Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 13

Chương 12

Ngày thứ hai sau khi đứa trẻ của Hắc Sơn hạ sốt, người tới làm việc trước hang động tăng lên gần gấp đôi. Tộc trưởng Hắc Sơn không nói rõ ràng, nhưng ta nhìn ánh mắt của bọn họ là hiểu. Một nữ nhân có thịt, có muối, biết đào ao giữ cá, còn biết dùng thảo dược cứu người, trong mùa đông sắp tới chẳng khác gì một ngọn lửa giữa đêm tuyết. Ai cũng muốn lại gần, nhưng không ai dám chạm vào quá mạnh, sợ ngọn lửa ấy tắt mất, cũng sợ bị bỏng tay.

Ta không vội nhận hết bọn họ vào. Người càng nhiều, thức ăn tiêu hao càng nhanh, mâu thuẫn cũng càng nhiều. Muốn xây dựng thế lực, điều đầu tiên không phải là thu người, mà là đặt quy củ. Không có quy củ, một đám người đói chỉ là đàn thú biết nói. Có quy củ, bọn họ mới dần biến thành cộng đồng.

Sáng sớm, ta đứng trên tảng đá trước hang, nhìn hơn hai mươi thú nhân Hắc Sơn đang chờ phân việc. Đại Bảo đứng bên cạnh ta, mặc áo da thú màu đen ta vừa sửa lại tối qua. Tiểu tử lớn nhanh đến mức chiếc áo hôm trước đã hơi chật. Nhị Bảo thì ngồi trên bậc đá dưới chân ta, ôm một miếng thịt nướng nhỏ, vừa ăn vừa nhìn mọi người bằng ánh mắt tò mò.

Ta cầm một cành cây, chỉ xuống mặt đất đã được vẽ thành từng khu.

"Từ hôm nay, ai làm việc sẽ được ghi lại."

"Một ngày làm đủ công sẽ được một phần thịt."

"Làm tốt được thêm canh xương."

"Ai lười biếng, gây rối, trộm đồ, lập tức đuổi đi."

Một thú nhân đực cau mày.

"Trước đây trong bộ lạc, thức ăn đều do tộc trưởng chia."

Ta nhìn hắn.

"Vậy bây giờ thức ăn của các ngươi ở đâu?"

Hắn lập tức cứng họng.

Không khí im xuống.

Ta không lớn tiếng, cũng không giận dữ, chỉ bình tĩnh nói tiếp.

"Ta không phải tộc trưởng của các ngươi."

"Ta không có nghĩa vụ nuôi các ngươi."

"Ở chỗ ta, muốn ăn thì làm."

"Muốn sống thì nghe quy củ."

Không ai phản bác nữa.

Tộc trưởng Hắc Sơn đứng phía sau im lặng rất lâu, cuối cùng cúi đầu.

"Làm theo lời Ý Nhi."

Chỉ một câu ấy đã định ra vị trí của ta trước mặt đám người Hắc Sơn. Ta biết hắn đang nhượng bộ, cũng đang đặt cược. Nếu ta thật sự có thể giúp Hắc Sơn sống qua mùa đông, hắn cúi đầu hôm nay không phải nhục nhã, mà là lựa chọn sáng suốt. Nếu ta thất bại, tất cả chỉ là trò cười.

Công việc bắt đầu rất nhanh. Một nhóm đào ao thứ hai. Một nhóm chặt cây mở rộng hàng rào. Một nhóm phụ nữ đi theo ta học phân loại thảo dược và xử lý thịt. Ta dạy các nàng cách cắt thịt thành lát mỏng, xát muối thô rồi treo lên trên khói lửa. Muối thô rất quý, không thể dùng quá nhiều. Vì vậy ta chỉ xát một lớp mỏng, sau đó dùng khói để giảm ẩm. Cách này không hoàn hảo, nhưng đủ kéo dài thời gian bảo quản.

A Mộc học rất nhanh. Nàng là mẫu thân của đứa trẻ sốt hôm qua. Từ sau chuyện ấy, ánh mắt nàng nhìn ta vừa cảm kích vừa kính sợ.

Nàng cầm một miếng thịt, cẩn thận hỏi.

"Ý Nhi, vì sao phải cắt mỏng như vậy?"

"Miếng dày bên ngoài khô, bên trong vẫn ẩm, dễ thối."

Nàng lập tức gật đầu.

"Ta nhớ rồi."

Một nữ thú nhân trẻ hơn đứng cạnh thì nhìn ta thật lâu. Ánh mắt nàng không ác ý, nhưng có chút không nhịn được.

"Ý Nhi, ngươi thật sự là người bộ lạc Linh Miêu sao?"

Ta khựng tay.

