay năm ngón, vạt áo blouse trắng bay phần phật trong gió xuân.
"Tuân lệnh Đại Vu Y đại nhân!" Mấy gã dũng sĩ Hổ tộc mới sáp nhập, thân hình hộ pháp cao hơn hai mét, lúc này lại sợ ta như sợ cọp, lật đật vác chổi rơm quét dọn lia lịa. Bản lĩnh cầm bình xịt thuốc mê hạ gục Tộc trưởng của họ hôm trước đã biến ta thành một sự tồn tại đầy tính răn đe.
Trong khi toàn tộc đang ráo riết chuẩn bị, Sát Lạc lại bám lấy ta không rời nửa bước. Hắn dường như cực kỳ hưởng ứng điều khoản "phải biến thành sói bự cho phu nhân vuốt lông mỗi tối". Cứ hễ hoàng hôn buông xuống, vị Tộc trưởng oai phong lẫm liệt ban ngày liền biến mất, thay vào đó là một cục lông bạc khổng lồ nằm ườn ra giữa hang động.
"Hừ... hừ..." Sói bự gối cái đầu to đùng lên đùi ta, đôi mắt lam lim dim đầy hưởng thụ. Cái đuôi xù dài thượt của hắn thỉnh thoảng lại quấn lấy eo ta, khẽ siết nhẹ như một cái ôm đầy chiếm hữu.
Ta vừa dùng một chiếc lược tre tự chế tỉ mẩn chải chuốt lớp lông bạc mềm mại cho hắn, vừa cằn nhằn: "Sát Lạc, ngươi bớt ăn thịt mỡ lại đi nhé. Dạo này ta chải lông thấy bụng ngươi dày lên một lớp mỡ rồi đấy. Tộc trưởng sói mà béo phì là ta chê, không thèm rước đâu."
Nghe thấy từ "chê", sói bự lập tức mở choàng mắt. *Rắc rắc* một tiếng, hắn hóa lại thành dạng người, nhanh như chớp xoay người đè ép ta xuống giường đá. Đôi mắt lam rực lửa nhìn ta chằm chằm, bờ ngực trần săn chắc phập phồng: "Nàng dám chê bản tọa? Có cần ta cho nàng kiểm tra lại xem cơ bụng tám múi này có chút mỡ thừa nào không, hửm?"
Hơi ấm nam tính nồng đượm phả thẳng vào mặt khiến ta đỏ bừng tai. Ta vội vàng lấy tay đẩy cái mặt đẹp trai đang áp sát của hắn ra: "Tránh ra! Lưu manh! Sắp đến ngày đại hôn rồi, giữ tự trọng một chút đi đồ sói hoang!"
Hắn khẽ cười, nụ cười mang theo vài phần tà mị cắn nhẹ vào đầu ngón tay ta, ánh mắt đong đầy sự cưng chiều dường như muốn làm tan chảy cả không gian.
Ba ngày sau, ngày đại hôn hoành tráng nhất lịch sử giới thú nhân chính thức diễn ra.
Khắp thung lũng được trang hoàng bằng những dải lụa đỏ dệt từ tơ nhện rừng và hoa dại hồng hoang rực rỡ. Thú nhân từ các bộ lạc nhỏ xung quanh cũng lặn lội mang theo sản vật quý hiếm đến chúc mừng, ai nấy đều tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan của vị Đại Vu Y thần bí đã thuần hóa được chiến thần Ngân Lang.
Khi ta bước ra khỏi hang động, toàn bộ quảng trường bỗng chốc im bặt, ngay sau đó là tiếng hít sâu một hơi đồng loạt của hàng ngàn thú nhân.
Ta mặc một chiếc váy cưới do chính tay Sát Lạc thiết kế và cắt may từ bộ da Bạch Hổ quý hiếm nhất. Tấm da hổ trắng muốt, mềm mại ôm sát lấy đường cong cơ thể, vạt váy xẻ tà khéo léo để lộ đôi chân thon thả. Mái tóc đen được bới cao, cài một nhành hoa tuyết ban mai lấp lánh. Trên cổ ta, chiếc vòng nanh sói định tình tỏa ra thứ hào quang hoang dã nhưng đầy quyền lực.
Sát Lạc đứng ở trung tâm quảng trường, khoác trên mình bộ chiến giáp da thú dũng mãnh. Khi nhìn thấy ta bước tới, đôi mắt lam của hắn dường như không còn nhìn thấy bất kỳ ai khác trên đời này nữa. Hắn sải bước dài đến bên ta, quỳ một gối xuống, dịu dàng nâng bàn tay ta lên đặt một nụ hôn thành kính.
