Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 2

Lắc lư, đảo lộn, đầu váng mắt hoa! Đó là tất cả những gì ta cảm nhận được khi bị cái tên đầu sỏ quấn da thú này vác trên vai. Tấm lưng của hắn cứng như một tảng đá ngàn năm, mỗi bước hắn sải dài qua các thân cây đại thụ là một lần dạ dày ta bị ép đến mức muốn nôn cả củ khoai dại vừa ăn ra ngoài.

"Ngươi cái tên sói hoang thô lỗ này! Mau buông ta xuống! Có biết tôn trọng ân nhân cứu mạng là gì không hả? Ta mà nôn lên lưng ngươi là ngươi tự chịu trách nhiệm đó!"

Ta vừa gào thét vừa dùng nắm đấm ra sức nện bình bịch vào lưng hắn. Nhưng hỡi ôi, lực đấm của một nữ y sĩ chân yếu tay mềm đối với một đại lực sĩ giới thú nhân này chẳng khác nào gãi ngứa. Hắn thậm chí còn chẳng thèm hừ một tiếng, bước chân vẫn vững vàng như bàn thạch, một cánh tay rắn chắc như gọng kìm sắt khóa chặt lấy hai chân ta, giữ chặt ta trên vai vững như kiềng ba chân.

"Ngoan ngoãn một chút, bằng không ta sẽ ném nàng vào đầm lầy phía trước." Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng và uy nghiêm độc đoán của hắn vang lên ngay bên tai ta.

"Ngươi dám! Ta là thần y đó! Ta có thuốc độc, có dao mổ, ngươi mà chọc giận ta, ta sẽ..."

Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên dừng bước. Ta bối rối ngẩng đầu lên, từ góc nhìn dốc ngược này, ta nhìn thấy một thung lũng khổng lồ hiện ra dưới ánh hoàng hôn. Khung cảnh trước mắt khiến ta hoàn toàn quên mất việc giãy giụa.

Đó là địa bàn của Ngân Lang tộc. Giữa thung lũng được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng là hàng trăm hang động lớn nhỏ được đục đẽo một cách thô sơ nhưng ngăn nắp. Khói bếp bốc lên nghi ngút từ những đống lửa lớn ở trung tâm quảng trường. Điều khiến ta suýt chút nữa rớt cằm là những sinh vật đang đi lại bên dưới. Họ có thân hình của con người nhưng trên đầu lại có đôi tai sói lông xù thỉnh thoảng khẽ động đậy, sau mông là chiếc đuôi dài không ngừng ngoáy qua ngoáy lại. Kẻ thì vác theo những con thú săn khổng lồ, người thì ôm rổ quả dại, tiếng nói cười, tiếng gầm gừ hoang dã vang vọng cả một vùng.

Khi Sát Lạc vác ta bước vào quảng trường, toàn bộ thung lũng bỗng chốc im bặt. Hàng trăm ánh mắt từ già, trẻ, gái, trai đồng loạt đổ dồn về phía hai chúng ta.

"Trời ạ, Tộc trưởng đại nhân trở về rồi! Nhưng... trên vai người là thứ gì thế kia?"

"Một giống cái? Sao nàng ta lại không có tai thú? Đuôi cũng không có!"

"Nhìn trang phục màu trắng kỳ quái của nàng ta xem, da thịt thì trắng nõn như tuyết, yếu ớt thế kia làm sao sinh sản được?"

Tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ vang lên khắp nơi. Ta hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. Đường đường là trưởng khoa ngoại của một bệnh viện lớn, nay lại bị một tên đàn ông bán khỏa thân vác đi diễu hành giữa bàn dân thiên hạ như một món chiến lợi phẩm!

*Rầm!*

Sát Lạc rốt cuộc cũng có chút lương tâm, hắn thả ta xuống đất trước một hang động lớn và lộng lẫy nhất. Chân ta vừa chạm đất liền nhũn ra, lảo đảo suýt ngã, may mà bàn tay to lớn của hắn kịp thời đưa ra, chụp lấy eo ta, kéo mạnh một cái. Cả cơ thể ta lại một lần nữa đập thẳng vào vòm ngực rắn rỏi, nóng hổi của hắn. Mùi hương hoang dã pha lẫn mùi máu tanh nhạt nhạt xộc thẳng vào mũi, khiến tim ta vô thức đập lệch một nhịp.

Ta vội vã đẩy hắn ra, lùi lại ba bước, trừng mắt cảnh giác: "Tránh xa ta ra một chút!"

Sát Lạc không tức giận, hắn thu tay lại, quét ánh mắt lạnh lùng như băng về phía đám đông đang vây xem. Tiếng bàn tán lập tức im bặt, tất cả thú nhân đều cung kính cúi đầu trước uy áp kinh người của hắn. Hắn dõng dạc tuyên bố, giọng nói nội lực thâm hậu vang vọng khắp thung lũng:

"Giống cái này là vị cứu tinh của bản tọa. Từ nay về sau, nàng sẽ ở lại bộ lạc Ngân Lang dưới sự bảo hộ của ta. Kẻ nào dám mạo phạm nàng, chính là tự tìm đường chết!"

