Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 5

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe đá, rọi thẳng vào mặt, ta mới lơ mơ tỉnh giấc. Điều đầu tiên ta cảm nhận được chính là một sự ấm áp, dễ chịu bao bọc toàn thân. Ta phát hiện mình vẫn đang nằm gọn trong vòng tay của "chiếc chăn sưởi" khổng lồ đêm qua. Lớp lông bạc của hắn dưới ánh mặt trời lấp lánh như những sợi tơ quý giá nhất.

Ta ngáp một cái dài, vươn vai thỏa thích rồi tiện tay vỗ bộp bộp vào cái đầu sói to đùng đang gối bên cạnh: "Dậy thôi cún bự, trời sáng rồi. Công nhận bộ lông của ngươi xịn thật đấy, đêm qua cứu ta một mạng rồi."

*Rắc rắc...*

Cơ thể con sói khổng lồ chuyển động, thu nhỏ lại rồi hóa thành một nam nhân tóc bạc. Lần này, hắn không còn vẻ lười biếng hay trêu chọc như mọi khi. Sát Lạc đứng thẳng dậy, quấn tấm da thú ngang hông, đôi mắt lam sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ta, thần sắc nghiêm túc đến mức khiến ta có chút rợn gáy.

Hắn bất ngờ tiến lại gần, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của ta, dứt khoát đặt lên lồng ngực trần nóng hổi, nơi trái tim hắn đang đập mạnh mẽ từng nhịp *thình thịch*.

"Bạch Dao, đêm qua nàng đã chạm vào lông cổ và lông bụng của bản tọa, lại còn ôm ta suốt một đêm." Giọng hắn trầm thấp, có chút khàn đặc đầy từ tính. "Ở giới thú nhân, hành động này nghĩa là nàng đã chấp nhận lời định ước của ta. Từ nay về sau, nàng chính là giống cái duy nhất của Sát Lạc này. Ta sẽ dùng cả sinh mệnh để bảo hộ nàng."

"Cái... cái gì?!"

Ta giật bắn mình, vội vàng rút tay lại như bị điện giật, mặt đỏ bừng lên vì vừa xấu hổ vừa hoang mang: "Này! Tên đầu sói kia, ngươi đừng có mà ăn vạ nhé! Ta chỉ là tìm nơi sưởi ấm theo bản năng thôi! Ở thế giới của ta, thấy chó mèo dễ thương thì vuốt lông là chuyện bình thường! Ngươi đừng có mà suy diễn lung tung!"

Sát Lạc khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một độ cong đầy gian xảo: "Ta không biết thế giới của nàng ra sao, nhưng ở đây, nàng chạm vào chỗ chí mạng của ta thì phải chịu trách nhiệm. Thần y nhỏ, nàng không quỵt nợ được đâu."

Ta cạn lời, hậm hực ôm túi y tế chạy thẳng ra khỏi hang. Đúng là đồ sói hoang lưu manh, có mỗi việc vuốt lông mà cũng bị ép gả, cái tuyến tình cảm này phát triển kiểu gì mà như đi tàu lượn siêu tốc vậy?! Ta thề, từ nay về sau dù có chết rét ta cũng không thèm sờ vào một sợi lông nào của hắn nữa!

Để quên đi chuyện bực mình, ta quyết định tập trung vào sự nghiệp cứu nhân độ thế. Ta bảo Đại trưởng lão tập hợp các giống cái trong bộ lạc lại tại quảng trường. Nhìn mấy chục cô nàng tai thú đang tò mò nhìn mình, ta hắng giọng, ra dáng một vị giáo sư y khoa:

"Hôm nay, ta sẽ dạy các ngươi cách nhận biết một số loại thảo dược cơ bản để cầm máu, trị sốt và cách sơ cứu khi bị thương. Giới thú nhân các người sống quá hoang dã, vết thương nhỏ không lo chữa cũng có thể mất mạng vì nhiễm trùng đấy!"

Đám giống cái xì xào bàn tán, đa số đều tỏ ra bán tín bán nghi. Đúng lúc này, Ba Ny từ trong đám đông bước ra, khoanh tay trước ngực, cười khẩy: "Bạch Dao, ngươi đừng có ở đây mà lừa bịp mọi người. Vu y của tộc ta dùng lời chúc phúc của Thần linh còn chẳng ăn ai, mấy thứ cỏ dại của ngươi thì làm được trò trống gì? Có giỏi thì ngươi chứng minh đi!"

Ta liếc nhìn ả trà xanh này, lòng thầm nghĩ đúng là oan gia ngõ hẹp. Ta mỉm cười thân thiện, vẫy vẫy tay: "Được thôi, Ba Ny đúng không? Lại đây, ta thấy sắc mặt ngươi nhợt nhạt, môi thâm, hơi thở dốc, có vẻ như dạo này kinh nguyệt không đều, hay bị đau bụng dữ dội đúng không?"

"Ngươi... sao ngươi biết?!" Ba Ny trợn tròn mắt, mặt mũi từ đỏ chuyển sang trắng bệch. Chuyện thầm kín này ả chưa từng nói với ai, sao giống cái không đuôi này lại nhìn một cái là ra ngay?

