Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 6
Một bóng dáng bạc lấp loáng như sao sa lao xuống từ vách đá cao trượng, mang theo một luồng kình phong kinh hồn bạt vía càn quét mặt đất.
*Đoành!*
Thân hình khổng lồ của Sát Lạc tiếp đất, mặt đất lập tức rạn nứt ra thành từng khe nhỏ. Hắn không hóa dạng sói hoàn chỉnh mà duy trì ở trạng thái bán thú hóa: Đôi tai sói bạc dựng đứng đầy sát khí, móng vuốt hai tay dài ra sắc nhọn như dao cạo, đôi mắt lam giờ đây hừng hực hai ngọn lửa giận dữ, khóa chặt lấy Mị Cơ và đám thú nhân Hồ tộc.
Áp lực từ một thú nhân đỉnh cấp bộc phát khiến hai tên Hồ tộc đang giữ tay ta run rẩy, vô thức lùi lại một bước. Ta nhân cơ hội đó giật mạnh tay ra, chạy về phía sau một tảng đá lớn để tránh làm vướng chân hắn.
"Sát Lạc? Ngươi đến nhanh thật đấy." Mị Cơ khẽ nheo đôi mắt cáo xảo quyệt, ba chiếc đuôi sau hông bất giác siết chặt, nhưng nụ cười trên môi ả vẫn đầy vẻ lẳng lơ, khiêu khích: "Bản tọa chỉ muốn mời vị Y tiên này về Hồ tộc làm khách chút thôi, Tộc trưởng đại nhân làm gì mà nóng nảy thế? Hay là... người lo cho ả giống cái không đuôi xấu xí này?"
"Câm miệng!" Sát Lạc gầm lên, tiếng gầm mang theo làn sóng xung kích vô hình làm lá cây xung quanh rụng rào rào. "Giống cái của bản tọa, một sợi lông tơ của nàng các ngươi cũng không xứng chạm vào! Hôm nay kẻ nào bước qua biên giới, đều phải lưu mạng lại!"
Dứt lời, Sát Lạc động di chuyển. Thân hình hắn nhanh như một bóng ma tộc Ngân Lang, trong nháy mắt đã áp sát tên thú nhân cáo gần nhất.
*Xoẹt!*
Móng vuốt bạc vung lên, một đường máu bắn tung tóe. Tên thú nhân cáo thậm chí còn chưa kịp rên rỉ một tiếng đã bị đánh văng ra xa, gãy mấy chiếc xương sườn. Đám Hồ tộc còn lại kinh hãi, lập tức dàn trận xông lên bủa vây lấy hắn. Mị Cơ thì đứng từ xa, liên tục vẩy tay phóng ra những luồng độc phong màu tím có mùi hương mê muội.
"Sát Lạc, cẩn thận! Hướng mười hai giờ có độc khí! Đừng hít vào!" Ta đứng sau tảng đá hét lớn, đồng thời tay thò vào túi y tế rút ra hai viên thuốc giải độc ném mạnh về phía hắn: "Ngậm lấy cái này!"
Sát Lạc như có thần giao cách cảm, hắn nghiêng đầu né mũi độc phong, há miệng ngậm gọn hai viên thuốc ta ném tới. Thuốc giải độc của y học hiện đại vừa vào miệng liền tan ra, một luồng khí mát lạnh xộc thẳng lên đại não, giúp hắn hoàn toàn miễn nhiễm với mị thuật của Hồ tộc.
Có thuốc giải hộ thể, Sát Lạc như hổ mọc thêm cánh. Hắn điên cuồng càn quét, một đấm một đá đều mang theo sức mạnh nghìn cân đánh cho đám thú nhân cáo kêu cha gọi mẹ. Mị Cơ thấy tình thế không ổn, cắn răng dứt khoát hy sinh đám thuộc hạ, ba chiếc đuôi cáo bỗng bộc phát ra một màn khói dày đặc.
"Sát Lạc, ngươi cứ đợi đấy! Hồ tộc ta nhất định sẽ có được vị Thần y này!" Giọng nói của ả vang vọng trong làn khói rồi xa dần. Khi khói tan đi, Mị Cơ đã dùng bí thuật chạy thoát, chỉ để lại một đám thuộc hạ nằm la liệt trên mặt đất.