"Phu nhân của ta, nàng là tạo vật tuyệt mỹ nhất mà Thần tối cao đã ban tặng cho cuộc đời Sát Lạc." Giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian.
Tiếng reo hò, tiếng trống da thú mừng đại hôn vang lên rộn rã kéo dài đến tận đêm khuya. Rượu hoa quả tự ủ ngọt lịm khiến ta hơi ngà ngà say. Đến khi được Sát Lạc bế bổng trở về hang động, ta đã hoàn toàn mơ màng trong vòng tay ấm áp của hắn.
Đêm đại hôn, quảng trường bộ lạc ngoài kia vẫn náo nhiệt tiếng trống da thú và những điệu nhảy hoang dã, nhưng bên trong hang động của Tộc trưởng, không gian lại yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió xuân mơn mởn thổi qua khe đá. Những ngọn đuốc được thắp lên dọc lối đi, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp và mờ ảo, hắt lên vách đá những chiếc bóng quấn quýt.
Ta ngồi trên chiếc giường đá đã được trải hơn mười lớp da thú mềm mại, thính giác lùng bùng vì hơi men của thứ rượu quả dại lên men ban nãy. Đầu óc ta có chút quay cuồng, chiếc váy cưới bằng da Bạch Hổ ôm sát lấy cơ thể bỗng chốc trở nên nóng bức lạ thường.
*Sột soạt...*
Tiếng bước chân nặng nề nhưng thong thả vang lên. Sát Lạc bước vào hang, dứt khoát buông tấm rèm bằng da thú dày cộp xuống, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ã từ bên ngoài. Hôm nay hắn khoác trên mình bộ chiến giáp bằng da thú sẫm màu, mái tóc bạc xõa dài ngang vai càng làm tôn lên vẻ phong trần, hoang dã. Đôi mắt lam sâu thẳm của hắn lúc này không còn vẻ lạnh lùng ngày thường, mà rực lên một ngọn lửa nguyên thủy, thiêu đốt, khóa chặt lấy bóng hình ta.
Hắn từ từ tiến lại gần, luồng khí tức giống đực đỉnh cấp áp đảo khiến ta vô thức nuốt nước bọt, đôi bàn tay y sĩ vốn quen cầm dao mổ nay lại run lên, bấu chặt vào mép da gấu.
"Bạch Dao, nàng đang run sao?" Sát Lạc quỳ một gối xuống cạnh giường đá, đỡ lấy đôi vai mảnh khảnh của ta. Giọng nói của hắn khàn đặc, trầm thấp đến mức khiến vành tai ta ngứa ngáy.
"Ai... ai thèm run chứ? Ta là y sĩ, cấu tạo cơ thể của ngươi ra sao ta còn rõ hơn chính ngươi." Ta mạnh miệng đáp trả, nhưng ánh mắt lại bối rối đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai đang phóng đại trước mắt.
Sát Lạc khẽ cười, một nụ cười vừa cưng chiều vừa mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối. Hắn đưa bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai sạn vì cầm vũ khí lên, nhẹ nhàng mơn trớn gò má đang nóng bừng của ta, sau đó ngón tay cái dịu dàng miết nhẹ lên bờ môi đang mím chặt.
"Rượu quả dại ngọt lắm, nhưng không ngọt bằng phu nhân của ta."
Dứt lời, hắn không để ta kịp phản kháng, dứt khoát cúi đầu ngậm lấy bờ môi ta. Không còn là những nụ hôn trộm hay những cái chạm môi nhẹ nhàng như trước, nụ hôn đêm động phòng mang theo sự nguyên thủy bạo liệt của loài sói. Hắn càn quét khoang miệng ta, đầu lưỡi thô ráp quấn quýt lấy lưỡi ta, hút hết mật ngọt cùng hơi thở của ta như muốn khảm sâu hình bóng này vào tận xương tủy.
"Ưm..." Ta khẽ rên lên một tiếng, cơ thể hoàn toàn nhũn ra dưới nụ hôn nồng cháy ấy. Hai tay ta theo bản năng vòng ra sau, ôm chặt lấy cái cổ săn chắc của hắn, chủ động đáp lại. Sự hợp tác của ta như một mồi lửa châm ngòi cho dã tính trong lòng vị Tộc trưởng sói.