"Ta là y sĩ, nhìn sắc diện là biết bệnh." Ta thản nhiên lấy ra một nắm cỏ ích mẫu hồng hoang vừa hái hôm qua ném vào rổ của ả: "Đem thứ này về sắc với nước mà uống, ba ngày sau không hết đau bụng thì ta tình nguyện rời khỏi bộ lạc. Còn nếu hết bệnh, từ nay về sau thấy ta thì phải gọi một tiếng Y tiên, rõ chưa?"

Đám đông xung quanh ồ lên kinh ngạc. Ba Ny cứng họng, vừa xấu hổ vừa tức giận ôm rổ thảo dược chạy biến. Danh tiếng "Thần y" của ta một lần nữa lại được củng cố vững chắc.

Mấy ngày sau đó, Sát Lạc bận rộn với việc huấn luyện dũng sĩ dốc sức chuẩn bị cho mùa săn bắn lớn, còn ta thì bận rộn mở "lớp học y thuật dã chiến". Mối quan hệ của hai chúng ta rơi vào trạng thái "chiến tranh lạnh" hài hước. Hắn cứ hễ rảnh là lại mò đến trước mặt ta, lượn qua lượn lại khoe cơ bụng tám múi, hoặc cố tình hóa thành dạng sói bự nằm ườn trước cửa hang, ngoáy tít cái đuôi xù như muốn bảo: "Nàng xem, lông ta mềm thế này, qua đây vuốt đi mà."

Ta dứt khoát làm lơ, mỗi lần đi ngang qua đều đá nhẹ vào mông hắn một cái: "Tránh đường, đồ sói bự béo phì!" Hắn liền uất ức hừ hừ vài tiếng, trông không có một chút dáng vẻ nào của vị Tộc trưởng oai phong lẫm liệt cả.

Thế nhưng, bình yên chưa được bao lâu thì sóng gió ập đến.

Hôm đó, khi ta đang cùng hai giống cái trẻ tuổi hái thuốc ở bìa rừng phía Tây thung lũng, bỗng nhiên có một mùi hương nồng nặc, kỳ quái xộc thẳng vào mũi. Đó không phải mùi của rừng già, mà là mùi hương phấn hoa cực kỳ nồng và mê muội.

"Y tiên tiểu thư... ta thấy chóng mặt quá..." Một giống cái bên cạnh rên rỉ rồi ngã quỵ xuống đất.

Ta giật mình, lập tức nhận ra có điều bất thường: "Né ra! Không khí có thuốc mê!" Ta vội vàng thò tay vào túi y tế định lấy mặt nạ phòng độc, nhưng đã không kịp nữa. Một luồng uy áp mạnh mẽ của thú nhân bậc cao đột ngột khóa chặt lấy cơ thể ta.

Từ trong bụi rậm, một đám thú nhân có đôi tai cáo dài, ánh mắt xảo quyệt bước ra. Đi đầu là một giống cái vô cùng quyến rũ, mặc y phục lụa mỏng manh xẻ tà cao, trên đầu là đôi tai cáo màu đỏ rực, sau hông có đến ba chiếc đuôi cáo đang nhịp nhàng đong đưa. Ả ta chính là Mị Cơ – một giống cái cấp cao của tộc Hồ tộc, bộ lạc đối địch lớn nhất của Ngân Lang tộc.

Mị Cơ nhìn ta, che miệng cười khúc khích, giọng nói tràn đầy mị hoặc: "Ôi chao, đây chính là vị 'Thần y' không đuôi mà Ngân Lang tộc bế như bảo bối sao? Trông quả thực nhỏ bé, yếu ớt. Tộc trưởng của các ngươi có mắt như mù, thà chọn một đứa vô dụng thế này chứ không thèm liên hôn với Hồ tộc ta."

Ta cố gắng giữ vững ý thức, tay lén lút nắm chặt con dao mổ trong túi, lạnh lùng nhìn ả: "Ngươi là ai? Bắt cóc ta làm gì?"

"Bắt nàng làm gì ư?" Mị Cơ tiến lại gần, nâng cằm ta lên, ánh mắt loé lên tia tàn nhẫn: "Ngân Lang tộc dạo này lớn mạnh quá nhanh, nghe nói đều nhờ tài y thuật của nàng. Bản tọa muốn mang nàng về Hồ tộc, bắt nàng làm nô dịch chữa bệnh cho tộc ta. Đi thôi, giống cái nhỏ!"

Ả ta vừa dứt lời, hai tên thú nhân cáo lực lưỡng lập tức lao lên khống chế ta. Đúng lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ chấn động cả đất trời từ phía xa vọng lại. Luồng uy áp của chiến thần dũng mãnh càn quét qua cánh rừng, khiến đám thú nhân Hồ tộc lập tức biến sắc.

"Kẻ nào dám chạm vào giống cái của bản tọa?!"

Từ trên vách đá cao, một bóng dáng màu bạc lao xuống như một tia chớp. Sát Lạc đã đến!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...