Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 10

Chương 9

Đêm đó, sau khi ăn no thịt heo rừng, ba thú nhân Hắc Sơn ngồi bên đống lửa rất lâu không nói gì. Ánh lửa hắt lên gương mặt bọn họ, soi rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Trước đây ta không để ý, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện trên người bọn họ đều có dấu hiệu thiếu ăn trong thời gian dài. Gò má hóp xuống, xương quai hàm lộ rõ, ngay cả lớp da thú trên người cũng đã cũ đến mức sắp rách.

Thú thế này rất tàn khốc.

Mùa đông chưa tới mà rất nhiều bộ lạc đã bắt đầu thiếu lương thực.

Ta hiểu vì sao bọn họ lựa chọn cướp.

Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận.

Bởi vì lúc một người đói khát muốn sống, người khác cũng muốn sống.

Sau khi hai đứa nhỏ ngủ, ta ngồi cạnh đống lửa suy nghĩ rất lâu.

Nếu muốn sống sót qua mùa đông.

Chỉ dựa vào săn bắn là không đủ.

Thịt sẽ hỏng.

Thú săn sẽ càng ngày càng ít.

Đến khi tuyết phủ kín rừng cây, muốn tìm một con thỏ cũng khó.

Ta cần thứ gì đó ổn định hơn.

Lúc ấy, một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu.

Cái hang này quá nhỏ.

Ta cần mở rộng lãnh địa.

Sáng hôm sau, khi trời vừa sáng, ta đã gọi ba người Hắc Sơn dậy.

Nham còn tưởng ta muốn đuổi bọn họ đi.

Không ngờ ta lại đưa cho mỗi người một bát canh nóng.

Hắn ngơ ngác nhìn bát canh.

"Cho chúng ta?"

Ta gật đầu.

"Ăn xong rồi làm việc."

Nham im lặng vài giây.

Cuối cùng nhận lấy.

Ánh mắt nhìn ta đã không còn đề phòng như lúc đầu.

Sau bữa sáng, ta dẫn bọn họ đi dọc con suối gần hang động. Con suối này không lớn, nhưng nước rất sạch. Quan trọng hơn là dòng chảy tương đối ổn định. Dọc hai bên bờ còn mọc rất nhiều cỏ dại và cây bụi.

Ta ngồi xuống bên bờ.

Dùng nhánh cây vẽ lên mặt đất.

"Nếu đắp đất ở đây."

"Làm thêm rãnh dẫn nước."

"Có thể tạo thành ao nhỏ."

Ba người nhìn nhau.

Không hiểu ta muốn làm gì.

Ta tiếp tục vẽ.

"Trong ao nuôi cá."

"Bên cạnh trồng rau."

"Thịt dùng để qua mùa đông."

"Rau dùng để bổ sung thức ăn."

Nham ngây người.

Một người khác tên Mộc Sơn không nhịn được hỏi.

"Rau?"

"Thú nhân cũng ăn rau?"

Ta nhìn hắn.

"Ngươi nghĩ vì sao người bệnh dễ chết?"

"Vì yếu."

"Vì chỉ ăn thịt."

Mấy người lập tức cứng họng.

Ở thú thế này, hầu hết mọi người đều sống dựa vào săn bắn. Rất ít người hiểu được tác dụng của thực vật.

Ta không giải thích nhiều.

Dù sao khoa học dinh dưỡng ở đây cũng chẳng ai hiểu.

Ta chỉ cần kết quả.

Đúng lúc ấy.

Nhị Bảo từ xa chạy tới.

Mái tóc trắng tung bay.

Trên tay ôm một thứ màu xanh.

"Nương!"

Ta ngẩng đầu.

Sau đó sững người.

Là một quả trứng.

Một quả trứng chim cực lớn.

Nhị Bảo vui vẻ đặt xuống trước mặt ta.

"Nương."

"Con bắt được bữa sáng."

Ta ôm trán.

"Con lấy ở đâu?"

"Trên cây."

"Chim mẹ đâu?"

Nhị Bảo suy nghĩ một chút.

"Đuổi theo con."

"..."

"Rồi sao?"

"Con chạy nhanh hơn."

Ta thiếu chút nữa bật cười.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng chim kêu phẫn nộ vang lên từ trên trời.

Ta ngẩng đầu.

Một con chim khổng lồ đang lượn vòng.

Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Nhị Bảo.

Tiểu tử lập tức trốn sau lưng ta.

"Nương cứu con."

Ta tức đến bật cười.

"Con còn biết sợ?"

"Nó hung dữ."

"Con trộm con người ta."

