Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 8
Mùa săn lớn của giới thú nhân rốt cuộc cũng mở màn khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân sưởi ấm thung lũng Ngân Lang. Tuyết đầu mùa tan chảy thành những dòng suối nhỏ trong vắt, mang theo sức sống mới tràn trề.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài được bao lâu. Khi Sát Lạc vừa dẫn theo các dũng sĩ tinh nhuệ xuất phát vào rừng sâu để săn bắn tích trữ lương thực cho mùa mới, thì một bóng đen ám muội đã âm thầm bao trùm lấy bộ lạc.
Hổ tộc – bộ lạc đối địch hung bạo và tàn nhẫn nhất vùng phía Bắc – đã nghe ngóng được tin tức về một vị "Thần y không đuôi" xuất hiện ở Ngân Lang tộc. Kẻ đứng đầu Hổ tộc là một tên thú nhân tàn bạo, khát máu, hắn nảy sinh ý định bắt cóc ta về để ép buộc điều chế độc dược và phục vụ cho tham vọng bá chủ của hắn.
Buổi trưa hôm ấy, ta đang ở bìa thung lũng hướng dẫn đám giống cái trẻ tuổi phân loại các nhánh cây hoàng liên vừa hái về thì mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Tiếng gầm rú hung tợn của loài hổ chấn động cả một vùng trời.
"Không xong rồi! Y tiên tiểu thư, có thú nhân Hổ tộc tập kích!" Một dũng sĩ canh gác biên giới người đầy máu chạy thục mạng về báo tin, rồi ngã gục ngay trước mặt ta.
Khói lửa lập tức bốc lên ngùn ngụt ở cổng bộ lạc. Đám giống cái và trẻ nhỏ hoảng loạn la hét, chạy tán loạn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, bản lĩnh của một vị trưởng khoa ngoại quanh năm đối mặt với các ca cấp cứu thảm khốc giúp ta giữ được sự tỉnh táo kỳ diệu.
"Tất cả im lặng! Không được hoảng loạn!" Ta đứng lên một tảng đá lớn, dùng hết sức bình sinh hét lớn, giọng nói dứt khoát mang theo uy nghiêm bộc phát: "Người già, giống cái và trẻ nhỏ lập tức rút lui vào hang đá bí mật phía sau vách núi! Đám dũng sĩ còn lại đi theo ta!"
Ta nhanh chóng thò tay vào túi y tế thần kỳ. Lúc này, không có súng đạn hay công nghệ hiện đại, ta phải dùng đến thứ vũ khí thô sơ nhưng tàn nhẫn nhất của hồng hoang. Ta lôi ra toàn bộ số quả ớt siêu cay thu hoạch được hôm trước cùng với một loại bột thảo dược gây ngứa cực mạnh mà ta mới điều chế.
"Đem đống bột này rải xung quanh lối vào hang đá! Khi bọn chúng xông vào, lập tức ném bột ớt này vào mắt và mũi của chúng!" Ta phát vũ khí cho các giống cái, biến họ thành một đội quân hậu phương dũng cảm.
Trận chiến dã chiến nổ ra ngay tại lối vào hang bí mật. Đám thú nhân Hổ tộc với đôi tai vằn hổ hung tợn xông vào như vũ bão. Nhưng chúng vừa bước tới cửa hang liền bị những cái bẫy y học của ta làm cho khốn đốn. Bột ớt hồng hoang đậm đặc bay mù mịt, lọt vào mắt, vào mũi khiến đám thú nhân hổ khổng lồ gào thét thảm thiết, cay xè mắt mũi không thể mở nổi mắt, da thịt chạm vào bột độc thì ngứa ngáy đến mức tự cào cấu rách cả da.
"Khốn kiếp! Ả giống cái không đuôi kia đâu? Bắt lấy ả!" Một giọng nói ồm ồm, đầy sát khí vang lên.
Một tên thú nhân hổ cao lớn hơn hai mét, trên người đầy vết sẹo vằn vện – chính là phó tướng của Hổ tộc – lao xuyên qua màn khói độc. Hắn bất chấp sự phản kháng của đám dũng sĩ Ngân Lang, dùng sức mạnh bạo liệt đánh văng tất cả, đôi mắt hổ đỏ ngầu khóa chặt lấy vạt áo blouse trắng của ta.
Ta cắn răng, rút con dao mổ titan ra định liều mạng, nhưng khoảng cách lực lượng quá chênh lệch. Tên thú nhân hổ né được nhát dao của ta, bàn tay hộ pháp của hắn chộp lấy cổ tay ta, bẻ ngược ra sau rồi thô bạo vác ta lên vai.
"Bắt được Thần y rồi! Rút quân!" Hắn gầm lên một tiếng đầy đắc ý, ra lệnh cho đám thuộc hạ còn sót lại nhanh chóng tháo chạy vào rừng sâu trước khi Sát Lạc kịp trở về.
Ta bị dốc ngược trên vai hắn, đại não choáng váng. Ta cố gắng để lại dấu vết bằng cách xé từng mảnh băng gạc y tế màu trắng trong túi thả xuống dọc đường đi, trong lòng thầm gọi tên tên đầu sói kia: *Sát Lạc, ngươi mà không đến cứu ta kịp thời, ta sẽ triệt sản ngươi thật đấy!*
Nửa canh giờ sau, Sát Lạc dẫn quân đi săn trở về. Khi nhìn thấy cổng bộ lạc hoang tàn, khói lửa ngút trời, tim hắn như ngừng đập. Hắn như một cơn lốc lao thẳng vào thung lũng, gầm lên điên cuồng: "Bạch Dao! Giống cái của ta đâu?!"
Đại trưởng lão mặt đầy muội than, quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy: "Tộc trưởng đại nhân... Hổ tộc tập kích. Y tiên tiểu thư dũng cảm chỉ huy mọi người rút lui, nhưng... nhưng nàng đã bị phó tướng Hổ tộc bắt đi rồi!"
*Oàng!*
Một luồng sát khí hung bạo, tàn nhẫn chưa từng có đột ngột bộc phát từ cơ thể Sát Lạc. Đôi mắt lam của hắn trong chớp mắt hóa thành một màu đỏ ngầu như máu, gân xanh trên trán và hai cánh tay nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất. Tiếng gầm của vị chiến thần tộc Ngân Lang lúc này không còn là tiếng gầm của con người, mà là tiếng gào thét của một con dã thú hoàn toàn mất đi lý trí, chấn động đến mức làm rung chuyển cả vách đá thung lũng.
"Hổ tộc... Các ngươi dám đụng vào một sợi tóc của nàng, bản tọa thề sẽ khiến cả tộc các ngươi phải chôn cùng!"
Sát Lạc không thèm nghỉ ngơi lấy một nhịp thở. Hắn ngay lập tức hóa hình thành con sói bạc khổng lồ cao hơn một trượng. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét trên mặt đất, nhanh chóng bắt được mùi hương cồn sát trùng quen thuộc cùng những mảnh băng gạc trắng tinh khôi mà ta cố ý để lại.
Hắn phóng đi như một vệt sáng bạc xé toạc màn đêm rừng hoang, phía sau là năm mươi dũng sĩ tinh nhuệ nhất của Ngân Lang tộc điên cuồng truy đuổi theo dấu vết. Đêm hôm đó, vị Tộc trưởng sói đã hoàn toàn hóa điên vì bảo bối của mình.









Bình luận