Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 4

Trận chiến kinh hoàng với Thiết Bì Thú qua đi, núi rừng hồng hoang lại trả về vẻ tĩnh lặng vốn có của nó. Ta thu hồi dao mổ vào túi y tế, quay sang nhìn Sát Lạc. Vị chiến thần cao ngạo của bộ lạc Ngân Lang lúc này trông thảm hại vô cùng, một tay hắn ôm mạn sườn, vết thương cũ vừa mới khâu chưa được bao lâu nay đã rỉ máu đỏ thẫm qua lớp băng gạc trắng.

"Này, đầu sói kia, ngươi còn trụ được không?" Ta tiến lại gần, khom lưng kiểm tra sắc mặt của hắn.

Sát Lạc hừ lạnh một tiếng, cố chấp chống tay vào thân cây đại thụ để đứng thẳng dậy, đôi tai sói trên đầu giật giật, giọng điệu vẫn cứng rắn như cũ: "Bản tọa dĩ nhiên không sao. Một con dã thú cấp thấp như vậy làm sao đả thương được ta? Vừa rồi... chỉ là ta sơ ý."

Ta liếc mắt nhìn bờ vai đang khẽ run lên vì đau của hắn, không nhịn được mà cười lạnh: "Đúng đúng đúng, Tộc trưởng đại nhân vĩ đại nhất, da dày thịt béo nhất. Có điều nếu ngươi không ngồi xuống để ta băng bó lại, thì cái mạng nhỏ này của ngươi sẽ 'sơ ý' mà đi chầu ông bà đấy."

Hắn nhìn ta đầy ngờ vực, nhưng trước sự kiên quyết mang theo chút hung dữ của ta, vị Tộc trưởng cao mét chín mươi lăm đành lầm lũi ngồi bệt xuống thảm cỏ. Ta quỳ một chân bên cạnh hắn, thò tay vào túi y tế lấy ra nước muối sinh lý và cuộn băng gạc mới. Khi ta cẩn thận gỡ lớp gạc cũ dính máu ra, lồng ngực săn chắc, rực cháy hơi ấm nam tính của hắn lại phơi bày trước mắt. Dù đã tự nhủ mình là y sĩ, nhưng ở khoảng cách gần thế này, nhìn những thớ cơ bụng tám múi hoàn mỹ kia khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, mặt ta vẫn không tự chủ được mà nóng lên.

"Đau thì phải nói, đừng có giả vờ làm anh hùng." Ta vừa đổ nước muối sát trùng lên vết thương vừa lầm bầm.

*Xèo...*

Nước muối chạm vào miệng vết thương hở, Sát Lạc đột ngột siết chặt nắm đấm, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn. Hắn cắn chặt răng, đôi mắt lam thâm sâu nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu ta, giọng nói khàn đặc: "Hơi đau một chút... Dược dịch của nàng thật kỳ quái, vừa lạnh vừa rát, nhưng lại khiến bản tọa tỉnh táo hơn."

"Đây gọi là khoa học, đồ sói hoang vô tri." Ta thuần thục băng bó lại cho hắn, nút thắt cuối cùng còn cố ý siết hơi mạnh một chút coi như hình phạt vì tội bướng bỉnh. Sau khi xử lý xong xuôi, ta đứng dậy, chỉ tay vào xác con Thiết Bì Thú to như cái nhà nhỏ phía sau: "Cái xác này tính sao đây? Ngươi vác về nổi không?"

Sát Lạc đứng bật dậy, khôi phục lại dáng vẻ oai phong lẫm liệt ban đầu. Hắn huýt sáo một tiếng thật dài, vang vọng khắp núi rừng. Chỉ mười phút sau, từ trong các bụi rậm, năm sáu dũng sĩ dũng mãnh của Ngân Lang tộc đã phi thân xuất hiện. Khi nhìn thấy xác con Thiết Bì Thú bọc thép nằm chổng vó, rồi lại nhìn thấy con dao mổ nhỏ xíu dính máu trên tay ta, đám thú nhân dũng sĩ liền trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh hãi.

"Trời ạ! Thiết Bì Thú vốn có lớp da cứng hơn đá ngàn năm, Tộc trưởng và Thần y tiểu thư lại có thể tự tay hạ gục nó sao?" Một dũng sĩ trẻ tuổi thốt lên đầy sùng bái.

Sát Lạc khoanh tay, hất cằm ra lệnh: "Đem chiến lợi phẩm về bộ lạc. Tối nay mở tiệc thịt nướng." Hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần đắc ý ngầm: "Nàng không phải chê thịt nướng nhạt nhẽo sao? Hôm nay bản tọa cho nàng ăn thỏa thích."

Trở về bộ lạc, không khí náo nhiệt như ngày hội. Xác con Thiết Bì Thú được xẻ thịt ngay giữa quảng trường. Đám giống cái trong tộc vây quanh ta, ánh mắt đố kỵ lúc trước giờ đã biến thành sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ, ngoại trừ Ba Ny. Ả ta đứng từ xa, nhìn ta bằng ánh mắt như muốn phóng ra hai luồng dao găm.

Tối mịt, khi đống lửa trung tâm bùng cháy dữ dội, thịt thú bắt đầu tỏa ra mùi thơm phức. Ta lặng lẽ lôi đống ớt hồng hoang bóp nát cùng một ít muối hạt thô chế mà ta vừa tìm được hôm qua ra, xoa đều lên miếng thịt của mình và Sát Lạc.

"Ngươi thử lại miếng này xem." Ta cắt một thớ thịt đã chín vàng ruộm, nướng cùng gia vị đưa cho hắn.

Sát Lạc nhìn miếng thịt có màu đỏ rực của quả "lửa độc" ban chiều thì có chút do dự, cổ họng hắn vô thức nuốt nước bọt. Nhưng nhìn gương mặt đầy mong đợi của ta, hắn đánh bạo cắn một miếng lớn.