"Con tưởng là thức ăn."

Ta xoa trán.

Tiểu tử này đúng là một ngày không gây chuyện sẽ ngứa người.

Cuối cùng ta đành bảo Nhị Bảo trả trứng lại.

Nó lưu luyến ôm quả trứng.

Nhìn như sinh ly tử biệt.

"Nương."

"Hửm?"

"Con đau lòng."

"Con chưa ăn mà."

"Chính vì chưa ăn."

Ta bật cười thành tiếng.

Ngay cả Nham và hai người còn lại cũng nhịn không được cười.

Không khí bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đến trưa.

Công việc bắt đầu.

Ba người Hắc Sơn đào đất.

Ta dẫn nước.

Đại Bảo phụ trách cảnh giới.

Nhị Bảo phụ trách...

Phá hoại.

Ít nhất trong mắt ta là như vậy.

Tiểu tử đào được một lúc liền chui xuống bùn.

Một lát sau lại biến thành tiểu bạch xà trườn trong ao.

Đến khi ta quay đầu nhìn.

Nó đã thành một cục bùn biết đi.

"Nương."

"Hửm?"

"Con giống cá không?"

"Giống."

"Thật không?"

"Giống cá chết."

Nhị Bảo lập tức cúi đầu.

Mấy người xung quanh cười ầm lên.

Tiểu tử ngẩn người vài giây.

Sau đó cũng cười theo.

Buổi chiều hôm đó, ao cá đầu tiên cuối cùng cũng thành hình.

Không lớn.

Nhưng đủ dùng.

Ta nhìn thành quả rồi thở phào.

Mọi thứ đang dần đi đúng hướng.

Đúng lúc ấy.

Đại Bảo đột nhiên đứng dậy.

Đôi mắt vàng kim nhìn về phía xa.

"Nương."

"Sao vậy?"

"Có người."

Ta lập tức cảnh giác.

Lần này không phải ba người.

Mà rất nhiều người.

Tiếng bước chân truyền tới từ trong rừng.

Khoảng nửa khắc sau.

Một nhóm thú nhân xuất hiện.

Khoảng hơn hai mươi người.

Trên người mặc da thú màu xám.

Ánh mắt cảnh giác.

Đi đầu là một nam nhân cao lớn.

Trên vai mang một thanh cốt đao.

Nham vừa nhìn thấy người đó liền biến sắc.

"Tộc trưởng."

Ta hơi ngạc nhiên.

Người này chính là tộc trưởng Hắc Sơn?

Nam nhân cao lớn nhìn thấy Nham thì sắc mặt lạnh xuống.

"Ngươi còn sống?"

Nham cúi đầu.

"Ta có lỗi."

Tộc trưởng Hắc Sơn không để ý hắn.

Mà nhìn thẳng về phía ta.

Ánh mắt dừng lại trên vết bớt đen.

Sau đó nhìn ao cá mới đào.

Nhìn hàng rào.

Nhìn thịt hun khói.

Cuối cùng nhìn hai đứa nhỏ.

Ánh mắt hắn xuất hiện dao động rất nhỏ.

"Ngươi chính là Ý Nhi?"

Ta gật đầu.

"Đúng."

Người đàn ông im lặng một lúc.

Sau đó đột nhiên cúi đầu.

"Ta thay mặt bộ lạc Hắc Sơn xin lỗi."

Tất cả mọi người đều ngây người.

Ngay cả Nham cũng không ngờ.

Một tộc trưởng lại cúi đầu với một nữ nhân bị lưu đày.

Ta nhìn hắn.

Không nói gì.

Hắn tiếp tục.

"Nham đã kể mọi chuyện."

"Người sai là chúng ta."

"Ngươi cứu mạng bọn họ."

"Cũng cứu cả danh dự của Hắc Sơn."

Trong lòng ta hơi bất ngờ.

Ít nhất người này còn biết phân rõ phải trái.

Không giống loại đầu óc đầy cơ bắp.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng bụng réo vang lên.

Ọc...

Tất cả cùng quay đầu.

Người phát ra âm thanh chính là một tiểu thú nhân đứng phía sau.

Gầy đến mức nhìn thấy cả xương sườn.

Sắc mặt vàng vọt.

Ánh mắt vẫn dán chặt vào đống thịt hun khói của ta.

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta bỗng hiểu.

Tình hình của Hắc Sơn còn tệ hơn ta nghĩ.

Bọn họ thật sự sắp chết đói.

Mà đây.

Có thể chính là cơ hội đầu tiên để ta bắt đầu xây dựng thế lực của riêng mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...