Sát Lạc khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, bàn tay hộ pháp vuốt dọc từ gáy ta xuống tấm lưng trần, khéo léo gỡ bỏ chiếc nút thắt bằng dây da thú trên váy cưới. Chiếc váy Bạch Hổ mềm mại tuột xuống, để lộ làn da trắng nõn nà như tuyết đầu mùa của ta dưới ánh đuốc bập bùng. Ánh mắt hắn tối sầm lại, rực lửa dục vọng. Hắn dứt khoát bế bổng ta lên, rồi từ từ đè ép ta xuống lớp da gấu mềm mại.
Lồng ngực trần nóng hổi, vững chãi của hắn ép chặt lên bầu ngực phập phồng của ta. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua da thịt khiến ta run rẩy. Sát Lạc dời nụ hôn xuống chiếc cổ thon dài, rồi dừng lại ở bờ vai mảnh mai, khẽ cắn một cái lưu lại dấu vết định ước của riêng hắn.
"Bạch Dao... Ta sẽ nhẹ nhàng..." Hắn thở dốc bên tai ta, trán rịn đầy mồ hôi vì phải kiềm chế dã tính đang điên cuồng gào thét trong huyết quản. Ta có thể cảm nhận được đôi tai sói trên đầu hắn đang dựng đứng lên, cứng đờ vì căng thẳng.
Thế nhưng, đúng lúc bầu không khí đang nồng nàn, tình ý dây dưa đến cực điểm, ta bỗng cảm thấy dưới chân có thứ gì đó mềm xù, cứ liên tục ngoáy qua ngoáy lại, quét vào bắp chân ta ngứa ngáy không chịu nổi.
Ta khẽ hé mắt nhìn xuống, rồi không nhịn được mà phì cười thành tiếng, phá tan bầu không khí đầy ám muội: "Sát Lạc! Ngươi... ngươi tắt cái đuôi của ngươi đi đã! Hạnh phúc quá mức liền không giấu được bản tính rồi có phải không? Nó cứ ngoáy tít mù quét vào chân ta nhột chết đi được!"
Hóa ra, vị Tộc trưởng oai phong lẫm liệt, chiến thần bách chiến bách thắng của giới thú nhân, lúc này vì quá đỗi vui sướng và kích động nên chiếc đuôi sói bạc khổng lồ sau hông đã tự động bung ra, không ngừng quất qua quất lại như một chú cún bự đón chủ về nhà.
Bị ta vạch trần, khuôn mặt góc cạnh của Sát Lạc bỗng chốc đỏ ửng lên một mảng. Hắn vừa thẹn thùng vừa uất ức nhìn ta, đôi tai sói trên đầu cụp hẳn xuống: "Nàng... vào lúc này mà nàng còn để ý đến cái đuôi sao? Bản tọa đang rất nghiêm túc!"
"Ta cũng đang rất nghiêm túc mà, nhột chết ta rồi, ha ha ha!" Ta ôm lấy cổ hắn cười ngặt nghẽo.
Sát Lạc nhìn nụ cười rạng rỡ, lém lỉnh của ta, sự thẹn thùng nhanh chóng biến thành một sự dại dột tà mị. Hắn dùng chiếc đuôi xù quấn chặt lấy hai chân ta, khóa tử thế không cho ta cựa quậy, rồi cúi xuống hôn mãnh liệt vào môi ta để chặn lại tiếng cười tinh nghịch ấy: "Nàng còn cười, đêm nay bản tọa sẽ cho nàng biết thế nào là dã tính của loài sói!"
Đêm xuân nồng đượm, ánh đuốc bập bùng chứng kiến hai cơ thể hoàn mỹ quấn quýt lấy nhau không rời. Tiếng cười khúc khích hài hước của ta hòa lẫn vào tiếng thở dốc thâm tình, nóng bỏng của hắn, dệt nên một khúc nhạc động phòng vừa sủng ngọt, vừa nồng nàn lại không kém phần vui nhộn giữa thung lũng hồng hoang hoang dã.
Một năm sau ngày đại hôn, bộ lạc Ngân Lang lại một lần nữa rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Nhưng lần này không phải vì chiến tranh, mà là vì... Đại Vu Y mang thai!
"Tránh ra! Tất cả tránh ra cho bản tọa! Đừng có mang thứ thịt nướng đầy vi khuẩn đó đến gần phu nhân!"