Nhai một miếng, hai miếng... Đôi mắt lam của hắn bỗng nhiên sáng rực lên như sao đêm. Vị mặn mòi của muối kết hợp với vị cay nồng, kích thích vị giác của ớt làm cho thớ thịt ngọt lịm như bùng nổ trong khoang miệng. Hắn chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon đến mức này!

"Thế nào? Ta đã bảo là mỹ vị nhân gian mà!" Ta đắc ý cười toe toét.

Sát Lạc ăn ngấu nghiến hết miếng thịt, ánh mắt nhìn ta đột nhiên trở nên nóng bỏng đến lạ lùng. Hắn trầm giọng nói: "Bạch Dao, nàng quả thực là bảo bối mà Thần tối cao ban tặng cho bản tọa. Từ nay về sau, ai dám cướp nàng đi, Ngân Lang tộc ta thề sẽ san phẳng bộ lạc của kẻ đó."

Ta giật thót mình, vội vàng xua tay: "Thôi xin đại ca, ăn thịt thì cứ ăn thịt đi, đừng có nói mấy lời thoại sến súa của truyện tổng tài bá đạo thế chứ, ta nổi hết da gà rồi đây này!"

Cuộc vui kéo dài đến tận nửa đêm. Khi ta lảo đảo đi bộ về hang động của Sát Lạc vì hơi men của thứ quả dại lên men mà tộc nhân mời, trời đất xung quanh bỗng nhiên trở lạnh một cách đột ngột. Gió mùa đông tràn về, những bông tuyết đầu mùa trắng xóa bắt đầu lác đác rơi xuống thung lũng.

Vừa bước vào hang, ta đã lạnh đến mức hai hàm răng đánh vào nhau lập cập *cầm cập, cầm cập*. Cái hang đá chết tiệt này đón gió, không có lò sưởi, không có chăn bông, ta dù đã đắp hai tấm da thú dày vẫn run rẩy co rúm người lại như một con tôm luộc.

"Lạnh... lạnh chết mất... Cái thế giới khỉ ho cò gáy này không có máy sưởi sao..." Ta lầm bầm, cuộn tròn trong góc giường đá, cố gắng hít hà chút hơi ấm ít ỏi.

Sát Lạc ngồi bên cạnh, nhìn bộ dạng nhỏ bé, đáng thương của ta mà chân mày nhíu chặt. Thú nhân tụi hắn có lớp lông dày và dòng máu nóng hổi chạy trong huyết quản nên mùa đông chỉ như một trò đùa. Nhưng giống cái của hắn lại không có lông, làn da mỏng manh như nước, làm sao chịu đựng nổi cái lạnh cắt da cắt thịt này?

*Rắc rắc... rắc...*

Âm thanh quen thuộc vang lên. Trong bóng tối của hang động, Sát Lạc lại hóa hình thành con sói bạc khổng lồ bệ vệ. Hắn chậm rãi bước đến bên cạnh ta, rồi nằm rạp xuống, dùng thân hình to lớn như một tấm nệm khổng lồ cùng bộ lông bạc mềm mại, dày dặn bao bọc trọn vẹn lấy cơ thể ta vào lòng.

Một nguồn nhiệt lượng khổng lồ, ấm áp và vô cùng dễ chịu đột ngột ập đến. Bản năng tìm kiếm hơi ấm trong cơn nửa tỉnh nửa mê khiến ta lập tức rúc sâu vào lòng con sói bự. Ta vươn hai tay ôm chặt lấy cái cổ đầy lông của hắn, mặt cọ cọ vào lớp lông mềm như nhung, miệng lẩm bẩm đầy thỏa mãn: "Ấm quá... Cái chăn bằng lông sói này đúng là hàng cao cấp... Đáng yêu quá đi..."

Bàn tay ta hư hỏng không chịu nằm yên, bắt đầu mò mẫm, vuốt ve từ cổ xuống đến phần bụng dưới mềm mại của sói bự, hết nắn lại gãi như đang cưng nựng một con mèo bự ở thế giới hiện đại.

Thế nhưng, ta hoàn toàn không biết rằng, ngay khi bàn tay ta chạm vào lông bụng của hắn, toàn thân con sói bạc khổng lồ bỗng chốc cứng đờ như hóa đá. Đôi mắt lam trong bóng tối đột ngột co rút lại, hơi thở của hắn trở nên dồn dập và nóng bỏng đến mức phả vào đỉnh đầu ta phát ra tiếng *phù phù*.

Ở giới thú nhân, bụng và cổ là hai vị trí chí mạng, nhạy cảm nhất của một thú đực đỉnh cấp. Họ chỉ cho phép giống cái duy nhất mà mình định ước làm bạn đời chạm vào những nơi đó. Hành động vuốt ve đầy cuồng nhiệt và tự nhiên này của ta, trong mắt Sát Lạc, chính là một lời cầu hôn mãnh liệt nhất, là sự đồng ý trao thân gửi phận cho hắn một cách tuyệt đối!

Sói bự khẽ hừ một tiếng trầm thấp đầy kiềm chế, hắn dịch chuyển thân hình, càng ôm chặt ta vào lòng hơn, dùng chiếc đuôi to xù quấn lấy chân ta, ánh mắt nhìn ta tràn ngập thâm tình và một khát vọng chiếm hữu đang điên cuồng bùng cháy.

"Bạch Dao... Nàng đã chọn ta, dẫu có hối hận cũng không kịp nữa rồi." Một giọng nói thầm lặng vang lên trong tâm trí hắn, định ước một đời chính thức thành hình vào đêm tuyết rơi đầu mùa ấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...