Ký ức nguyên chủ lập tức hiện lên trong đầu. Những gương mặt chán ghét, những lời mắng chửi, bát canh bị hất đổ, căn lều rách bị đẩy ra rìa bộ lạc. Cái tên Linh Miêu đối với nguyên chủ không phải nhà, mà là cái lồng giam đã nhốt nàng trong nhục nhã nửa đời.

Ta bình tĩnh đáp.

"Đã từng."

Nàng hơi ngạc nhiên.

"Vậy vì sao ngươi không về đó?"

Ta cười nhạt.

"Chó bị đánh nhiều còn biết tránh gậy."

"Huống chi ta là người."

Nàng lập tức im bặt.

A Mộc trừng nàng một cái.

"Nói ít thôi."

Ta không để ý. Những chuyện ấy sớm muộn cũng sẽ bị nhắc tới. Khi ta còn yếu, quá khứ là vết nhục để người khác giẫm lên. Khi ta đủ mạnh, quá khứ chỉ là vết sẹo chứng minh ta từng sống sót.

Đến giữa trưa, bên ao bỗng vang lên tiếng cười ầm ĩ. Ta quay đầu nhìn, liền thấy Nhị Bảo ngã ngồi trong bùn, cả người từ đầu đến chân đều đen sì, chỉ còn hai mắt vàng kim chớp chớp. Bên cạnh nó là mấy tiểu thú nhân Hắc Sơn cũng lấm lem chẳng kém. Có vẻ chúng đang thi xem ai bắt được cá trước, kết quả chưa bắt được cá nào, cả đám đã biến thành cá bùn.

"Nương!"

Nhị Bảo thấy ta liền giơ tay lên.

"Con bắt được một con!"

Ta nhìn kỹ.

Trong tay nó là một con cá nhỏ bằng hai ngón tay, đang giãy đành đạch.

Nhị Bảo cực kỳ kiêu ngạo.

"Con lợi hại không?"

Ta nhìn đống bùn trên người nó, lại nhìn con cá bé xíu.

"Lợi hại."

Nó lập tức sáng mắt.

"Vậy tối nay con được ăn thêm không?"

Ta biết ngay mà.

Đại Bảo đứng trên bờ ao, sạch sẽ từ đầu tới chân, lạnh lùng nhìn đệ đệ mình.

"Nó cố ý ngã xuống."

Nhị Bảo lập tức phản bác.

"Không có!"

"Để được nương tắm cho."

"Huynh nói bậy!"

"Vậy tự tắm."

Nhị Bảo lập tức ôm con cá, ngồi im trong bùn.

Ta và mấy nữ thú nhân xung quanh đều cười thành tiếng. Ngay cả đám thú nhân đực đang đào ao cũng không nhịn được cười. Tiếng cười vang lên giữa khu đất trống khiến nơi này lần đầu tiên có cảm giác giống một bộ lạc nhỏ, không chỉ là chỗ trú tạm của người đói.

Buổi chiều, ta bắt đầu dạy bọn họ dựng lò đất. Hang động có thể ở tạm, nhưng nấu nướng và hun khói đều cần nơi riêng. Ta chọn đất sét gần suối, trộn với cỏ khô băm nhỏ, nhào với nước rồi đắp thành hình lò đơn giản. Lò đất có thể giữ nhiệt tốt hơn, tiết kiệm củi hơn. Mấy thú nhân ban đầu không hiểu, nhưng khi nhìn thấy lửa cháy ổn định trong lò mà không bị gió thổi tắt, ánh mắt bọn họ lập tức thay đổi.

Tộc trưởng Hắc Sơn đứng bên cạnh nhìn rất lâu.

"Ý Nhi."

"Hửm?"

"Những thứ này là ai dạy ngươi?"

Ta phủi bùn trên tay, bình tĩnh nói.

"Sống dạy."

Hắn ngẩn ra.

Ta nhìn ngọn lửa trong lò.

"Khi một người bị ném vào rừng sâu, không ai cho ăn, không ai che chở, muốn sống thì phải học."

"Không học được sẽ chết."

Tộc trưởng im lặng.

Rất lâu sau, hắn trầm giọng nói.

"Trước đây bộ lạc Linh Miêu đối xử với ngươi rất tệ?"

Ta cười.

"Không quan trọng."

"Vì sao?"

"Bởi vì sau này bọn họ đối xử với ta thế nào, phải xem ta cho phép bọn họ đứng ở đâu."

Tộc trưởng Hắc Sơn nhìn ta thật lâu, sau đó chậm rãi cúi đầu. Ta biết câu nói ấy đã khiến hắn hiểu một điều. Ta không còn là nữ nhân bị đuổi khỏi bộ lạc chỉ biết cúi đầu chịu đựng nữa. Nếu Linh Miêu còn muốn dùng quá khứ ép ta, vậy bọn họ sẽ phát hiện người bị vứt bỏ năm xưa đã sớm nhặt lại dao.

