Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 3

Những ngày tiếp theo đối với ta mà nói chính là một chuỗi thử thách cực hạn về lòng kiên nhẫn.

Sống chung một mái nhà với một tên thú nhân cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn lại còn có thói quen thích khỏa thân nửa người chạy rông khắp nơi thật sự là một loại tra tấn đối với tinh thần của một nữ y sĩ độc thân như ta. Đã vậy, bộ lạc Ngân Lang này tuy hùng mạnh nhưng lối sống lại nguyên thủy đến mức khiến ta phát điên. Thức ăn thì thô sơ, thịt thú rừng chỉ được nướng qua loa, bên ngoài cháy đen bên trong còn rớm máu, muối lại càng là thứ xa xỉ phẩm hiếm hoi.

Ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Hôm nay, ta quyết định phải cải thiện bữa ăn và tìm thêm một số vị thuốc dự trữ trong túi y tế vốn đang dần cạn kiệt vài loại thảo dược đặc thù.

"Sát Lạc, ta muốn vào rừng sâu hái thuốc và tìm vài thứ quả dại." Ta vừa dọn dẹp đống gạc y tế vừa nói với nam nhân đang ngồi mài móng vuốt trên giường đá.

Sát Lạc dừng động tác, đôi tai sói trên đầu khẽ dựng lên, đôi mắt lam sắc sảo quét qua người ta một lượt: "Rừng sâu rất nguy hiểm, có nhiều dã thú và tộc nhân biến dị lạc lối. Bản tọa đi cùng nàng."

"Không cần, ta tự đi được, ngươi là Tộc trưởng không phải có rất nhiều việc sao?" Ta bĩu môi từ chối. Bản năng muốn tự do của ta trỗi dậy, ta không muốn đi đâu cũng có một cái "đuôi" khổng lồ bám theo.

Hắn không thèm nói hai lời, đứng phắt dậy, dùng thân hình cao lớn như ngọn núi đổ bóng xuống người ta, trầm giọng nói: "Nàng là giống cái của ta, lại là Thần y của bộ lạc. Nếu nàng có mệnh hệ gì, ta biết bồi thường cho tộc nhân thế nào? Đi thôi, đừng bướng bỉnh."

Ta trợn mắt nhìn hắn. Đúng là đồ sói hoang độc đoán! Nhưng nhìn vào cơ bắp tám múi đang cuồn cuộn của hắn, ta tự biết lượng sức mình, đành ôm túi y tế lầm lũi đi phía trước. Hắn thong thả bước theo sau, đôi tai thú thỉnh thoảng lại khẽ động đậy, cảnh giác cao độ với mọi tiếng động xung quanh.

Đi được một canh giờ, ta phát hiện ra rất nhiều loại thảo dược quý hiếm như xuyên tâm liên, hoàng liên và đặc biệt là một loại cây có quả giống ớt nhưng to và cay hơn gấp nhiều lần. Ta mừng rỡ như bắt được vàng, vừa hái vừa lẩm nhẩm: "Tốt quá, cái này có thể làm chất gây tê tự nhiên, còn cái này... làm gia vị thì tuyệt hảo, tối nay không phải ăn thịt nướng nhạt nhẽo nữa rồi!"

Sát Lạc đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực nhìn ta say sưa với đống cỏ cây hoa lá, ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia nhu hòa mà chính hắn cũng không nhận ra. Hắn tiến lại gần, tò mò nhìn quả ớt đỏ mọng trên tay ta: "Thứ quả này đỏ rực, thường là có độc, nàng hái làm gì?"

"Ngươi thì biết cái gì, đây gọi là mỹ vị nhân gian!" Ta lườm hắn một cái, tiện tay bứt một miếng nhỏ xíu đưa đến trước môi hắn: "Có giỏi thì nếm thử một chút đi, Tộc trưởng đại nhân vĩ đại?"

Sát Lạc nhướng mày, nhìn bộ dạng đầy thách thức của ta, hắn không hề do dự mà há miệng ngậm lấy ngón tay ta, liếm nhẹ một cái để ngậm lấy miếng ớt.

*Điện giật!* Đó là cảm giác đầu tiên của ta khi đầu lưỡi ấm nóng và thô ráp của hắn lướt qua đầu ngón tay ta. Ta vội vàng rụt tay lại như bị bỏng, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cái tên này... nếm ớt thôi có cần phải lưu manh như vậy không?!

Nhưng chưa kịp để ta lên tiếng mắng mỏ, sắc mặt Sát Lạc bỗng nhiên thay đổi. Vị cay nồng kinh hoàng của quả ớt hồng hoang bộc phát. Đôi mắt lam của hắn trợn to, mặt đỏ bừng lên, hai tai sói dựng đứng lên rồi cụp xuống liên tục, hắn ho sặc sụa, ra sức lè lưỡi ra thở dốc: "Khụ khụ... Nàng... nàng mưu sát bản tọa?! Thứ này... thứ này là lửa độc sao?!"

"Ha ha ha ha ha!" Ta ôm bụng cười ngặt nghẽo, nhìn vị chiến thần bách chiến bách thắng lúc này đang thảm hại vì một miếng ớt nhỏ, cõi lòng ta hả hê vô cùng: "Đã bảo là mỹ vị rồi mà, ai bảo ngươi ăn tham như vậy! Ha ha ha!"