"Tộc trưởng đại nhân! Người đừng để bị giống cái lai lịch bất minh này lừa gạt!"

Một giọng nói thánh thót nhưng đầy vẻ đố kỵ bỗng vang lên phá vỡ bầu không khí trang nghiêm. Từ trong đám đông, một giống cái có thân hình vô cùng bốc lửa bước ra. Nàng ta mặc một chiếc váy da thú ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân dài miên man, trên đầu là đôi tai sói màu xám tro, sau mông cái đuôi không ngừng ngoáy tít. Nàng ta tên là Ba Ny, kẻ luôn tự xưng là đệ nhất mỹ nhân của bộ lạc và luôn ảo tưởng sẽ trở thành phu nhân Tộc trưởng.

Ba Ny liếc nhìn ta một lượt từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt: "Nhìn nàng ta gầy gò, yếu ớt thế kia, ngay cả một giỏ quả dại chắc cũng gánh không nổi. Bộ lạc chúng ta không nuôi kẻ vô dụng!"

Ta nghe vậy thì bật cười. Đúng là ở đâu cũng có loại trà xanh thích kiếm chuyện. Ta khoanh tay trước ngực, ung dung tiến lên một bước, từ tốn nói: "Ta quả thực không gánh nổi quả dại, nhưng ta có thể vá lại cái mạng sắp chết của Tộc trưởng các người. Ngươi có bản lĩnh đó không? Nếu không có thì ngậm cái miệng lại giùm ta, bớt nói lời vô ích."

"Ngươi... ngươi dám hỗn xược với ta?!" Ba Ny tức đỏ mặt, định lao lên dùng móng vuốt cào ta.

"Lui xuống!" Sát Lạc gầm nhẹ một tiếng. Chỉ một từ ngắn ngủi nhưng sát khí tỏa ra khiến Ba Ny run bắn người, ấm ức giậm chân rồi lui vào đám đông, ánh mắt nhìn ta càng thêm phần oán hận.

Đúng lúc này, từ phía cuối quảng trường vang lên tiếng khóc xé lòng. Đại trưởng lão của bộ lạc cùng thê tử đang bế một đứa nhỏ khoảng năm sáu tuổi chạy thục mạng về phía này. Đứa trẻ trong tay họ đang không ngừng co giật, sùi bọt mép, mặt mày tím tái, hơi thở thoi thóp.

"Vu y! Mau gọi Vu y đến cứu con trai ta!" Đại trưởng lão gào lên tuyệt vọng.

Một lão thú nhân già nua, trên người quấn đầy lông chim và vỏ cây lật đật chạy ra. Lão ta lật mí mắt đứa trẻ, ngửi thử bọt mép rồi lắc đầu thở dài: "Nó bị tà thần ám rồi. Ăn phải nấm độc của quỷ dữ trong rừng sâu, độc đã công tâm. Mau chuẩn bị hậu sự đem chôn đi, ta vô năng vi lực."

Người mẹ nghe xong liền khóc ngất đi. Cả bộ lạc bao trùm bởi bầu không khí u ám, tang thương. Người dân bắt đầu quỳ xuống cầu nguyện thần linh.

"Tránh ra! Để ta xem!"

Ta không chút chần chừ, bản năng nghề y trỗi dậy lấn át tất cả. Ta chen qua đám đông, quỳ thụp xuống bên cạnh đứa bé. Ta bắt mạch ở cổ, lật mắt xem đồng tử, rồi quệt một ít bọt mép lên ngửi thử.

"Tà thần cái gì chứ? Đây rõ ràng là ngộ độc thực phẩm cấp tính do ăn phải nấm độc chứa chất Muscarine! Vẫn còn cứu được, tim chưa ngừng đập!" Ta dứt khoát đứng bật dậy ra lệnh.

Vu y già nua tức giận đập gậy xuống đất: "Một giống cái miệng còn hôi sữa từ đâu đến mà dám nghi ngờ lời của ta? Ta đã làm Vu y suốt ba mươi mùa đông rồi! Ta bảo nó chết là nó phải chết!"

"Ngươi sống ba mươi mùa đông mà kiến thức y học vẫn dậm chân tại chỗ à? Người ta chưa chết mà ngươi đã đòi đem chôn, đó là giết người đấy có biết không?! Tránh ra chỗ khác cho ta làm việc!" Ta gắt lên. Thần thái nghiêm nghị, quyết đoán của một vị trưởng khoa ngoại lúc này hoàn toàn bộc phát, khiến vị Vu y tối tăm kia vô thức run rẩy lùi lại một bước.

Ta nhanh chóng thò tay vào túi y tế thần kỳ, nghĩ đến thuốc giải độc Atropine và một bộ dụng cụ súc ruột dã chiến. Quả nhiên, trong túi lập tức xuất hiện một ống tiêm và một đoạn ống cao su y tế. Ta dứt khoát đâm kim tiêm thẳng vào đùi đứa trẻ, bơm hết thuốc vào.

"Kiếm cho ta một xô nước sạch! Nhanh lên!" Ta quay sang hét lớn với Sát Lạc.