Sát Lạc dạo này hoàn toàn biến thành một tên cuồng loạn phòng dịch. Hắn lo lắng đến mức rụng cả một mảng lông bạc, ngày nào cũng áp tai vào cái bụng hơi nhô lên của ta để nghe ngóng, hễ ta hắt hơi một cái là hắn liền nhảy dựng lên như đạp phải lửa.
"Sát Lạc, ta là bác sĩ, ta tự biết cơ thể mình thế nào! Ngươi im lặng cho ta nhờ!" Ta ôm cái bụng bầu, bất lực ném một chiếc gối da thú vào mặt hắn.
"Bản tọa biết nàng giỏi y thuật, nhưng cơ thể nàng yếu ớt như vậy, thú con lại mang huyết thống Ngân Lang mạnh mẽ, ta sợ nàng chịu khổ..." Tộc trưởng sói đáng thương ôm gối, đôi tai cụp hẳn xuống, trông ấm ức vô cùng.
Mùa đông năm đó, ngày sinh nở cũng đến. Vì là người hiện đại sinh con ở thế giới thú nhân, cấu trúc cơ thể có chút khác biệt nên ca sinh vô cùng gian nan. Bên ngoài hang động, Sát Lạc đứng ngồi không yên, hắn hóa thành dạng sói điên cuồng cào rách cả mảng vách đá, tiếng gầm gừ lo lắng vang vọng cả thung lũng.
"Câm miệng... Sát Lạc! Ngươi gầm nữa là ta ra thiến ngươi ngay bây giờ!" Tiếng ta hét lên từ trong hang đá vang ra, dù đang đau đẻ nhưng nội lực vẫn vô cùng thâm hậu.
Nghe thấy lời đe dọa quen thuộc, sói bự lập tức ngậm chặt miệng, ngồi bệt xuống đất run rẩy. Bên trong, dưới sự chỉ đạo bình tĩnh của chính ta cho đám "học trò" giống cái trợ sản, mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.
*Oa... Oa...*
Hai tiếng khóc non nớt, thánh thót vang lên xé toạc màn đêm lạnh giá.
Ta sinh hạ được một cặp sinh đôi. Đứa con trai lớn vừa sinh ra đã mang hình hài một chú sói con màu bạc nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt lam xoe tròn đáng yêu. Còn đứa con gái út lại là một bé gái giống cái nhỏ nhắn, da trắng nõn nà y hệt mẹ, không có tai thú hay đuôi.
Sát Lạc lao vào hang, nhìn thấy ba mẹ con bình an, vị chiến thần bách chiến bách thắng của giới thú nhân bỗng chốc rơi nước mắt đỏ cả hoe mắt. Hắn quỳ xuống bên giường, một tay ôm lấy ta, một tay vụng về đỡ lấy hai sinh mệnh nhỏ bé.
Mấy năm sau, dưới sự dẫn dắt của Sát Lạc và tài trí y học, cải cách của ta, bộ lạc Ngân Lang đã phát triển thành một vương quốc thú nhân văn minh, giàu có và hùng mạnh nhất hồng hoang. Trường học y khoa, hệ thống giữ gìn vệ sinh và canh tác được phổ cập khắp nơi.
Một buổi chiều tà nhuộm vàng bãi cỏ xanh mướt của thung lũng, vị Tộc trưởng oai phong lẫm liệt ngày nào lúc này đang nằm ngửa lười biếng trên bãi cỏ dưới dạng sói bạc khổng lồ. Trên bụng hắn, một chú sói con màu bạc đang hăm hở cắn đuôi cha, còn một cô bé giống cái nhỏ nhắn thì đang thích thú dùng hoa dại cài lên tai sói bự.
Ta mặc một chiếc váy lụa đơn giản, mỉm cười bước đến, tựa đầu vào bờ vai đầy lông ấm áp của hắn, tiện tay nhéo nhẹ vào cái tai sói mềm mại: "Đầu sói kia, cuộc sống này... ngươi có mãn nguyện không?"
Sói bự khẽ hừ một tiếng đầy thỏa mãn, chiếc đuôi khổng lồ quấn lấy eo ta kéo sát lại, đôi mắt lam tràn ngập hạnh phúc viên mãn nhìn ba mẹ con: "Có nàng, có các con, bản tọa đời này kiếp kiếp vĩnh viễn mãn nguyện."
--- ĐẠI KẾT CỤC ---
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.









Bình luận