*Gào!!!*

Tiếng cười của ta đột ngột bị bẻ gãy bởi một tiếng rống kinh hoàng chấn động cả núi rừng. Mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển dữ dội. Từ trong lùm cây rậm rạp phía trước, một con Thiết Bì Thú khổng lồ lao ra. Thân hình nó to như một chiếc xe tải nhỏ, lớp da màu đen xám dày cộm như bọc thép, đôi mắt đỏ ngầu sát khí, hai chiếc răng nanh dài nhọn hoắt chĩa thẳng về phía ta mà húc tới.

"Bạch Dao, lui lại!"

Sát Lạc lập tức thu lại vẻ tấu hài vừa rồi, thần thái hắn trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn trong chớp mắt. Trong một nhịp thở, cơ thể hắn bộc phát ra luồng ánh sáng bạc, xương cốt rắc rắc thay đổi, hóa thành một con sói bạc khổng lồ cao hơn một trượng, lao thẳng đến chặn trước mặt ta.

*Keng!*

Móng vuốt sắc bén của Sát Lạc vồ mạnh vào đầu con quái thú, vang lên âm thanh như kim loại va chạm. Da của Thiết Bì Thú quá dày, đòn tấn công của hắn chỉ để lại vài vết xước nông. Con quái thú bị đau càng thêm điên cuồng, nó dùng cái đầu cứng như búa tạ húc mạnh vào hông Sát Lạc, khiến thân hình khổng lồ của hắn bị văng ra xa, đập mạnh vào một thân cây cổ thụ.

*Chao ôi!* Sát Lạc ngã xuống đất, tiếng hừ trầm thấp đầy đau đớn vang lên, vết thương cũ ở mạn sườn của hắn vì chấn động mạnh mà bắt đầu rơm rớm máu qua lớp băng gạc. Con Thiết Bì Thú không bỏ qua cơ hội, tiếp tục lấy đà lao về phía hắn để giáng một đòn chí mạng.

Tim ta như bắn ra khỏi lồng ngực. Chạy trốn? Không, bản năng của một bác sĩ không cho phép ta bỏ mặc bệnh nhân của mình, huống chi tên ngốc này vừa rồi còn là vì bảo vệ ta!

Ta ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, đại não vận hành với tốc độ tối đa. Ta nhanh chóng thò tay vào túi y tế, rút ra con dao mổ bằng hợp kim titan sắc bén nhất, đồng thời bóp nát nắm ớt cay nồng vừa hái được, bôi dịch ớt đậm đặc lên lưỡi dao.

"Đồ lợn mập bọc thép kia! Nhìn sang đây!" Ta hét lớn, nhặt một hòn đá ném thẳng vào mắt con quái thú.

Con Thiết Bì Thú bị thu hút bởi sinh vật nhỏ bé là ta, nó khựng lại, quay cái đầu gớm ghiếc sang. Đúng lúc này, Sát Lạc ở phía sau dùng hết chút sức lực còn lại lao lên, cắn chặt vào chân sau của nó để kìm hãm tốc độ.

"Nàng chạy mau!" Hắn dùng thần thức gầm lên trong đầu ta.

"Câm miệng! Nằm yên đó xem ta biểu diễn đây!" Ta mắng ngược lại hắn.

Lợi dụng thân hình nhỏ nhắn và linh hoạt, ta lao tới như một mũi tên, trượt người qua thảm cỏ ngay dưới bụng con quái thú. Khi lướt qua dưới nách của nó – nơi duy nhất có lớp da mỏng không bọc thép – ta vung tay, dứt khoát dùng dao mổ rạch một đường sâu hoắm.

*Phập!*

Lưỡi dao bén ngót ngập sâu vào da thịt, dịch ớt cay xé tâm can cùng với lượng vi khuẩn độc hại từ lưỡi dao (ta cố ý không tiệt trùng) lập tức ngấm vào máu của nó. Con Thiết Bì Thú khổng lồ rống lên một tiếng thảm thiết chưa từng có, cơn đau tột cùng từ vết loét khiến nó điên cuồng giãy giụa rồi đổ rầm xuống đất, co giật liên hồi rồi tắt thở.

Ta thở dốc, lồm cồm bò dậy từ dưới bụng nó, người dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt lại sáng quắc. Ta quay sang nhìn Sát Lạc, lúc này đã hóa lại thành hình người. Hắn đang ngồi bệt dưới đất, ôm vết thương ở sườn, trố mắt nhìn con dã thú đã chết rồi lại nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn thấy quái vật.

Ta phủi phủi bụi trên áo bào trắng, cầm con dao mổ xoay một vòng trên ngón tay, ung dung bước đến trước mặt hắn, nhướng mày cười nói: "Sao hả Tộc trưởng đại nhân? Tay nghề của y sĩ hiện đại... không tồi chứ?"

Sát Lạc nhìn ta, đôi mắt lam sâu thẳm chớp chớp, lồng ngực phập phồng. Hắn không nói gì, nhưng ta thấy vành tai của tên sói hoang này... bỗng nhiên đỏ lên một mảng lớn. Xem ra, lòng tự trọng của vị chiến thần giới thú nhân hôm nay đã bị một giống cái không có đuôi đánh bay sạch sẽ rồi!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...