Tên đầu sỏ kia bị khí thế mạnh mẽ của ta làm cho chấn động, hắn không hề do dự, lập tức tự mình đi xách một xô nước suối lớn đến. Ta nhận lấy nước, luồn ống cao su qua đường miệng đứa trẻ, đi thẳng vào dạ dày, sau đó dùng một ống xi-lanh lớn bơm nước vào rồi hút ngược ra liên tục.

Người dân bộ lạc nhìn thấy cảnh tượng ta đút một sợi dây dài vào bụng đứa trẻ thì ai nấy đều kinh hãi, Ba Ny thì cười thầm, nghĩ rằng lần này ta chắc chắn sẽ làm chết đứa bé và bị khép tội chết.

*Oẹ... oẹ...*

Sau năm phút súc ruột liên tục, đứa trẻ bỗng nhiên co rúm người rồi nôn thốc nôn tháo ra một đống vụn nấm màu tím đen bốc mùi hôi thối. Ngay sau đó, một tiếng khóc oa oa to rõ vang lên. Sắc mặt tím tái của nó dần hồng hào trở lại, đôi mắt mở to ngơ ngác nhìn cha mẹ.

"Con ta! Con ta sống lại rồi!" Đại trưởng lão ôm chầm lấy con mình, khóc nấc lên vì vui sướng.

Toàn bộ bộ lạc Ngân Lang im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Họ trố mắt nhìn ta như nhìn một vị thần vừa giáng thế. Vị Vu y già nua thì quỳ sụp xuống đất, lắp bắp: "Đây... đây quả thực là ma pháp của Thần tối cao!"

Ta lau mồ hôi trên trán, mệt mỏi đứng dậy, quay sang nhìn Sát Lạc thì thấy hắn cũng đang nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm, phức tạp nhưng tràn đầy sự kinh ngạc.

Đêm đó, ta được sắp xếp ở trong hang động của chính Tộc trưởng Sát Lạc – nơi rộng rãi và an toàn nhất. Ta loay hoay sắp xếp lại đống thảo dược thu thập được, còn hắn thì vác vào một tấm da gấu dày dặn, mềm mại ném xuống đất cạnh giường đá của mình.

"Từ hôm nay, nàng sẽ ở lại hang động này của ta." Hắn trầm giọng nói.

"Tại sao ta phải ở chung với ngươi? Bộ lạc thiếu hang động à? Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi có biết không hả đồ sói hoang?" Ta vòng tay phòng thủ.

Sát Lạc tiến lại gần, cúi đầu nhìn ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn: "Nàng là Thần y, có rất nhiều bộ lạc khác ngoài kia muốn bắt cóc nàng. Ở chung với bản tọa là cách an toàn nhất. Ta phải tiện giám sát và bảo vệ giống cái của mình."

"Ai là giống cái của ngươi chứ? Đừng có tự tiện nhận vớ vẩn!" Ta đỏ mặt, quay đi chỗ khác.

Nhưng chuỗi ngày đau khổ của ta mới thực sự bắt đầu từ đây. Vì ta là kẻ cuồng sạch sẽ, còn cái tên thú nhân này lại vô cùng cẩu thả. Hôm sau, hắn đi săn về, người dính đầy bùn đất và máu thú, định cứ thế mà bước vào hang.

"Sát Lạc! Ngươi đứng lại đó cho ta!" Ta cầm một xô nước, chặn ngay cửa hang, mặt đằng đằng sát khí. "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Ta là y sĩ, ta ghét nhất là vi khuẩn và bùn đất! Ngươi mang cái thân bẩn thỉu đó vào hang là ta sẽ vứt hết đồ đạc của ngươi ra ngoài!"

Sát Lạc uất ức nhìn ta, đôi tai sói trên đầu hơi rủ xuống: "Thú nhân bọn ta ai chẳng thế này? Bùn đất giúp che giấu mùi hương khi đi săn mà."

"Không nói nhiều! Đi ra suối tắm rửa sạch sẽ, dùng cái bánh xà phòng thảo dược ta làm kia mà kỳ cọ, nếu không tối nay ngươi đừng hòng bước vào hang!" Ta dứt khoát chỉ tay ra ngoài.

Tộc trưởng sói vĩ đại, chiến thần của bộ lạc, lúc này lại lầm lũi ôm bánh xà phòng đi ra suối tắm rửa trước ánh mắt kinh hoàng của các tộc nhân. Khi trở về, hắn thơm tho sạch sẽ, mái tóc bạc còn ướt sũng, gương mặt tràn vẻ cam chịu. Ta vừa lòng đưa cho hắn một miếng thịt nướng, hắn ăn xong liền quên sạch cục tức, còn chủ động sáp lại gần ta để... ngửi mùi hương trên người ta.

"Tránh ra, đồ sói hoang!" Ta đẩy cái đầu to đùng của hắn ra, lòng thầm nghĩ, cái tuyến tình cảm này của chúng ta xem ra còn gian nan lắm, ta thà đi chữa bệnh cho thú hoang còn hơn là làm bạn đời của tên ngốc này!

Chapter 2 - Image 1

Chapter 2 - Image 1

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...