Chạng vạng, nhóm thợ đào ao phát hiện một tổ củ lớn dưới gốc cây mục. Ta nhận ra đó là một loại củ giống khoai hoang, có độc nhẹ nếu ăn sống, nhưng ngâm nước và nấu kỹ thì có thể ăn được. Ta lập tức bảo người đào hết lên, cẩn thận phân loại, rồi dặn không ai được ăn bừa.

Một thú nhân trẻ không tin, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Trước đây cũng có người ăn loại này, chỉ đau bụng một chút thôi."

Ta liếc hắn.

"Đau bụng một chút rồi ba ngày sau chết?"

Hắn giật mình.

"Làm sao ngươi biết?"

Ta không đáp, chỉ ném một củ vào tay hắn.

"Độc không phải lúc nào cũng giết người ngay. Có thứ làm ngươi đau, có thứ làm ngươi mù, có thứ chờ đến khi ngươi tưởng mình không sao mới lấy mạng."

Hắn lập tức ném củ xuống như ném than nóng.

Nhị Bảo ở bên cạnh nghe xong liền ôm bát thịt của mình tránh xa đống củ.

"Nương, nó đáng sợ vậy sao?"

"Ừ."

"Vậy con không ăn củ."

Ta nhìn nó.

"Con vốn cũng chỉ thích thịt."

Nhị Bảo nghiêm túc gật đầu.

"Con rất chung thủy."

Đại Bảo bình tĩnh nói.

"Với thịt."

Ta bật cười.

Một ngày bận rộn kết thúc khi mặt trời lặn sau rừng cây. Hàng rào mới dựng đã dài thêm một đoạn. Ao thứ hai đào được một nửa. Lò đất đầu tiên cháy ổn định. Thịt hun khói treo đầy dưới mái che. Những thú nhân Hắc Sơn nhận phần thức ăn của mình, ai nấy đều cẩn thận ôm trong tay như ôm bảo vật.

Trước khi rời đi, A Mộc bỗng quay lại, đặt một tấm da thú mềm trước mặt ta.

"Ý Nhi, đây là của ta."

Ta nhìn nàng.

"Đổi gì?"

Nàng lắc đầu.

"Không đổi."

"Cho Đại Bảo và Nhị Bảo may áo."

Ta hơi sững người.

A Mộc nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi bên đống lửa, ánh mắt dịu xuống.

"Hôm qua Nhị Bảo chia thịt cho con trai ta."

"Hôm nay ngươi lại dạy chúng ta rất nhiều thứ."

"Ta không có gì tốt, chỉ có tấm da này còn mềm."

Ta im lặng một lát rồi nhận lấy.

"Đa tạ."

A Mộc cười.

Đó là nụ cười đầu tiên ta thấy trên mặt nàng.

Sau khi mọi người đi hết, nơi ở lại yên tĩnh. Ta ngồi bên đống lửa, dùng tấm da mềm kia ướm lên người hai đứa nhỏ. Nhị Bảo rất hưng phấn, xoay tới xoay lui như một con quay nhỏ.

"Nương, con muốn áo đẹp."

"Đẹp thế nào?"

"Đẹp hơn huynh."

Đại Bảo liếc nó.

"Ngươi mặc gì cũng ngốc."

Nhị Bảo lập tức nhào tới.

"Huynh mới ngốc!"

Hai đứa lăn thành một cục trên thảm cỏ.

Ta nhìn chúng, cười đến mức kim xương trong tay suýt rơi xuống.

Đêm dần sâu. Gió lạnh ngoài rừng bắt đầu mang theo hơi tuyết. Ta vừa khâu áo vừa tính toán trong đầu. Muối phải tinh lọc. Ao cá phải dẫn giống cá. Thịt phải tích trữ thêm. Củ hoang phải thử cách khử độc. Hàng rào phải mở rộng. Nếu người Hắc Sơn tiếp tục tới làm việc, thức ăn sẽ càng thiếu. Ta cần tổ chức đội săn. Cũng cần người canh gác ban đêm.

Nhưng giữa dòng suy nghĩ hỗn loạn ấy, cảm giác kỳ lạ từ huyết mạch lại xuất hiện.

Lần này rõ ràng hơn trước.

Giống như có một luồng khí lạnh lặng lẽ trườn qua sống lưng.

Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa hang.

Đại Bảo cũng ngừng động tác.

Nhị Bảo vốn đang đè lên lưng huynh trưởng lập tức ngẩng đầu.

"Nương."

Giọng nó nhỏ đi.

"Người đó gần hơn rồi."

Tim ta khẽ thắt lại.

"Người nào?"

Đại Bảo nhìn về phương nam, đôi mắt vàng kim dưới ánh lửa lạnh đến lạ.

"Người có cùng huyết mạch với chúng con."

Ta siết chặt tấm da thú trong tay.

Phụ thân của chúng.

Có lẽ sắp tới rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...