Xuyên Đến Thú Thế, [...] – Chương 9

Băng gạc trắng rơi rụng giữa rừng hoang như những cánh hoa tuyết muộn màng, chỉ lối cho cơn bão bạc đang điên cuồng càn quét phía sau.

Sát Lạc trong dạng sói khổng lồ lao đi với tốc độ xé gió, móng vuốt giẫm nát bụi rậm, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào vệt mùi hương cồn sát trùng đang nhạt dần. Hắn chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như lúc này. Nữ nhân của hắn, giống cái nhỏ bé thậm chí không chịu nổi một trận gió đông của hồng hoang, lúc này lại đang nằm trong tay lũ cọp dữ tàn bạo vùng phía Bắc. Mỗi một khắc trôi qua, lồng ngực hắn lại như có vạn mũi tên đâm thấu, điên cuồng đến mức muốn xé toạc cả bầu trời.

Trong khi đó, tại sào huyệt của Hổ tộc, bầu không khí lại âm u và sặc mùi máu tanh.

Ta bị ném mạnh xuống nền đất đá lạnh lẽo trong một hang động rộng lớn đầy xương xẩu dã thú. Cú ngã khiến toàn thân ta ê ẩm, chiếc áo blouse trắng giờ đã rách rưới, lấm lem bùn đất. Ta lồm cồm bò dậy, đưa tay lau vệt máu rỉ ra nơi khóe môi, lạnh lùng ngước mắt nhìn nam nhân đang ngồi trên chiếc ghế lớn lót da hổ vằn vện phía đối diện.

Hắn ta là Lôi Lệ – Tộc trưởng Hổ tộc. Thân hình hắn hộ pháp còn hơn cả Sát Lạc, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá vôi, một vết sẹo dài từ mắt trái kéo dài xuống tận cằm khiến khuôn mặt vặn vẹo, hung tợn.

"Ngươi chính là vị 'Thần y' không đuôi của Ngân Lang tộc?" Lôi Lệ cúi người, dùng đôi mắt hổ sắc lẹm, tràn đầy dục vọng và sự tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào ta. Hắn cười khẩy, giọng ồm ồm như sấm đánh: "Bản tọa tưởng là quái vật phương nào, hóa ra chỉ là một giống cái gầy gò, yếu ớt. Sát Lạc nâng niu ngươi như bảo bối, xem ra mắt nhìn của hắn ngày càng tệ rồi."

Ta chậm rãi đứng thẳng dậy, phủi bụi trên y phục, thần thái vẫn bình tĩnh đến mức kỳ lạ. Bản năng của một vị trưởng khoa ngoại lại một lần nữa giúp ta đè nén nỗi sợ hãi. Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đầy châm biếm: "Tộc trưởng Hổ tộc vĩ đại mà lại phải dùng đến hạ sách bắt cóc một giống cái chân yếu tay mềm sao? Bộ lạc của ngươi hoang dã đến mức không có ai biết trị bệnh, nên phải đi cướp người về à?"

"Hỗn xược!" Tên phó tướng bắt ta lúc nãy gầm lên, định lao lên tát ta một cái.

"Dừng tay." Lôi Lệ phất tay ngăn thuộc hạ lại. Ánh mắt hắn loé lên một tia thích thú trước sự kiên cường của ta. Giống cái ở giới thú nhân thấy hắn đều quỳ rụp xuống khóc lóc van xin, vậy mà nữ nhân này lại dám đứng thẳng lưng để châm chọc hắn.

Hắn đứng dậy, bước từng bước nặng nề áp sát ta, áp lực từ một thú nhân đỉnh cấp đè nặng lên không trung: "Bản tọa bắt ngươi về không phải để nghe ngươi nói nhảm. Nghe nói ngươi có ma pháp vá lại da thịt, thanh lọc kịch độc. Từ hôm nay, ngươi phải ở lại Hổ tộc điều chế độc dược cho ta để chuẩn bị tiêu diệt Ngân Lang tộc. Nếu ngoan ngoãn nghe lời, bản tọa sẽ cho ngươi làm một trong những giống cái của ta. Bằng không..." Hắn nhe bộ nanh sắc nhọn, gằn giọng: "...ta sẽ bẻ gãy từng chiếc xương của ngươi rồi ném cho bầy sói đói."

Ta nhìn bộ nanh của hắn, trong lòng dâng lên một sự khinh bỉ tột độ. Muốn ta làm một trong những giống cái của hắn? Nghĩ hay dữ vậy sao? So với tên đầu sói Sát Lạc tuy độc tài nhưng sạch sẽ, thơm tho và luôn biết kiềm chế trước mặt ta, tên cọp hôi hám này chẳng khác nào một bãi rác di động.

"Muốn ta chế độc?" Ta thản nhiên thò tay vào túi y tế thần kỳ, bấm nhẹ vào một ống tiêm chứa dung dịch kali clorua liều cao – thứ có thể khiến tim ngừng đập trong vòng vài giây nếu tiêm vào tĩnh mạch. Ta nở một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh thấu xương: "Được thôi, ta có thể chế cho ngươi một loại 'thần dược' khiến ngươi vĩnh viễn không còn cảm thấy đau đớn hay mệt mỏi nữa. Ngươi có dám thử ngay bây giờ không?"

Lôi Lệ nhướng mày nhìn ống tiêm kỳ lạ trong tay ta, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an không rõ lý do. Bản năng của dã thú mách bảo hắn rằng sinh vật nhỏ bé này đang nắm giữ một thứ sức mạnh vô cùng nguy hiểm.