Sát Lạc hóa giải trạng thái bán thú, móng vuốt thu lại. Hắn thở dốc, quay phắt người lại nhìn ta. Ánh mắt hắn lúc này đỏ ngầu, đầy vẻ tàn bạo chưa kịp thu liễm khiến ta có chút rùng mình. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đã sải bước dài đến trước mặt ta, hai tay nắm chặt lấy vai ta, lo lắng kiểm tra từ đầu đến chân: "Bạch Dao, nàng có sao không? Có bị trúng độc không? Có bị chúng làm đau chỗ nào không hả?"
Nhìn bộ dạng cuống cuồng, lo lắng đến mức trán túm tụm lại của vị Tộc trưởng oai phong, cõi lòng ta bỗng có một dòng nước ấm áp chảy qua. Tuyến tình cảm vốn dĩ đóng băng của ta dường như đã bị sự chân thành của tên sói hoang này làm cho xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Ta vỗ nhẹ vào mu bàn tay đang run lên của hắn, dịu dàng nói: "Ta không sao. Ta là y sĩ, chút trò mèo của ả làm sao độc được ta. Ngươi mới là người có sao đấy, vết thương ở sườn lại rỉ máu rồi kìa."
Nghe ta nói không sao, Sát Lạc bỗng thở phào một hơi đại xá. Thế nhưng, ngay giây sau, vẻ mặt hắn lập tức trở nên xám xịt, đôi tai sói trên đầu cụp xuống, hắn nghiến răng kèn kẹt, dứt khoát khom lưng, một lần nữa... vác ta lên vai như vác bao gạo.
"Á! Tên đầu sói kia! Sao lại vác ta nữa rồi? Ta tự đi được mà!" Ta bất mãn gào lên, dùng nắm đấm nện thùm thụp vào tấm lưng rộng của hắn.
"Nàng không ngoan ngoãn ở trong bộ lạc, cứ thích chạy lung tung làm bản tọa lo lắng." Sát Lạc vừa đi vừa hừ hừ đầy uất ức. "Từ giờ trở đi, nàng đi đâu ta vác đi đó, không cho nàng rời khỏi tầm mắt của ta nửa bước!"
"Ngươi... đồ sói hoang độc tài bá đạo!" Ta tức tối mắng, nhưng lần này lực đấm của ta nhẹ hơn rất nhiều, mặt cũng không tự chủ được mà tựa vào tấm lưng ấm áp của hắn.
Trở về bộ lạc, việc Hồ tộc tập kích hòng bắt cóc Thần y khiến cả Ngân Lang tộc rúng động. Đại trưởng lão lập tức hạ lệnh tăng cường canh gác biên giới nghiêm ngặt. Còn Ba Ny sau khi chứng kiến Sát Lạc vì ta mà suýt chút nữa đồ sát cả một đám thú nhân cao cấp, ả ta cũng biết sợ, mấy ngày liền không dám bén mảng đến trước mặt ta kiếm chuyện nữa.
Cuộc sống lại tạm thời trở về quỹ đạo. Tuy nhiên, Sát Lạc thực sự đã thực hiện lời hứa của hắn. Hắn bám ta như sam! Ta đi hái thuốc, hắn đi theo vác giỏ. Ta mở lớp dạy y thuật, hắn ngồi chồm hổm một bên làm... hình mẫu cơ thể cho ta chỉ trỏ.
"Các ngươi nhìn kỹ xem, đây là huyệt vị ở vai, bấm vào đây sẽ giảm đau..." Ta dùng ngón tay ấn mạnh vào bả vai săn chắc của Sát Lạc để thị phạm cho đám giống cái.
Sát Lạc ngồi yên như tượng, nhưng cái đuôi sói sau mông hắn thì cứ thỉnh thoảng lại ngoáy qua ngoáy lại một cái đầy đắc ý, ánh mắt đắm đuối nhìn ta như muốn nói với cả thế giới: *Xem giống cái của ta giỏi chưa kìa.*
Đám giống cái bên dưới vừa học vừa che miệng cười khúc khích, khiến ta ngượng chín cả mặt. Cái tên lưu manh này, rốt cuộc là hắn đang bảo vệ ta, hay là đang mượn cớ để phát "cẩu lương" cho toàn bộ lạc ăn thế này?! Chuỗi ngày "mưa dầm thấm lâu" ở thế giới thú nhân này, xem ra ta chạy không thoát khỏi tay hắn rồi!









Bình luận