*Húuuuuuu!*

Một tiếng sói hú dài dằng dặc, chất chứa sự phẫn nộ tột cùng và sát khí ngập trời đột ngột vang vọng từ bên ngoài thung lũng, cắt ngang bầu không khí căng thẳng trong hang đá. Tiếng hú mạnh đến mức làm những hạt bụi trên trần hang rơi lả tả.

Sắc mặt Lôi Lệ đại biến, hắn quay phắt người lại nhìn ra cửa hang: "Sát Lạc?! Sao hắn có thể đến nhanh như vậy?!"

"Tộc trưởng đại nhân! Không xong rồi! Sát Lạc hóa điên rồi! Hắn dẫn theo dũng sĩ Ngân Lang tộc xé toạc phòng tuyến biên giới của chúng ta rồi!" Một tên thú nhân hổ hớt hải chạy vào báo tin, người đầy vết cào xé máu thịt bầy nhầy.

Ta nghe thấy tiếng hú quen thuộc, cõi lòng đang căng như dây đàn bỗng chốc thả lỏng. Tên đầu sói kia, rốt cuộc ngươi cũng tới rồi.

Lôi Lệ nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt hổ đỏ ngầu sát khí. Hắn quay sang nhìn ta, cười gằn một tiếng tàn nhẫn: "Đến đúng lúc lắm! Bản tọa hôm nay sẽ giải quyết mối thù truyền kiếp với Ngân Lang tộc, sẵn tiện cho Sát Lạc tận mắt chứng kiến nữ nhân của hắn bị ta giẫm nát dưới chân!"

Hắn dứt lời liền hóa thành một con mãnh hổ vằn vàng khổng lồ cao gần một trượng rưỡi, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lao thẳng ra ngoài chiến trường. Đám thuộc hạ cũng áp giải ta theo sau để làm con mồi uy hiếp.

Khi ta bị giải ra đến quảng trường Hổ tộc, đập vào mắt ta là một khung cảnh huyết chiến kinh hoàng. Giữa màn đêm u tối, con sói bạc khổng lồ Sát Lạc đang điên cuồng cắn xé. Bộ lông bạc của hắn giờ đã bị nhuộm đỏ bởi máu của kẻ thù, mỗi một cái tát móng vuốt của hắn đều mang theo sức mạnh bạo liệt, đánh bay ba bốn tên thú nhân hổ cùng một lúc. Hắn hoàn toàn không màng đến những vết thương mới đang chồng chất trên cơ thể, trong đầu hắn lúc này chỉ có một mục tiêu duy nhất: Tìm lại bảo bối của mình.

"Sát Lạc! Nhìn xem đây là ai!" Lôi Lệ trong dạng mãnh hổ gầm lên, tên phó tướng lập tức kề một chiếc móng vuốt sắc nhọn vào cổ ta.

Con sói bạc khổng lồ đột ngột khựng lại. Khi đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn thấy ta đang bị khống chế, cơ thể hắn run lên bần bật vì phẫn nộ và đau đớn. Hắn gầm lên một tiếng nghẹn ngào, luồng uy áp từ cơ thể bộc phát mạnh đến mức đám dũng sĩ xung quanh không chịu nổi phải quỳ sụp xuống.

"Thả nàng ra..." Sát Lạc hóa lại thành hình người, tóc bạc bay múa trong gió đêm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn nhìn ta, ánh mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự xót xa và hối hận: "Bạch Dao, ta xin lỗi... Ta đến muộn."

Ta nhìn thấy những vết thương sâu hoắm trên vai và ngực hắn đang chảy máu không ngừng, mũi ta bỗng chốc cay xè. Cái tên ngốc này, vì cứu ta mà lại tự hành hạ bản thân đến nông nỗi này sao?

"Sát Lạc, ta không sao! Đừng thỏa hiệp với hắn!" Ta hét lớn, đồng thời tay phải đã bí mật mở sẵn một lọ bột ớt hồng hoang đậm đặc giấu trong tay áo.

Lôi Lệ bước lên trước, cười lớn đầy đắc ý: "Sát Lạc, muốn cứu giống cái của ngươi? Được thôi! Quỳ xuống trước mặt bản tọa, tự phế đi hai móng vuốt, ta sẽ cân nhắc để cho nàng ta một con đường sống!"

"Ngươi mơ giữa ban ngày à đồ cọp thối?!" Ta gắt lên.

Chớp thời cơ khi tên phó tướng bên cạnh đang mất cảnh giác vì mải đắc ý, ta xoay người, dùng hết sức bình sinh vẩy mạnh toàn bộ lọ bột ớt hồng hoang thẳng vào mắt và mũi của hắn.

"Áaaaaaaa!" Tên phó tướng Hổ tộc rú lên một tiếng thảm thiết, cơn đau rát tột cùng như lửa đốt khiến hắn lập tức buông ta ra, hai tay ôm lấy mắt mà lăn lộn trên đất.

"Sát Lạc! Đánh hắn!" Ta nhoài người ngã ra khỏi phạm vi khống chế, hét lớn.

"Lôi Lệ! Chết đi!"

Sát Lạc gầm lên một tiếng xé lòng. Thân hình hắn hóa thành một vệt sáng bạc lao thẳng về phía Lôi Lệ. Cuộc quyết chiến đỉnh cấp giữa hai vị Tộc trưởng mạnh nhất giới thú nhân chính thức bùng nổ giữa thung lũng đẫm máu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...